“Tịch Duệ Nam, anh có ý gì? Định lật lại nợ cũ sao? Nếu như muốn lật lại chuyện cũ thì cả hai cùng lật lại luôn. Vì sao em lại bóc mẽ chuyện giả bệnh của anh ở trước mặt bố mẹ anh chứ? Tại sao anh không nghĩ xem trước đó bản thân anh đã làm những việc gì? Đều là tác phòng của tiểu lưu manh.”
Ánh mắt Tịch Duệ Nam đanh lại. “Anh biết, lúc đó trong mắt em, anh chính là một tên lưu manh!”
Bạc Hà càng lúc càng giận, chẳng buồn suy nghĩ. “Tịch Duệ Nam, rốt cuộc anh muốn như thế nào? Là anh nói muốn bắt đầu lại từ đầu, bây giờ lại cố tính toán nợ cũ. Nếu như thế, chúng ta còn cần phải tiếp tục nữa không? Chẳng bằng nhân lúc này sớm chấm dứt cho xong?”
Sau khi buột miệng nói ra lời đó, căn phòng lập tức trở nên yên tĩnh, yên tĩnh đến mức như không có người tồn tại. Hai người đối đầu gay gắt bỗng như hoá đá.
Bạc Hà mới nói ra khỏi miệng, trong lòng lập tức hối hận. Chẳng dễ dàng gì mới bắt đầu lại với Tịch Duệ Nam, lẽ nào phải kéo đổ tất cả như thế sao? Huống hồ cô cũng đã cùng anh… Nếu anh coi là thật, giận dỗi bỏ đi thì cô phải làm thế nào?”
May mà Tịch Duệ Nam không ngờ cô sẽ nhắc đến chuyện chia tay, ngơ ngác đứng nguyên tại chỗ hồi lâu không lên tiếng, chỉ nhìn cô với vẻ khó tin. Mà cô mới nói lời tức giận, lúc này nhất thời chẳng thu hồi về được, đành mặt lạnh chẳng nói năng gì, bầu không khí trong phòng chợt đông cứng.
Cuối cùng, Tịch Duệ Nam buông ra một tiếng thờ dài, nhún nhường cầu hoà: “Anh xin lỗi, Bạc Hà, thấy Quý Phong đưa em về nhà, trong lòng anh liền suy nghĩ linh tinh, anh cũng không biết bản thân mình làm sao nữa. Thực ra anh không muốn nhắc đến quá khứ, anh cũng rất muốn quên đi, nhưng lúc tức giận lại không khống chế được bản thân mình, em… tha thứ cho anh nhé?”
Hai người giận dỗi cãi vã, chỉ cần có một bên chịu nhún nhường thì rất nhanh có thể thiên hạ thái bình. Việc Tịch Duệ Nam xuống nước cầu hoà khiến Bạc Hà đột nhiên cảm thấy có lỗi, sao bỗng dưng lại nhắc đến hai chữ anh ấy không muốn nghe nhất đó chứ?
“Thôi bỏ đi, em cũng không tốt, không nên đối đầu gây hấn với anh. Chuyện trước đây, sau này chúng ta đều đừng nhắc đến nữa.”
Trận tranh chấp vốn dĩ sắp qua rồi, nhưng Tịch Duệ Nam lại tiện miệng hỏi một câu: “Đúng rồi, vì sao gặp Tịch Văn Khiêm xong em lại đến Quý gia trước mà không về nhà?”
“Bởi vì…” Bạc Hà ngập ngừng một chút rồi vẫn nói sự thực. “Bởi vì bố anh trả cho em món tiền phí phẫu thuật, nông trường của Quý gia muốn mở rộng quy mô đang cần dùng tiền, cho nên sau khi cân nhắc, em đã nhận món tiền đó mang đến trả cho mẹ em, món tiền này lúc đầu là em vay của mẹ.”
“Ông ấy trả cho em tiền phí phẫu thuật?” Sắc mặt của Tịch Duệ Nam lại biến đổi. “Em nói cho ông ấy biết anh mượn tiền của em để làm phẫu thuật sao? Anh đã nói anh sẽ nghĩ cách trả lại cho em, vì sao em phải tìm ông ấy?”
“Tịch Duệ Nam, anh có thể đừng giống như con nhím động một tí là xù lông lên được không? Chuyện anh phải làm phẫu thuật không phải là em nói cho bố anh, em cũng không đi tìm ông ấy đòi tiền. Anh có biết ông ấy vì sao tìm được em không? Bởi vì ông ấy đăng tin tìm người trên báo, treo thưởng một khoản tiền lớn để tìm kiếm chỗ ở và tin tức có liên quan đến anh, người hộ lý từng chăm sóc anh ở bệnh viện sau khi đọc tin này trên báo liền liên hệ với ông ấy. Chính vì thế, ông ấy mới biết được chuyện anh bị thương, cũng biết là em trả tiền phẫu thuật cho anh. Ông ấy chủ động trả tiền cho em, mà Quý gia đang cần tiền, vì sao em lại không nhận? Đợi anh trả phải đợi đến khi nào?”
Sau khi nói một lèo những lời này, Bạc Hà đột nhiên cảm thấy câu cuối cùng không hay lắm. Tuy điều cô nói là sự thật, với tình trạng kinh tế của Tịch Duệ Nam hiện nay, muốn trả hết món nợ năm vạn tệ không phải là vấn đề một sớm một chiều có thể giải quyết được. Nếu như có thể tìm được một công việc với mức lương năm nghìn tệ mỗi tháng cũng phải nhịn ăn nhịn uống trong thời gian một năm mới có thể trả hết. Nhưng sự thực vẫn là sự thực, thẳng thắn vạch ra trước mặt như thế này, đối với một thanh niên có lòng tự tôn mãnh liệt cũng là quá mất thể diện.
Tịch Duệ Nam lại lần nữa trầm mặc, cắn chặt môi dưới không nói tiếng nào. Sự trầm mặc của anh khiến Bạc Hà càng cảm thấy lời nói của mình không ổn, lắp bắp nói: “Em… thực ra… không có ý gì khác…”
Anh đột nhiên cắt ngang lời cô, giọng nói bình tĩnh khác thường. “Không sao, cầm thì cũng cầm rồi, Tịch Văn Khiêm dù sao cũng có tiền, Phạm Na tiêu, anh cũng tiêu.”
Nhắc đến Phạm Na, Bạc Hà đột nhiên nhớ ra, lấy giấy tờ của Tịch Duệ Nam đưa cho anh, còn đưa tờ đơn phẫu thuật thắt buồng trứng kia cho anh. Anh thoáng nhìn liền chú ý ngay đến tờ giấy mỏng được gấp lại đó. “Đây là gì?”
“Anh xem là biết.”
Sau khi xem tờ đơn, mặt Tịch Duệ Nam không có biểu cảm gì, anh ngước mắt lên chăm chú nhìn Bạc Hà. “Em đưa cái này đến cho anh xem là có ý gì?”
“Không phải em, là bố anh và Phạm Na muốn em đưa cho anh xem. Phạm Na muốn để anh biết rằng, cô ta không có ý định cướp bố của anh, anh vĩnh viễn là con trai duy nhất của bố anh, cô ta sẽ không sinh con để giữ trọng vẹn tình cảm của bố anh dành ch
