tị của bạn thì cười khẽ,
trí óc lại không kìm chế được nghĩ về câu nói vừa rồi, chăn ấm nệm êm người đẹp
thơm tho? Anh vốn vô cùng muốn hưởng thụ điều đó, nhưng hiện tại với tình trạng
bây giờ thì chưa thể được. Còn một đống việc trước mắt cần giải quyết, có vợ mà
không được ôm, tình cảnh như vậy mà cũng có người hâm mộ thì thật là hết chỗ
nói.
o-----------------o
Sáng hôm sau Lương Hoà bị một cuộc điện thoại làm giật
mình tỉnh giấc. Cả đêm cô trằn trọc nghĩ ngợi mãi tới rạng sáng mệt mỏi quá mới
ngủ thiếp đi, bây giờ dậy mắt mở không nổi. Thở dài, Lương Hoà lấy tay sờ sờ
vào gối, cảm giác ẩm ướt lạnh lẽo ập vào lòng bàn tay, chắc đêm qua cô lại khóc
trong giấc ngủ rồi.
Cô có thói quen không ngủ được ở chỗ lạ, mỗi lần đổi
chỗ mới luôn trằn trọc tới rất khuya, thậm chí hay mơ lung tung, như tối qua cô
lại mơ thấy ba mẹ và bà ngoại. Có một điều kì lạ là mỗi lần đến nơi nào có Cố
Hoài Ninh, cô luôn luôn mơ thấy những người thân đã mất của mình, điều này
trùng hợp đến mức Lương Hoà băn khoăn không lý giải được.
Giọng nói của Diệp Vận Đồng lộ ra vẻ mỏi mệt, có lẽ do
chị đã thức cả đêm trong bệnh viện. Tối qua cô không chào hỏi gì đã bỏ về,
Lương Hoà cảm thấy không được đúng cho lắm, nhưng trong điện thoại Diệp
Vận Đồng lại không nhắc tới chuyện này.
"Hoà Hoà, còn ảnh của bà ngoại và mẹ
cháu ở đó không? Ông ngoại muốn được nhìn xem."
Bàn tay Lương Hoà nắm chặt điện thoại, một lát sau mới
trả lời.
"Bây giờ có thể mang qua đây không?
Nếu không thì dì đến lấy cũng được."
Lương Hoà đứng dậy nhìn xung quanh một lượt, có một
mình cô ở trong nhà, cảm giác thật vắng lặng. Cố Hoài Ninh có lẽ sẽ không về,
cô lại không muốn đến bệnh viện một mình. Bởi vậy liền đồng ý với Diệp Vận
Đồng. Thấy Lương Hoà im lặng trong một khoảng thời gian Diệp Vận Đồng lại nghĩ là
cô còn băn khoăn do dự, lúc cắt điện thoại chị thở dài một tiếng rất nhỏ.
Hành lý của Lương Hoà phần lớn đều đã được đưa lại đây
hết, hôm qua cô cũng phân loại sắp xếp được một ít. Những kỷ vật về bà ngoại cô
giữ lại không nhiều, khi bà qua đời hầu như đều hoả thiêu cùng bà gần hết, giữ
lại bên người cũng chỉ có mấy tấm ảnh này thôi. Những bức ảnh đó đều chụp lúc
bà còn trẻ, Lương Hoà đặt ở một album khác, cất giấu như một bảo vật.
Cô lục tìm lấy ra mấy bức ảnh xong, lúc định bỏ album
lại vào tủ bỗng thấy ngăn dưới cùng còn có một album màu đen, Lương Hoà ngạc
nhiên lấy ra xem mới biết được đó là của Cố Hoài Ninh.
Đồ đạc của anh ở nơi này rất ít, không có gì nhiều
ngoài mấy bộ quần áo thay đổi hàng ngày. Đừng nói album, ngay cả những giấy tờ
linh tinh tìm cũng khó mà có. Lương Hoà hơi mím môi, tính tò mò trỗi dậy, giờ
này Diệp Vận Đồng vẫn chưa đến cô bèn mở ra xem.
Tất cả đều là những bức ảnh chụp trước đây của anh. Có
bức chụp từ hồi còn nhỏ, mặc một bộ âu phục bảnh bao, thần thái vô cùng sáng
láng, có điều biểu tình trên mặt thì muôn thuở không thay đổi, lạnh lạnh nhạt
nhạt. Có bức chụp lúc học Trung học, vẻ mặt tươi tắn hơn t, ít ra lúc chụp ảnh
còn biết cười một cái. Càng về sau ảnh cũng ít dần đi, một số tấm ảnh chụp khi
học bên Anh, tóc húi cua, mặc quân phục, trước ngực còn đeo huy hiệu Nữ hoàng.
Mấy tấm ảnh sau cùng của anh so với bây giờ không khác gì nhau, chụp ảnh không
cười, cả người luôn toát ra một loại khí thế mãnh liệt.
Lương Hoà quay sang lật dở những tấm ảnh của mình. Lúc
nhỏ cô thường rẽ tóc hai bên rồi tết bím lại, sau này mới buông xoã ra. Bất kể
là pose hình kiểu gì đều cười một cách ngây ngô khờ khạo, nhìn vào chẳng có vẻ
gì gọi là thông minh sáng láng cả. So sánh ảnh của hai người với nhau làm cho
Lương Hoà cảm thấy uể oải chán nản, có lẽ khí chất là loại từ bé sinh ra thì đã
có sẵn, cô vốn mềm yếu, cho dù cố gắng mạnh mẽ ra sao đi nữa cũng không có khả
năng át được khí thế của anh.
Lật lật qua lại nhìn thêm một lần, lúc gấp lại bỗng
nhiên rơi ra một tấm ảnh. Lương Hoà nhặt lên nhìn, ngạc nhiên trợn tròn mắt. Cô
xem album cả buổi tìm cũng không ra một tấm ảnh nào của mẹ anh, vậy mà lúc này
lại nhìn thấy có hình của một cô gái.
Cô gái khoảng mười bảy, mười tám tuổi, tóc buộc cao
sau đầu, mặc bộ váy áo màu trắng, dáng vóc rất xinh xắn. Là ai nhỉ? Lương Hoà
cẩn thận nhớ lại khuôn mặt của Lục Khinh Vũ, lắc đầu phủ định. Cô giơ bức ảnh
về phía ánh sáng nhìn kĩ lại thêm lần nữa, lờ mờ phía mặt sau hình như còn có
chữ viết. Lương Hoà lật lại, dòng chữ nhìn thấy làm cô nao nao trong lòng.
Cô không rõ lắm dạng chữ viết anh thường dùng, cho nên
xem những nét bút mạnh mẽ này một hồi lâu Lương Hoà vẫn không thể xác định được
đó có phải là nét chữ của anh hay không. Vì thế khi nhìn dòng chữ tiếng Anh đó,
Lương Hoà có cảm giác thật xa lạ, giống như, đó không phải là Cố Hoài Ninh mà
cô từng biết.
Princess Lin.
Bàn tay cầm bức ảnh của Lương Hoà run run.
Dưới lầu vọng lên tiếng còi ôtô, di động đặt ở đầu
giường cũng ong ong rì rì chấn động. Lương Hoà bừng tỉnh, ngắt điện thoại, cầm
túi xách đi xuống nhà.
Diệp Vận Đồng ngồi trong xe chờ sẵn, thấy cô xuống thì
ngh