ệc này, hắn nhất định đồng ý.”
- “Nếu hắn là một
người đơn độc, ngươi có muốn hắn theo đến Đại Yến cắt đầu của Mộ Dung
Hàn hắn cũng không e ngại, bất quá trước mắt…”
Thư Thư muốn nói lại thôi, trong đầu lại hiện lên hình ảnh hòa hợp của hai người trên hành lang gấp khúc.
Một đôi như hoa mỹ quyến đi tới, xuân sam như cẩm, mặt mày như họa. Phía
sau ánh nắng ấm áp làm nền, mặc dù không đối mặt, cũng không nắm tay,
nhưng vẫn có sự gần gũi ăn ý. Giống như một đôi quyến lữ trời sinh, một
cái nhăn mày một nụ cười, nhất cử nhất động đều tự nhiên hài hòa.
“Năm tháng tĩnh hảo cầm sắt hài hòa” Những lời này tựa hồ chính là dùng để miêu tả một cách sinh động nhất.
Thư Thư trong lòng cứng lại, có một câu nói một mực quấy nhiễu hắn, như
mạch nước ngầm trong biển sâu cuộn trào mãnh liệt làm cho hắn không thể
bình ổn. Tháng sau bọn họ sẽ thành thân…
Tiểu Chu kích động từ
bên ngoài trở về, nhìn thấy Kế Diêu và Tiểu Từ đang ngồi ở bàn đá trong
viện nhàn nhã phẩm trà, bèn đi tới gần, không khách khí cầm lấy một ly
trà, cười hì hì nói: “Yến quân quả nhiên rút lui rất nhanh, trừ bỏ thi
thể, một người sống cũng không lưu lại.”
Kế Diêu nói: “Mộ Dung Hàn luôn kiểm soát nghiêm cẩn, tác phong thủ đoạn mạnh mẽ cứng rắn.”
Tiểu Chu ngồi xuống, thở dài: “Đánh giặc không phải chơi đùa, người chết
nhiều lắm, dân chúng cũng bị dọa chết khiếp. Hiện tại thì tốt rồi, trên
đường đều một mảnh vui mừng.”
Kế Diêu gật đầu: “Đúng vậy, Yến
quân tuy rằng đáng giận, nhưng cũng là cha mẹ sinh dưỡng, lúc này chết ở nơi tha hương, cha mẹ thê nhi trong nhà không biết sẽ như thế nào. Mộ
Dung Hàn vì tư tâm của chính mình, khơi mào chiến loạn, nay rước phải
hậu quả cũng đáng. Hắn nhất định sẽ an phận một thời gian.”
Tiểu
Chu nhíu mày nói: “Ai nha, dưới thành quang cảnh thật kinh khủng! Tay,
chân, đầu rải rác khắp nơi. Sông đào bảo vệ quanh thành chất đầy thi
thể, mấy ngày hôm trước không phải mưa to sao, nước dâng lên cao, tràn
ra đều là một màu đỏ lòm, thi thể trương lên, mùi vị thật làm cho người
ta muốn nôn.”
Tiểu Từ nghe đột nhiên một trận nôn khan.
Kế Diêu rót một ly trà đưa cho nàng, lại cấp cho Tiểu Chu một cái ánh mắt, ý bảo hắn đừng nói nữa.
Tiểu Chu ngậm miệng, tròng mắt đảo đảo, nhìn Tiểu Từ, sau đó lo sợ nói: “Hay là, là có hỉ?”
“Phụt” một tiếng, Tiểu Từ phun ra một ngụm trà thẳng lên mặt Tiểu Chu.
Tiểu Chu chớp mắt, vừa lau nước trà, vừa nhìn chằm chằm nàng.
Tiểu Từ đỏ mặt, cúi đầu xấu hổ đứng dậy rời đi.
Kế Diêu cũng ngượng ngùng không thôi, cúi đầu uống trà.
- “Thật sự có?”
