hiện nay)
Ý tứ là nói, trên thế giới này, không có người tên Nhất Kim.
Qua lâu như vậy, nổĩ đau mất đi phụ thân đã dần dần tiêu tán. Lúc ấy, cô đối với người cha đã qua đời đột nhiên cảm thấy hối hận đến cực điểm, ngập tràn bi ai, tự oán cùng phiền muộn không có chỗ phát tiết. Cuối cùng cô đem tất cả đổ hết lên đầu Tô Niệm Khâm, cho nên mới nói ra lời quyết tuyệt với hắn. (quyết tuyệt: quyết định cự tuyệt, cắt đứt quan hệ)
Nàng cười cười, bất quá tất cả cũng không còn quan trọng nữa.
Vô luận hắn yêu ai cũng được, có một số việc, cả đời chỉ có một lần, bỏ lỡ cũng không thể quay lại.
Tình yêu của Ngụy Hạo và Hứa Thiến đã bắt đầu từ trung học và đến sau này, rốt cục cũng kết hôn. Các bạn học trung học nghe được tin tức, đều cực kỳ hâm mộ.
Tang Vô Yên đáp ứng làm phụ dâu, phụ rễ là một đồng nghiệp trong công ty Ngụy Hạo. Hôn lễ cũng có Lí Lộ Lộ. Năm ấy tốt nghiệp cô liền thi vào ĐH M làm nghiên cứu sinh, và bây giờ trở thành học tỷ của Tang Vô Yên.
Ngày thành thân, phụ dâu Tang Vô Yên ngồi trên xe cùng chủ hôn.
Hứa Thiến đột nhiên nói: “ Tang Vô Yên, ta vẫn cảm thấy ngươi may mắn hơn ta. Gia cảnh ta không tốt, cái gì cũng phải cố gắng mới có được, cho nên ta thực ghen tị ngươi.”
“ Tân nương tử nói chuyện này làm gì?”
“ Là Ngụy Hạo khiến ta hiểu được, con người không thể nghĩ như vậy. Mỗi người đều có hạnh phúc của riêng mình, không thể lấy khuyết điểm của mình đi so sánh với người khác. Đối với chuyện của Ngụy Hạo, ta tuyệt không muốn xin lỗi ngươi. Bởi vì anh ấy là hạnh phúc của ta, lúc ấy người nào cũng sẽ ích kỷ như ta thôi. Ta bắt được, bởi vậy ta hiện tại rất khoái nhạc. Ngươi cũng phải cố lên.”
Tang Vô Yên gật gật đầu cười.
Đến bước cuối cùng của nghi thức là ném bông, Hứa Thiến trừng mắt nhìn cô, sau đó đem hoa hung hăng ném đến chỗ cô. Rất nhiều nam nhân chưa lập gia đình đều cười kêu la cô dâu bất công.
Hứa Thiến nói: “Ta có bất công sao. Ta là tạo cơ hội cho các ngươi đó, chẳng những có thể ngắm hoa còn có thể nhân tiện cướp phù dâu làm áp trại phu nhân ah.”
Lúc ấy má Tang đang một mình uống rượu, bị Hứa Thiến nhắc nhở, thấy con tới tuổi rồi mà vẫn như vậy, bà bắt đầu lo lắng.
“Con nhớ Tiểu Tiếu không, cảm thấy người ta như thế nào?” Má Tang hỏi.
Thấy Tang Vô Yên vùi đầu ăn cơm không đáp, lại nói tiếp: “Người tốt, biết lễ phép, vóc dáng cũng thích hợp.”
“ Tiểu tiếu là ai?” Tang Vô Yên buồn bực.
“Là học trò của ba con, sao quên nhanh như vậy, chính là người mỗi lần gặp con đều kêu tiểu sư muội đó?” Má Tang nhắc nhở.
Tang Vô Yên nghĩ nửa ngày, vẫn không nhớ là người nào.
Qua vài ngày, má Tang lại hỏi:“ trong ban, con có chơi thân với nam sinh không?”
“ Có. Người rất tốt. Còn giúp ta tìm tư liệu luận văn.”
“ Người thế nào?”
“ Mẹ, mẹ lại nữa rồi. Người ta đều đã kết hôn.”
Tang Vô Yên bất đắc dĩ cầm tờ tạp chí trong tay, không ngờ tới lại nhìn thấy ảnh Tô Niệm Khâm. Ảnh rất nhỏ, hắn mặc mặc một bộ âu phục màu đen, nhìn không rõ mặt. Đại ý nói hắn được các cô gái đánh giá là người đàn ông độc thân hoàng kim.
Ba năm ngắn ngủn, hắn đã thành công tiếp nhân hết thảy sinh ý của gia tộc từ tay phụ thân, Tô Hoài Sam.
“ Nhìn cái gì?” Má Tang thấy con đọc tạp chí đến xuất thần, thuận miệng hỏi.
“ Không có gì.” Tang Vô Yên vội vàng lật sang trang khác.
Như thế nói bóng nói gió cũng không được, má Tang dứt khoác, bắt đầu Tang Vô Yên đi xem mắt. bà tham gia vào CLB người già, quen rất người bạn già cùng tuổi, gặp ai cũng hỏi:“ con của ngươi có bạn gái chưa?”
Tang Vô Yên chịu không nổi, lại không thể nói rõ với lão nhân gia bà, đành phải chuyển ra nhà trọ ở, chỉ để lại một câu rất văn vẻt: con gái sống chung với cha mẹ, không thể tìm được bạn trai.
Má Tang cũng chấp nhận quan điểm XH mới, ngẫm lại cũng thấy đúng, vui vẻ đồng ý.
Sau một thời gian sàng loạt chon lựa, má Tang rốt cục tìm được người thích hợp.
Người đầu tiên là một giáo viên mới tới học viện của ba.
“ Người ta có nhà có xe đó.” Má Tang cường điệu giới thiệu.
Cô cũng theo ý má Tang, bà kêu cô đi, cô liền tuân lệnh. Đi là một chuyện, được hay không là một chuyện khác.
Lần đầu tiên thân cận, khó tránh khỏi xấu hổ. Hai người gọi điện cho nhau trước, sau đó hẹn chỗ gặp.
Đối phương nói:“ Ta mặc áo màu cà phê.”
Tang Vô Yên cúi đầu nhìn bộ đồ mình đang mặc, nửa ngày cũng không nghĩ ra rốt cuộc đó là màu gì, lại thấy chon người ta chờ lâu như vậy cũng không lễ phép, vì thế bật thốt lên:“ Ta cầm tạp chí được không.”
Hì hì — Trình Nhân ngồi bên cạnh nghe thấy liền cười.
“Chậc chậc chậc, Tang Vô Yên quá ngu đi. Giống như tay phải cầm bản (Tri âm), tay trái cầm đóa hoa hồng, chắp đầu ám hiệu: Đánh chết ta cũng không nói.”
“ Cút!” Tang Vô Yên giả vờ giận.
Ngồi xe tới chỗ hẹn, quả nhiên nhìn thấy một nam nhân mặc áo màu cà phê. Tang Vô Yên lấy tạp chí từ trong túi ra. nam nhân kia vừa thấy trạng, liền cười tủm tỉm,“ Tang tiểu thư?”
Mắt người kia đã rất nhỏ, trên mặt lại nhiều thịt, cười lên không thấy mắt luôn.
Tang Vô Yên gật gật đầu, đi qua.
“ Thế nào, thế nào?” cô mới về nhà, má Tang