thấy Cố Gia Minh thì tránh xa ra biết chưa, thằng nhóc đó chính là tai
hoạ, đi chỗ nào là tai hoạ chỗ đó, không có việc gì đừng trêu nó."
Lương Hoà há mồm ngạc nhiên, làm sao mà chú lại nói
cháu mình như thế? Nhưng cô vẫn biện hộ cho chính mình "Em
đâu có đi trêu chọc nó!"
"Vậy làm sao lại trở
thành cô bé của nó?"
Chỉ một câu lập tức liền uy hiếp được Lương Hoà. Cô
than khẽ: "Chuyện đó cũng không phải
tại em mà!"
Cố Hoài Ninh dò xét liếc cô một cái, cũng lười nói tiếp.
Lương Hoà bình thường luôn là một con cừu nhỏ an phận,
nhưng mà nếu như bị trêu chọc thì cũng có thể hung dữ như con chó nhỏ được. Có
điều cô cảm thấy rất buồn bực, làm sao mà ở trước mặt Cố Hoài Ninh cô không thể
hung hăng lên được. Mới hai ngày trước hai người đối với nhau còn xem như xa
lạ, bây giờ qua hai ngày ở chung cùng nhau, cô liên tục bị giáo huấn thế này?
Cố Hoài Ninh vốn lạnh lùng bây giờ lại gần gũi ngồi sát một bên đánh giá cô,
Lương Hoà cảm thấy, người này thực ra cũng không đến nỗi nào, ít nhất cũng biết
che chở cho cô.
Cố Hoài Ninh không biết tâm tư cẩn thận đắn đo trong
long Lương Hoà, anh bôi thuốc xong, gõ gõ cái trán cô, tổng kết: “Tóm
lại, cách xa thằng nhóc đó ra một chút!"
Lương Hoà chỉ biết gật gật đầu, một lát sau lại mở miệng hỏi"Ngày
mai em có thể đến nhà ông Diệp đươc không?"
"Đi phỏng vấn hả?"
"Vâng, không làm xong
nhiệm vụ thì không thể về được!"
Cô buồn rầu, lâp tức lại ngẩng đầu lên, "Anh có
thể giúp em nói với ông ấy được không?"
Theo bản năng, cô nhờ anh giúp đỡ.
Cố đội trưởng nhíu mày, "Em
có thể đi gặpDiệp Vận Đồng, chị ấy là người đại diện của Diệp lão tướng
quân."
"Vậy người vợ đầu của ông ấy là
ai?"
Cố đội trưởng xoa đầu lông mày "Điều này khó nói lắm!"
Quả đúng như dự kiến của cô, Lương Hoà mặt mày buồn
rầu nhăn lại như cái bánh bao. Cố đội trưởng đứng trên cao nhìn xuống tà tà
liếc cô, nhìn bộ dáng phiền muộn ấy anh lại cảm thấy buồn cười.
"Thế này đi, ngày mai anh sẽ đưa em
đi, sau đó sẽ thương lượng với ông ấy. Diệp lão có mấy chuyện kiêng kị, em đừng
hỏi những vấn đề liên quan đến vợ của ông cụ, nhé?"
Lương Hoà nghĩ nghĩ rồi gật đầu đồng ý. Lúc ăn cơm cô lại nhớ tới một chuyện
khác, chuyện vô cùng quan trọng.
"Ừm... cái chuyện cấm đoán kia, đã
hết chưa?"
Cố Hoài Ninh liếc nhìn cô một cái, nói: "Quân
lệnh như núi!"
Bốn chữ to đùng làm toàn bộ hi vọng của Lương Hoà đều bị phá huỷ hết. Lương Hoà
tức giận, trong lòng oán thầm Cố Gia Minh cùng Cố Hoài Ninh, hai người này
đúng là tai hoạ của nhà họ Cố mà. Cách đó không xa lắm, Cố Gia Minh đang bị
phạt đứng, đột nhiên hắt xì một cái, thằng nhóc rống lên:
-----------------------------------
"Cố Hoài Việt, con bị cảm mà ba còn
phạt con đứng thế này ----------------"
Thằng nhóc vừa lên tiếng, lại là một trận gà bay chó
sủa.
Hôm sau Cố Hoài Ninh đi cùng Lương Hoà đến nhà Diệp
lão. Bởi vì Diệp lão bị cao huyết áp nên cần phải kiêng không được uống rượu,
vì thế mà ông cụ vẫn rầu rĩ không vui, vừa thấy Lương Hoà đến liền hớn hở tiếp
đón cô. Quả thật không thể phủ nhận rằng Diệp Vận Đồng nói không sai, Lương Hoà
rất được lòng Diệp lão tướng quân.
"Mấy hôm nay ông cụ cứ nhắc đi nhắc
lại mãi, nói Cố Tam đem Lương Hoà giấu đi nên không còn ai chơi cờ nhảy với cụ
nữa, may mà hôm nay cậu đưa cô ấy đến đây." Con gái ông - Diệp
Vận Đồng nói có vẻ ghen tị với Lương Hoà.
Cố Hoài Ninh hơi nhíu nhíu mày, hình như gần đây những
người muốn cướp cô bé của anh xuất hiện ngày càng nhiều thì phải.
Lương Hoà nghe Diệp Vận Đồng nói vậy thì mím môi cười, "Hôm
nay em đến không phải để chơi cờ, em đến để làm việc."
Nghe xong Diệp lão cảm thán một câu, "Mấy
tờ báo của các cháu làm sao cứ bám riết ông mãi không tha thế, những chuyện cũ
đều trôi qua lâu lắm rồi, nhắc lại làm gì nữa chứ!"
Lương Hoà nghĩ nghĩ nói, "Cả
đời ông vì nước vì dân mà vất vả rất nhiều, càng vất vả công lao lại càng lớn,
những điều này nên là tấm gương cho con cháu đời sau noi theo và học tập. Bởi
vì thế mà chúng cháu cứ phải tìm cách phỏng vấn ông, chuyện của người khác làm
sao có thể mang ra so sánh với ông được ạ?"
Câu nói này làm Diệp lão rất vui vẻ: “Cháu
gái, mũ này cao quá, đừng đội lên cho ông!"
Lương Hoà chán nản kéo góc áo Cố đội trưởng, anh tà tà
liếc cô một cái rồi bước đến ngồi đối diện với Diệp lão, lại gọi chị Tề đem bàn
cờ vua của Diệp lão ra.
"Cháu muốn chơi cờ với bác hả?"
Diệp lão ngạc nhiên hỏi.
Cố Hoài Ninh cười nhẹ gật đầu, "Bác
với ba cháu giống nhau ở một điểm, chuyện gì mà không phần thưởng thì không có
hứng thú làm. Bây giờ cháu và bác đánh cược một ván. Cược cái gì thì tuỳ bác
định đoạt!"
Diệp lão hứng chí cười to, "Được,
được, thật hào phóng! Bác định đoạt hả? Tốt, nếu như bác thắng, cháu phải để vợ
ở lại đây chơi một tháng, thế nào, đồng ý không?"