ứ
đứng thêm một lúc thì biết, Aha ha ha! Nhớ đến năm ta lần đầu tiên đi
giày cao gót, không đến một giờ đã chịu thua, huống chi ngươi lại đi
giày bằng gỗ, Aha ha ha!!!!!
“Công tử……” Ất phía sau thấp giọng gọi ta.
“Làm sao vậy?”
“Công tử có chuyện gì vui sao?”
Ngất, hóa ra ta vừa cười ra tiếng !……
===
Đêm khuya, Vương cung Ngôn quốc, trong tẩm cung của Âu Dương Vân.
“Vương, ngài vừa mới trở về, lại muốn ra ngoài?”
“Tạ ơn Vương thúc lo lắng. Có điều Âu Dương cho rằng Âu Dương làm việc
không cần xin chỉ thị của Vương thúc.” Câu trả lời không chút tình cảm.
Vẫn là bạch y, tóc trắng tung bay, chỉ là tối nay hai tròng mắt bạc dường như nhuộm một chút rực rỡ.
[1'> Khoảng 17cm
[2'> Phòng tra tấn Quá nửa đêm, ta lén lén lút lút trở về tiểu các, vốn tưởng rằng phòng ốc phải tối thui thùi lùi, ai ngờ đèn đuốc sáng trưng.
Xong rồi xong rồi, khẳng định là Sở Sở chờ ta sốt ruột lắm đây!
“Sở Sở! ~~~ xin lỗi nha ~~~ muội! …”
F*ck! Đêm hôm khuya khoắt đừng có dọa người như vậy chứ? ! Đông Phương
Cửu và Hiên Viên Tiêu đang chơi cờ trong phòng ta? ! Hai ngươi định làm
gì đây? !
“Ai cho phép hai ngươi chơi cờ trong phòng ta? !” Ta nổi giận rồi đó!
Cho rằng lão nương dễ bắt nạt sao? ! Cho rằng lão nương là mẹ hiền sao? ! Hừ! “Sở Sở đâu? ! Sở Sở! ~~~” ta không dám kêu quá to, sợ tiếng động
quá lớn đến lúc đó ngay cả Vân tiên nhân cũng bị quấy rầy.
Thượng Quan Sở Sở đẩy cửa bước vào, cười nhẹ nói: “Công chúa, đã trở về?” Trên chiếc khay trong tay rõ ràng có hai chung trà.
“Sở Sở…” Ta cấp tốc chạy đến bên người Sở Sở, túm được ống tay áo rộng
thình của Sở Sở mới thấy an tâm. Ghé vào tai nói nhỏ, “Sở Sở, có nhớ ta
không?” Sở Sở liếc ta một cái, ta biết, nàng chắc chắn là tức giận. Biết sao được, ta nói sẽ trở về sớm, mà giờ trời đã sắp sáng rồi. Buồn ngủ
quá đi mất, ta phải nhanh chóng tống cổ hai tên gia hỏa kia mới được.
“Đông Phương Cửu! Hiên Viên Tiêu! Nhị vị không buồn ngủ sao?” Rảnh rỗi
quá đi hóng gió hả? ! Muốn hóng gió cũng đừng chiếm đoạt chỗ của ta chứ! Ây da, hay là Hiên Viên Tiêu ghi hận ta đoạt Bích Quân? ! Ta lén liếc
nhìn hắn, hừ, tiểu tử chết tiệt, dám không nhìn ta!
“Hai người các ngươi! ! ! ! ! ! !” Ta tung một chưởng đập lên bàn cờ…
chưa được…”CÁC NGƯƠI! ! ! ! ! !” Ta, ta, “Sở Sở ~~~” quản lý cho tốt mấy người nhà tỷ đi nhá! ! ! Hai mắt nhòe đi, bắt đầu ngân ngấn nước, quay
qua Sở Sở chớp chớp.
“Tiêu, đêm đã khuya rồi, công chúa cần phải ngủ.” Thượng Quan Sở Sở lập tức đến bên người Hiên Viên Tiêu, ôn nhu nói.
Đúng rồi, đúng rồi, ta muốn đi ngủ! Không muốn nhìn mặt mấy tên gia hỏa các ngươi!
“Lăng nhi ~~~ “
Siêu cấp vô địch sét đánh ác hàn, tên ngốc Đông Phương Cửu làm gì mà gọi tên ta nghe muốn mắc ói như thế!
“Làm phiền Cửu Vương gia gọi tên đầy đủ của bổn cung! ! !” Ta cho ngươi hai cục long não