ằng trong ký túc xá hai cô ấy thân nhất, Trình Nhân thường xuyên thay cô ấy ra mặt, hai người như hình với bóng. Từ đó về sau, Vô Yên liền chuyển ra bên ngoài ở một mình, không thế cùng qua lại cùng bạn học nào”
“ Lí tiểu thư, ngươi làm cho ta tin tưởng thế giới này còn có quỷ hồn tồn tại?” Tô Niệm Khâm cảm thấy buồn cười.
“ Tô tiên sinh, ta là một cố vấn tâm lý, nếu không phải Quỷ Hồn thì chúng ta có thể gọi là chứng cuồng tưởng, rất nhỏ chứng cuồng tưởng.”
“ Chứng cuồng tưởng?” Tô Niệm Khâm nghe nói qua.
“ Đây là một loại bệnh tâm lý thông thường, rất nhiều tác gia cũng là một bệnh nhận của chứng cuồng tưởng. Dựa theo vừa rồi ngươi kể về Trình Nhân, đều không phải là tận mắt nhìn thấy, đều là từ miệng Vô Yên biết được. Kỳ thật ngươi cũng không có gặp qua nàng.”
Tô Niệm Khâm cam chịu.
“Bất quá chuyện này do Vô Yên vì giảm bớt tâm lý khẩn trương hoặc là cô độc hoặc là ảo tưởng. Có chút bệnh nhân cuồng tưởng còn ảo tưởng mình là tổng bí thư liên hiệp quốc, có người hội ảo tưởng một người không tồn tại, mà Vô Yên vừa vặn cho rằng bạn thân của mình còn bên người mà trong tìm thức cô ấy vẫn biết Trình Nhân đã chết, cho nên cô không dám kể chuyện trước mặt những người biết chuyện của Trình Nhân, cô ấy sợ bị vạch trần.”
Lí Lộ Lộ bổ sung: “Hơn nữa gia đình họ cũng có lịch sử này, trong suốt một năm khi chồng qua đời mẹ cô ấy vẫn giữ bộ dáng đó. Tuy rằng nói hiện tại không thể biết có thể di truyền hay không, nhưng là ít nhất cũng có liên quan.”
“Như vậy có phải đó là bệnh tâm kinh phân biệt?”
“ Không.” Lí Lộ Lộ lắc đầu, “Không nghiêm trọng như vậy, chứng ảo tưởng chỉ là một bức tường bảo hộ mà cô ấy xây lên. Lúc không biết làm sao, cô ấy sẽ dựa theo cá tính và phương thức nói chuyện của Trình Nhân để sắm vai, do đó tự mình đối thoại. Trước mắt, phương pháp tốt nhất đối với Vô Yên không phải khuyên cô ấy đi bác sĩ tâm lí mà là giả bộ không biết gì hết, hảo hảo mà trân trọng cô ấy, giảm bớt thời gian ở một mình của cô ấy, không nên để cô ấy cứ nghĩ đến mặt trái của vấn đề.”
Lúc Lí Lộ Lộ về còn nói: “ Ta sẽ thường xuyên chú ý nàng, nhưng Tô tiên sinh hy vọng anh có thể tìm người chăm sóc cô ấy, tránh một số tình huống đột ngột. Loại bệnh này cần người nhà phải cực kỳ nhẫn nại, rất nhiều người cả đời đều không thể chữ khỏi.”
Trời đang mưa phùn, vì là mùa đông cho nên giọt mưa rất nhỏ nhưng châm vào da thì rất đau, Tô Niệm Khâm ngồi băng ghế dưới nhà rất lâu, vai áo khoác ướt hơn phân nửa.
Trở lại nhà Tang Vô Yên bắt đầu làm nũng: “Niệm Khâm, anh đi đâu vậy? Ta không ở nhà anh lại dám vụng trộm ra ngoài.” Thoạt nhìn thật cao hứng.
Tô Niệm Khâm trốn tránh không đáp: “Em đi gặp Trình Nhân?”
“Uh. Trình Nhân nói, nếu chiếc nhẫn đáng giá như vậy, sau khi ly hôn không thể để anh đòi lại.”
Tô Niệm Khâm cười.
Buổi chiều má Tang chưa về, hai người vừa ăn qua cơm chiều, Tô Niệm Khâm liền nhận được điện thoại Tiểu Tần.
“ Tô tiên sinh, địa chỉ buổi sáng ngươi kêu ta đi tra, ta đã tìm được. Chủ thuê nhà và bảo vệ dưới lầu nói, trước kia chỉ một nữ sinh đại học thuê, không phải chia phòng.”
Hắn không nói được một lời treo điện thoại, sau đó kêu: “ Vô Yên?”
“ Ah, ta đang rửa chén.” Giọng Tang Vô Yên từ trong phòng bếp truyền ra, còn có tiếng nước.
Tô Niệm Khâm sờ soạng đi đến, từ phía sau ôm chặc thắt lưng nàng, tựa đầu vào tóc nàng.
“ Sao vậy?” Tang Vô Yên dùng ngón tay dính dầu mỡ điểm điểm hai má hắn.
“ Không có gì.” Tô Niệm Khâm nhẹ giọng, qua một lúc lâu nói, “ Vô Yên, không cần học tiếp, về thành A với ta đi.”
“ Tô Niệm Khâm, nhìn không ra anh phong kiến như vậy.” Tang Vô Yên tiếp tục rửa bát.
“ Sao lại phong kiến?”
“ Còn cấm phái nữ biết chữ, anh sẽ không phải ghen tị ta so với anh có học thức hơn.”
Tô Niệm Khâm không nói gì.
“ Anh ngay cả bằng tiểu học cũng không có, đừng tưởng ta không biết. Tiểu Lộ sớm bán đứng anh.”
Hắn thấy buồn cười.
Hắn trở lại Tô gia, nhà vẫn không đưa hắn đến trường khiếm thị, trong mắt mẹ, hắn chỉ là thị lực không tốt, không quan hệ với mù, hơn nữa con cũng phải tiếp xúc bình thường, vì thế mời giáo viên tới nhà dạy hắn.
Cho nên, có thể nói, Tô Niệm Khâm chưa từng có khái niệm đi học ở trường.
“ Ta hỏi qua Lí Lộ Lộ, cô ấy nói các ngươi hẳn là không có chương trình học, luận văn tốt nghiệp có thể đến thành A làm cũng được.”
“ Anh khi nào gặp qua cô ấy, sao ta lại không biết?” Tang Vô Yên tiếp tục rửa bát.
Tô Niệm Khâm im lặng lại đem mặt chôn ở vai nàng, ôm càng chặt.
“ Niệm Khâm, anh sao vậy? Trước kia anh cũng không dính hồ vậy.”
“ Sợ em bị người khác cướp đi.”
“ Ai có thể có mị lực hơn anh ah.”
“ Trình Nhân.” Tô Niệm Khâm thản nhiên nói.
Tang Vô Yên cười ngây ngô: “Này, Tiểu Tô, dấm chua của anh phạm vi rất rộng nha?”
Trước khi học kì mới khai giảng, Tang Vô Yên được Tô Niệm Khâm và má Tang khuyên bảo. Cuối cùng theo Tô Niệm Khâm về thành A đã được mấy ngày.
Tô Niệm Khâm đi làm, cô ở nhà một mình xem TV, sau lại nhận được điện thoại Dư Tiểu Lộ.
“ Niệm Khâm có đi bệnh viện chưa?” Dư Tiểu Lộ hỏi.
“ Sao lại đi bệnh viện?”
