ố và mẹ con… Bởi vì nguyên nhân sức khỏe của bà ấy, bố mẹ thực ra đã không phải là quan hệ vợ chồng nữa rồi.”
Tịch Văn Khiêm nói rất hàm xúc, Tịch Duệ Nam nhất thời nghe không hiểu. “Bố có ý gì chứ? Hai người vì sao lại không phải là quan hệ vợ chồng nữa?”
Khủng hoảng tình cảm của Tịch Văn Khiêm và vợ là Hạ Dung Phương đã có từ năm năm trước. Nguyên nhân là Hạ Dung Phương mắc bệnh suy buồng trứng sớm. bà không thể có quan hệ phòng the với chồng nữa. Điều này đối với cả hai vợ chồng họ đều là sự đả kích cực lớn. Vợ chồng mới hơn ba mươi tuổi, làm sao có thể bỏ được cuộc sống tình dục cá nước hòa hợp? Đặc biệt là Tịch Văn Khiêm, thân là một người đàn ông tràn trề tinh lực, ông sao có thể chịu đựng được cuộc sống hôn nhân không có tình dục. Nhưng ông chỉ có thể nhẫn nhịn, không thể vì giải quyết vấn đề sinh lý mà tùy tiện đi tìm phụ nữ để phát tiết được. Sau khi nhẫn nhịn được ba năm, ông đã gặp Phạm Na, cô ta có thể thỏa mãn ông ta trên cả hai phương diện tình cảm và thân thể. Vì vậy, ông mới cân nhắc đến việc kết thúc cuộc hôn nhân không tình dục với vợ, chính thức kết hôn với cô ta.
Những lời này, trước đây ông không tiện nói với con trai, nhưng bây giờ con trai cũng đã trưởng thành, ông quyết định thử giải thích với cậu, khó khăn tìm từ để nói: “Nam Nam, bố mẹ con đã…mấy năm không có sinh hoạt vợ chồng rồi.”
Tịch Duệ Nam đờ đẫn cả nửa ngày mới lộ ra vẻ mặt nửa hiểu nửa không, ánh mắt nhìn bố vẫn đầy nghi hoặc: “Ý bố là…”
Cậu thiếu niên mười lăm tuổi không biết phải nói như thế nào, hồi lâu cũng không thốt ra được. Cuối cùng vẫn là bố cậu quyết tâm, dùng từ ngữ trong sách vở để nói rõ ràng với con trai.
“Ý bố là chỉ sinh hoạt tình duc. Nam Nam, bởi vì mẹ con mắc bệnh suy buồng trứng sớm, cho nên từ năm năm trước, bố mẹ đã không sinh hoạt tình dục rồi. Mấy năm nay, bố và mẹ con chỉ có danh nghĩa vợ chồng, mà không phải là vợ chồng thực sự.”
Nghe bố thẳng thắn nói ra bí mật về chuyện sinh hoạt tình dục của người trưởng thành khiến mặt Tịch Duệ Nam bỗng chốc đỏ bừng. Sau đó, lại nhanh chóng biến thành trắng bệch, cậu chăm chú nhìn bố , giọng nói tắc nghẹn: “Bố, vì chuyện này nên bố ra ngoài tìm người phụ nữ khác sao? Mẹ vẫn đối xử với bố giống như trước kia, vì sao bố lại không thể thông cảm cho mẹ?”
Lời con trai nói lộ rõ ý không thể thông cảm và bỏ qua, Tịch Văn Khiêm nhẫn nại giải thích cho cậu rằng hôn nhân không tình dục ảnh hưởng như thế nào tới một người đàn ông đang ở độ tuổi sung mãn, dần dần phá hoại tình cảm vợ chồng, ông biết để một thiếu niên mười lăm tuổi hiểu được những điều này rất khó, nhưng ông vẫn gắng hết sức để giải thích cho cậu hiểu.
Tịch Duệ Nam gay gắt phản bác: “Con không thể lý giải nổi, cái bố gọi là sinh hoạt tình dục lại quan trọng như vậy sao? Không có nó bố sẽ không thể tiếp tục sống với mẹ được nữa sao?”
“Nam Nam, con cũng sắp trưởng thành rồi, cũng bắt đầu biết thích con gái, cũng bắt đầu có kích động về mặt sinh lý. Con hãy suy từ sự kích động của bản thân để hiểu cho bố được không?” Tịch Văn Khiêm muốn con trai thử đứng vào vị trí của mình để suy nghĩ và hiểu cho việc ngoại tình của ông.
Tịch Duệ Nam quả nhiên sững sờ cả người, hồi lâu sau mới tiếp tục biện bác: “Nhưng mà sự kích động của con… có thể không cần…không cần….” Cậu ngập ngừng, cuối cùng đỏ mặt gào lên: “Không cần đi tìm phụ nữ, vì sao bố lại không thể?”
“Điều đó khác nhau, Nam Nam, con vẫn còn quá trẻ, sự kích động của con vẫn chỉ là sự nảy mầm của tình dục thời thanh xuân. Còn bố, bố là một người đàn ông trưởng thành, tâm thân khỏe mạnh, lại đã trải qua kinh nghiệm đẹp đẽ của cuộc sống tình dục, sự kích động của bố mãnh liệt hơn con cả trăm lần, bố vô cùng khát vọng một cuộc sống tình dục bình thường. Điều này, bây giờ con có thể thấy khó hiểu nhưng tương lai, khi con kết hôn rồi, trở thành một người đàn ông chân chính, có lẽ con sẽ hoàn toàn hiểu được bố.”
Cuộc nói chuyện cởi mở, chân thành giữa hai bố con hoàn toàn vượt qua ngoài giới hạn hiểu biết của Tịch Duệ Nam, cậu không hiểu phải tranh luận với bố như thế nào, mặt cậu trắng bệch, chỉ hỏi ông: “Đủ rồi, con không muốn tiếp tục bàn luận với bố về vấn đề này nữa. Con chỉ hỏi bố một câu, bây giờ bố định làm thế nào? Có phải thật sự muốn để Phạm Na sinh đứa bé đó không?”
Tịch Văn Khiêm nhìn khuôn mặt trắng xanh đầy vẻ kích động của con trai, thận trọng nói: “Bố vẫn đang cân nhắc.”
Tịch Duệ Nam nhìn bố chằm chằm, nói: “Bố, nếu bố lựa chọn muốn đứa con của cô ta, vậy con sẽ khiến bố phải hối hận cả đời.”
Câu nói cuối cùng được cậu chậm rãi thốt ra từng từ chữ một, toát ra sự kiên định và quyết tâm không gì lay chuyển được, khiến Tịch Văn Khiêm vô cùng chấn động. “Nam Nam”
“Con nói được là làm được, không tin bố cứ thử mà xem.”
Tịch Duệ Nam quay người rời đi mà không hề ngoái đầu lại, Tịch Văn Khiêm giận dữ ngồi trên ghế, trong chuyện này thái độ của con trai còn quyết liệt hơn ông tưởng tượng. Ông nhíu mày trầm tư.
Ra khỏi công ty của bố, Tịch Duệ Nam không quay lại trường học, cũng không về nhà. Cậu chọn bừa một quán net vào chơi game giết th