ày, chính là..."Cao Vịnh Quân dò tìm trên bản đồ "...chính
là khu vực này!"
Cố Hoài Ninh nhìn chằm chằm màn hình, vỗ vai Cao Vịnh
Quân, "Theo dõi nó!"
Cao Vịnh Quân hưng phấn bừng bừng hô to: "Tuân
lệnh!"
Trên màn hình giám sát biểu hiện cho thấy hệ thống
thông tin của đối phương đã khôi phục lại bình thường, Cố Hoài Ninh cùng Triệu
Kiền Hoà mất năm phút mới giải được mật mã của đối phương, Cố Hoài Ninh lập tức
ngồi vào bàn phím, thông qua mạng lưới ra đa đã bị giải mã của Lam quân phát ra
mệnh lệnh giả: "Đội thứ nhất tấn công vị trí E-5 ngay lập tức!"
Lúc này Cao Vịnh Quân cũng đã tìm ra địa điểm cụ thể
phát ra sóng vô tuyến kia, định nói cho Cố Hoài Ninh thì thấy mệnh lệnh anh vừa
phát ra trên màn hình, nhịn không được cười: “Đội
trưởng, làm thế có thẳng tay quá không, chúng ta bắt sống Liêu Vĩnh cũng được
rồi!"
Vị trí E-5 hiện giờ có một tổ pháo binh cùng
đội xe tăng đang chờ sẵn ở đó, ra mệnh lệnh này quả thật là dụ địch vào chỗ chết.
Cố Hoài Ninh đầu cũng không ngẩng lên, nói:
“Nương tay là điều tối kỵ trong binh pháp!", anh
lại hỏi "Đã tìm ra chưa?"
"Tìm ra rồi."
"Tốt lắm!" Anh
mệnh lệnh: "Xác định vị trí rõ ràng,
sau đó ra lệnh cho máy bay trực thăng ném bom oanh kích!"
"Tuân lệnh!"
Cố Hoài Ninh nhìn về phía màn hình lớn, trên khuôn mặt
bình tĩnh thoáng ẩn hiện một nụ cười. Trận diễn tập lần này chấm dứt nhanh hơn
so với anh tưởng tượng.
Phía bên này Liêu Vĩnh còn đang buồn bực tìm hiểu vì
sao đội quân chủ công của mình đột nhiên chuyển hướng E-5 để tấn công, lúc này
lại nhận được tin máy bay trực thăng của mình đã bị bắt, buộc phải hạ cánh, mới
biết được phe mình đã sớm bị đối phương phát hiện và đánh trúng. Liêu Vịnh nhịn
không được chửi ầm lên.
Từ xe của Lam quân bốc lên một cột khói màu hồng, máy
bay trực thăng của Liêu Vĩnh bị bắt hạ cánh xuống, nghênh đón anh đúng là người
con trai út của nhà họ Cố - Cố Hoài Ninh. Nhìn thấy Cố Hoài Ninh, sắc mặt Liêu
Vĩnh đã không được tốt lại càng đen thêm, Cố Hoài Ninh cũng không ngại, rất tao
nhã lễ phép "mời" anh lên
máy bay trực thăng của Hồng quân đã đậu sẵn ở đó.
Liêu Vĩnh nhịn không được, hỏi: "Sao
cậu khẳng định là Bộ chỉ huy của tôi không ở ngoài khu vực diễn tập?", không
đợi đối phương trả lời anh liền tự giễu mình: "Hơn
nữa người ta đều nói tôi là "Thỏ khôn có ba hang."
Trong bóng tối chỉ nghe Cố Hoài Ninh cười lạnh nhạt: "Tôi
nghĩ anh sẽ không vấp ngã hai lần ở cùng một chỗ!"
Xem như lời này là an ủi anh đi. Liêu Vĩnh cười khổ,
lắc đầu trèo lên máy bay.
Không quá bao lâu sau Cố Hoà Ninh liền nhận được điện
thoại chúc mừng từ căn cứ, giọng nói của ông Cố Trường An giờ phút này đầy vẻ
trêu chọc: "Khà khà, thằng nhóc, chú
phục mày rồi!"
"Vâng."
Cố Hoài Ninh trả lời với vẻ không để ý khiến ông bật
cười, tính tình thằng nhóc này quả thật giống y hệt ba nó.
"Chờ trời sáng rồi gọi điện thoại về
nhà đi, chú nghe nói, mẹ cháu và Lương Hoà đều ở nhà chờ lâu lắm rồi."
Anh từng tham gia rất nhiều lần tập trận, những lời
dặn dò như thế anh cũng nghe rất nhiêù. Nhưng lần này nghe được trong lòng anh
không kìm được sự rung động, trí óc chưa kịp suy nghĩ gì, miệng đã không
tự chủ được trả lời đồng ý với Cố Trường An.
Ông chú nghe xong hài lòng cúp điện thoại.
Tối hôm qua Lương Hoà trằn trọc lâu lắm mới ngủ được,
vì không quen ngủ giường lạ cộng thêm tính hay lo cả nghĩ của cô cùng lúc không
hẹn mà gặp. Sáng hôm sau lúc soi gương cô liền nghĩ mình có thể so sánh với bảo
vật gấu trúc được rồi. Lương Hoà xoã dài mái tóc mềm xuống che bớt sắc mặt trắng
bệch vì mất ngủ của mình. Cô đứng trong phòng vệ sinh, nhìn gương, cảm xúc bồn
chồn mê muội.
Lúc đi xuống dưới nhà bà Lý Uyển đang ngồi trước sô
pha xem tivi, trước bàn để sẵn một bát thuốc Đông y. Lương Hoà từng bị Phùng
Trạm nhìn chằm chằm giám sát uống thuốc một tuần, bây giờ cứ mỗi lần nhìn
thấy bát thuốc đen xì xì này cơ thể cô không tự chủ được liền có cảm giác muốn
nôn. Nhưng có mặt mẹ chồng ngồi ở đó nên Lương Hoà cố nhịn lại.
Sắc mặt bà Lý Uyển có vẻ không vui, Lương Hoà không
yên lòng ngồi xuống bên cạnh bà, nhẹ giọng hỏi: "Mẹ,
Hoài Ninh.. anh ấy vẫn chưa có tin tức gì sao?"
Bà Lý Uyển tuy ngồi xem tivi nhưng tâm trí lại không
tập trung, từ lúc nghe điện thoại của ông Cố Trường An xong đến giờ cũng không
biết phát giận vào đâu. Giờ nghe Lương Hoà hỏi bà lại không biết nói thế nào để
an ủi cô: "Thật ra thì cũng có, bảy
giờ sáng nay nó có gọi điện về, lúc đó con còn đang ngủ, Hoài Ninh bảo cứ để
con ngủ không cần đánh thức. Nó nói là đã thắng trận rồi, cũng sắp về, nhưng mà
bây giờ vẫn chưa về được."
Bà nói câu sau với vẻ chậm chạp, giống như quan sát
thần sắc của cô mới chậm rãi nói ra. Thấy biểu tình của Lương Hoà không có gì
khác thường, Lý Uyển thở dài một hơi: "Mẹ còn lo
không biết nên nói với con thế nào, hai đứa kết hôn lâu như thế mà thời gian ở
cùng nhau chẳng được mấy, thật k
