Chàng Trai Năm Ấy

Chàng Trai Năm Ấy

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326614

Bình chọn: 8.5.00/10/661 lượt.

ản lý trong khu nói cáp điện gặp trục trặc, phòng điện lực đang cử người đến sửa chữa, có thể phải đến trưa mới có điện.

Không có điện, máy giặt liền trở thành anh hùng không có đất dụng võ, cô đành giặt bằng tay. Ga giường không bẩn, chỉ dính mấy vết máu đã khô lại thành màu đỏ thẫm. Cô chải đi chải lại, nhìn nó dần dần nhạt đi cho đến khi biến mất, trong lòng có một dư vị không nói nên lời. Đây là vết máu thuần khiết chỉ người con gái trinh trắng mới có, cô giữ nguyên vẹn hai mươi tư năm trời, cô không ngờ sẽ vì một chén rượu trắng mà bất ngờ mất đi nhanh đến thế.

Rượu là mai mối của sắc, câu nói này quả nhiên không sai chút nào. Đêm qua Tịch Duệ Nam đã uống rượu, cô cũng uống rượu, bốn, năm phần say của anh cùng hai, ba phần say của cô cộng lại thành bảy, tám phần say dẫn đến cơn sóng tình dục dâng trào không gì ngăn cản được. Cứ như vậy, trong lúc mơ màng, hồ đồ, cô đã cùng anh…

Bạc Hà chưa bao giờ nghĩ lần đầu tiên của cô sẽ dnafh cho Tịch Duệ Nam, mấy tháng trước cô vẫn coi anh là kẻ thù lớn nhất trong đời, đến giờ lại cùng anh phát sinh quan hệ nam nữ thân mật nhất. Những tư thế quấn quýt, lưu luyến trên giường đêm qua, nghĩ lại cô vẫn không kìm được mặt đỏ bừng, tim đập nhanh. Cô từng căm ghét tiếp xúc cơ thể với người khác giới nhưng đêm qua mới biết, loại tiếp xúc thân thân mật nhất đó thực ra có thể khiến người ra cảm giác thấy vui vẻ như vậy.

Một đêm hoan lạc, sáng sớm sau khi tỉnh dậy, hai người trần truồng nhìn nhau bằng ánh mắt hoảng hốt. Không ai nói gì, sự im lặng khiến người ta nghẹt thở. Quan hệ đột nhiên tiến triển một bước lớn, Bạc Hà long ngóng vụng về chẳng biết làm sao, Tịch Duệ Nam cũng vậy, anh trầm mặc hồi lâu, muốn nói lại thôi, cuối cùng cũng chẳng nói gì, mặc quần áo xong lặng lẽ ra khỏi phòng.

Sau khi một mình ngẩn ngơ cả nửa ngày, Bạc Hà cầm ga giường ra ngoài ban công giặt cả buổi sáng, tay thì giặt nhưng đầu lại suy nghĩ đủ thứ. Cho đến khi giọng nói của Tịch Duệ Nam vang lên sau lưng: “Vẫn chưa giặt xong sao? Có cần anh giúp em không?”

Nghe thấy giọng anh, cô bất giác đỏ mặt, chẳng dám quay đầu lại. “Sắp xong rồi, không cần giúp đâu.”

“Một mình em không vắt được ga giường đâu, anh giúp em vắt nhé.”

Sau khi giặt xong, anh giúp cô vắt khô và phơi nó lên. Nhìn chiếc ga giường được giặt sạch sẽ phơi dưới nắng, anh chầm chầm lên tiếng, như thể đang nói cho chiếc ga giường nghe. “Chuyện tối qua anh rất xin lỗi, uống rượu vào anh không thể kiềm chế được mình. Bạc Hà, em tha thứ cho anh được không?”

Bạc Hà cúi đầu, hai bàn tay vô thức siết chặt vào nhau, cô ấp úng: “Không sao cả, tối qua… cũng không thể trách anh hết được… chúng ta… thực ra đều là do rượu.”

Cô nói xong, rất lâu, Tịch Duệ Nam vẫn không lên tiếng, cô gần như tưởng anh không còn ở ban công nữa. Ngước mắt lên nhìn, lại chạm phải đôi mắt tĩnh lặng của anh, giống như hai chiếc giếng khơi yên tĩnh, sâu thẳm, chăm chú nhìn cô, giọng nói lại hơi run rẩy: “Bạc Hà, đây là lần đầu tiên… em có thể tha thứ cho anh. Cảm ơn!”

3

Reng… Cùng với tiếng chuông reo trong trẻo, số điện thoại của Tịch Văn Khiêm lại lần nữa sáng lên trên màn hình di động của Bạc Hà. Lúc này, cô đang cùng Tịch Duệ Nam đi siêu thị mua sắm.

Sau khi giặt ga giường xong, bọn họ cùng ra ngoài ăn sáng, sau đó lại quyết định cùng nhau ra phố mua sắm. Tủ lạnh gần như rỗng không, cần mua thêm rất nhiều đồ dùng hàng ngày, còn phải mua cả đồ ăn cho ngày hôm nay. Lúc qua đường, anh nắm tay cô thật chặt khiến tim cô đập thình thịch. Đột nhiên, cô nhớ đến những ngày đầu đông của chín năm trước, trong căn phòng vẽ lạnh lẽo đó, anh bất ngờ nắm lấy tay cô. Đôi tay đó nóng hôi hổi, ấm áp lại mềm mại… đó là lần đầu tiên bọn họ nắm tay nhau, chớp mắt đã là chuyện cũ của chín năm trước. Thời gian giống như một tấm ảnh cũ đã ngả vàng trong ký ức, nhưng có sức mạnh khiến người ta lưu luyến khó quên.

Sau khi đi qua đường, anh không thả tay cô nữa, lúc cùng nhau chen lên xe buýt, anh càng nắm chặt tay cô. Bàn tay nhỏ nhắn của cô lặng lẽ nằm trong lòng bàn tay to lớn của anh, có một cảm giác chắc chắn, yên bình giống như trần ai lạc định1.

1. Thành ngữ, ý chỉ sự việc đã trải qua, rắc rối phức tạp nhưng cuối cùng đã có được kết quả.

Tiếng chuông điện thoại vẫn kêu, Bạc Hà vô thức nhìn Tịch Duệ Nam bên cạnh, nhanh chóng ấn nút từ chối. Như cảm nhận được điều gì, anh quay sang, hỏi: “Điện thoại của ai thế, vì sao không nghe?”

Cô ngần ngừ trong thoáng chốc, cuối cùng nói: “Không có gì, điện thoại rác của hệ thống di động, em nhìn thấy số máy nên từ chối luôn.”

Anh không nói gì nữa, lấy một bình sữa chua nguyên kem từ tủ lạnh ra, cẩn thận xem hạn sử dụng. Sau đó đặt vào trong xe đẩy, Bạc Hà vừa thấy vội vàng cúi xuống nhìn. “Anh lấy nhãn hiệu gì? Em quen uống sữa chua của Quang Minh.”

Anh khẽ gật đầu. “Anh biết rồi, anh lấy sữa của hãng Quang Minh mà.”

“Làm sao anh biết?”

“Trong tủ lạnh vẫn luôn để sữa chua của hãng này, trừ phi anh là kẻ mù mới không thấy. Loại giăm bông thịt bò này, em cũng thường xuyên mua, lấy thêm hai túi phải không?”

Anh tỉ mỉ như thế, chỉ nh


Lamborghini Huracán LP 610-4 t