Tiểu Chu vươn vai tiếp tục hỏi.
“Phụt” một tiếng.
Tiểu Chu lại một phen ướt hết cả mặt, thở dài: “Quả nhiên là một đôi, thật ăn ý.”
Kế Diêu cắn răng nói: “Tiểu Chu, ngươi ít quan tâm đi một tí, được không.”
Tiểu Chu nhăn mặt bày ra bộ dạng ủy khuất: “Ta là lo lắng cho ngươi a, nếu
tẩu tử có thai, chúng ta phải nhanh chóng trở về, chẳng lẽ đợi có bụng
rồi mới thành thân sao? Còn không phải để cho người khác chê cười.”
- “Vài ngày mà thôi.” Kế Diêu trừng mắt liếc hắn một cái, cúi đầu lại
uống trà. Hóa ra Tiểu Chu cho rằng hắn đã sớm ăn thịt, oan uổng, cực kỳ
oan uổng, mới có ba ngày, làm sao mà có thai chứ?
- “Mới vài ngày? Chẳng lẽ một đường ngươi chỉ biết nhìn, chịu đựng?”
Kế Diêu im lặng, lại uống thêm một miệng trà.
Tiểu Chu đột nhiên nói: “Ngươi thật không phải là người!”
Kế Diêu tức giận, buông ly trà, mày kiếm dựng thẳng!
Tiểu Chu vội nói: “Huynh đệ ngươi hiểu lầm, ta không phải chửi, ta là khâm phục, tán thưởng, phục sát đất.”
Kế Diêu không nói gì, đứng dậy rời đi.
Kết cục, đêm đó hậu quả thực nghiêm trọng.
Tiểu Từ sống chết không chịu cho Kế thiếu hiệp mát xa, nói là, lời của Tiểu Chu làm cho nàng ngộ ra nhiều điều.
Thế là, Kế thiếu hiệp nửa đêm đứng lên, đi tìm Tiểu Chu chơi cờ.
Tỉnh lại khi mặt
trời đã lên cao. Tiểu Từ sờ sờ bên cạnh, sớm đã không còn độ ấm, có lẽ
hắn sáng sớm rời đi. Nàng thở dài, cũng không biết Mộ Dung Hàn có hay
không thực sự như mong muốn của mọi người, lập tức lui binh.
Giữa trưa, Kế Diêu cùng Tiểu Chu đột nhiên trở về, mang đến một tin tức, Mộ Dung Hoàn đã chết.
Tiểu Từ kinh ngạc nhìn Kế Diêu, khó mà tin được, tối hôm qua còn nhìn thấy
thiếu niên đó, cư nhiên đã chết. Nhớ lại một tấm thảm trắng noãn, một
thiếu niên mang theo thần sắc yếu nhược, dưới ánh nến, cúi đầu liên tục
ho khan. Giống như còn vang vọng bên tai. Chớp mắt liền như phù dung sớm nở tối tàn rời đi. Nàng gian nan nuốt nước bọt, thông cổ họng hỏi ra
tiếng: “Là thật?”
- “Vân đại nhân mật báo, hẳn không thể là giả.”
- “Thư Thư đâu?”
- “Hắn đang cùng Vân đại nhân vạch ra kế hoạch thừa dịp Mộ Dung Hàn lui binh là lúc, giết hắn trở tay không kịp.”
- “Không phải nói không hạ độc chẳng qua chỉ làm Mộ Dung Hoàn bệnh nặng thêm sao? Hắn thế nào đột nhiên chết?” Tiểu Từ chợt mềm cả người, trong ngực loạn thành một đoàn, chẳng lẽ là do mình dùng quá nhiều liều
lượng?
- “Ta cũng không rõ lắm. Vân đại nhân công vụ vội vàng, ta và Tiểu Chu cũng không có cơ hội hỏi.”
Tiểu Từ có chút hoảng hốt, không biết như thế nào, t