hật là tốt biết bao nhiêu.
Hôm sau Cố Hoài Ninh dậy rất sớm, từ năm rưỡi sáng đã
mặc quần áo đi ra ngoài. Trước khi đi anh còn không quên kéo chăn đắp lại cho
Lương Hoà, dặn cô cứ ngủ thêm một lát nữa. Nhưng làm sao cô có thể ngủ tiếp
được?
Lương Hoà chán nản ngồi chống cằm nhìn ra ngoài cửa,
nhìn một lát lại chán nản thở dài, quay đầu liền nhìn thấy đôi mắt đầy vẻ tò mò
của Trương Hân, cô giật mình giống như bị người ta đọc được ý nghĩ, nhướn mày
nói, "Tập trung học bài đi."
Câu nói của cô chẳng hề có chút uy lực nào, cô bé
không hề sợ hãi, hưng phấn ghé sát vào cô hỏi, "Cô
Lương, cháu có thể gọi cô là chị không? Nhìn cô rất giống nữ nhân vật chính
trong mấy bộ phim trên tivi nha."
Lương Hoà trợn mắt kinh ngạc, chưa nghĩ ra cái gì để
nói thì Lâm Nhiên ngồi bên cạnh cốc đầu con gái một tiếng, cô bé Trương Hân mím
môi, ngoan ngoãn ngồi trở lại trên ghế, tiếp tục học bài.
Lâm Nhiên cười gượng nhìn Lương Hoà, "Con
bé mấy hôm nay toàn xem phim ảnh, nói chuyện chẳng chú ý gì cả."
Lương Hoà cũng cười đáp lại. Lúc này có tín hiệu điện
thoại Lương Hoà vội vàng mở ra nghe. Người gọi tới là Cố Trường Chí, cô cung
kính chào ba một tiếng, ông dường như khá hài lòng ừm ừm vài câu.
Lúc này cô mới đột nhiên nhớ rằng ngày mai ông phải về
lại thành phố C, ngập ngừng một lúc Lương Hoà không biết nên nói cái gì với
ông, chỉ im lặng nghe ông nói, "Chiều mai ba sẽ đi thẳng ra
sân bay luôn, Hoài Ninh bận bịu công việc không có thời gian, con cũng không
cần ra tiễn."
Lương Hoà im lặng một lát, sau mới nói, "Con
muốn đưa ba đi."
Ông thở dài, cúp điện thoại.
Tiếng thở dài đó của ông như đánh thẳng vào tâm trạng
cô, buồn bực đến hoảng hốt. Qua lời nói của ông hôm qua, lần này ông đến đây có
lẽ ngoài việc đi thăm Diệp Tán lão tướng quân, chủ yếu vẫn là đi thăm hai vợ
chồng cô. Kết quả hai người lại khiến ông ra về trong nỗi thất vọng. Phận làm
con dâu Lương Hoà cảm thấy rất áy náy. Lâm Nhiên nhìn cô cười hì hì.
"Trước đây cô mới chỉ nhìn thấy Cố
lão gia có mấy lần, cứ tưởng một người đức cao vọng trọng không hay cười như
ông ấy đối với ai cũng là một bộ mặt nghiêm túc, không ngờ ông ấy cũng quan tâm
săn sóc tới cả con dâu." Nhìn vẻ
mặt đau khổ của Lương Hoà, Lâm Nhiên an ủi nói, "Cháu
mới đến đơn vị không bao lâu, có lẽ Hoài Ninh chưa muốn nói cho cháu biết, sợ
cháu không hiểu rồi lo nghĩ nhiều thôi." Cô lại nở cụ
cười, "Có điều, đối với đàn ông mình không cần
lúc nào cũng luôn luôn ngoan ngoãn phục tùng, đôi khi cũng phải thử một
chút."
Thỉnh thoảng bắt nạt chồng, hoặc là giả vờ hờn dỗi
giận dữ một chút. Đây là điều mà Lâm Nhiên học được khi cùng xem mấy bộ phim
trên tivi với Trương Hân.
Cố Hoài Ninh đến Kinh Sơn, lúc này đã qua giờ ăn sáng
của đơn vị.
Anh đẩy cửa phòng bước vào, chiến sĩ thông tin Tiểu Lý
đang quét tước dọn dẹp vệ sinh trong phòng, nhìn thấy anh đến mặt cậu ta không
giấu nổi vẻ kinh ngạc. Cố Hoài Ninh đang vui vẻ, trên môi lộ ra một nụ cười gật
đầu với Tiểu Lý, kéo ghế ra ngồi xuống.
"Hôm nay có việc gì không?"
Tiểu Lý trên tay cầm chiếc khăn lau, ngập ngừng trả
lời: “Không ạ, không có gì.."
Tuy ngoài miệng nói như vậy nhưng trong lòng cậu chiến
sĩ thì đang lầm bầm, sự kiện lớn nhất chính là việc kia của anh chứ làm gì còn
có việc nào khác lớn hơn. Nhưng thấy tâm trạng vui vẻ của đội trưởng, cậu lại
không dám nói ra, may mà Cố Hoài Ninh chỉ vô tình hỏi, nghe nói vậy thì khoát
khoát tay cho cậu ta đi ra ngoài.
Tiểu Lý đi ra ngoài chưa kịp đóng cửa lại thì Triệu
Kiền Hoà đã bước vào, mũ cầm ở trên tay. Hôm nay thời tiết rất đẹp, mặt trời
chiếu ánh nắng ấm áp xua bớt đi cái giá lạnh của mùa đông, không gian bừng lên
sáng lạn, vậy mà mặt Triệu Kiền Hoà lại u ám buồn rầu, Cố Hoài Ninh nhịn không
được lại liếc nhìn anh thêm mấy lần.
"Sao vậy?"
Triệu Kiền Hoà thấy trên bàn có ly nước lọc để sẵn
liền bưng lên uống một hơi, xong chậc chậc miệng nói, "Lại
chuyện về nhà chứ còn chuyện gì nữa. Ba mẹ mình liên tục gọi điện thoại giục
về, tuy nói là về ăn Tết, sum họp gia đình, nhưng mục đích chính là về để đi
xem mắt, mình còn lạ gì." Ngừng lại một chút, nhịn
không được anh lại oán giận nói tiếp, "Mấy năm
nay xem mặt hết cô này tới cô khác, đánh giá thẩm định tốt xấu đẹp đẽ cả một
đám mệt cả người, vậy mà hai ông bà cứ liên tục đốc thúc không ngừng, thời gian
trước còn gọi điện đến than thở với cả ba cậu."
Cố Hoài Ninh cười, mấy ngày vừa qua anh không có mặt,
có lẽ Triệu Kiền Hoà cũng vất vả không ít, lại có bức xúc mà không chỗ để phát
tiết tâm sự. Thấy Triệu Kiền Hoà vẫn chưa hết hậm hực, anh đứng dậy rót thêm
một ly nước nữa đưa qua cho bạn, nói "Vậy thì
cứ nói thẳng với ba cậu cho rõ ràng, bảo là cậu có đối tượng rồi, để hai ông bà
đừng can thiệp nữa."
Triệu Kiền Hoà đang uống nước nghe câu này thì động
tác khựng lại, ly nước vẫn đặt nguyên bên miệng một lúc, cuối cùng anh cười thở
dài, "Thôi đừng, mình đã suy nghĩ kĩ rồi, cô
ấy và mình k