dính đất “Thời gian tới ta sẽ rời đi, không làm khó cho các ngươi”
Ta từ trong lồng ngực lấy ra một cái túi hương, cái túi hương màu xanh biếc làm bạn vơi ta vô số ngày đêm,
Thoáng thô bạo đem hương liệu bên trong xé mở.
Y Y trừng lớn ánh mắt nhìn, nói không ra lời.
Nhẹ nhàng đem thất sắc thảo cùng hương liệu lấy ra.
“Lăng chủ tử…người…biết”
Ta cười cười, đem Thất sắc thảo đặt vào tay Y Y, “Ta thế nào mà không biết nha, tên ngốc kia có thể nào tự nhiên tặng ta một cái túi hương,
mà bên trong lại không đựng đồ vật gì, đúng không?”
“Nhưng ngài làm cái gì vậy?”
“Ta nghe nói Thất sắc thảo có thể giúp người tập võ tăng mười hai năm công lực, có thể làm cho người bị thương thọ thêm mười năm, cũng không
biết có phải thật vậy không, nên để tên ngốc kia làm vật thí nghiệm đi.” Ta thản nhiên nói, khóe miệng hơi hướng về phía trước.
Y Y đẩy tay, Lăng chủ tử không thể, đây là của Gia tặng người, nô tì không thể thu lại.
“Đây không phải cho ngươi mà là cho Gia của ngươi. Ngươi bảo Khanh
Trần giúp hắn dùng đi, đừng làm loạn nếu không lại không dùng được” nhẹ
nhàng vỗ bả vai Y Y, cùng tầm mắt Y Y chạm nhau, ta nháy mắt mấy cái rồi nở nụ cười “Hơn nữa, cỏ này lưu bên ta cũng vô ích, cổ độc trên người
ta phát tác đã qua một lần, mạng nhỏ của ta chính là ngoan ngoãn đợi đến khi nào xong thôi”
Nước mắt Y Y không ngừng theo khóe mắt chảy xuống, bỗng dưng Y Y ôm lấy ta , khóc thảm thiết.
Ngẩng đầu vỗ nhẹ vào lưng Y Y, cái gì cũng không nói, cứ như vậy an ủi nàng.
…
Gió nhẹ thổi bức rèm che trên cửa, phát ra âm thanh thanh thúy.
Ta rất rất rất rất ghét mụ tiểu tam Mộ Dung Uyển =((
Một gã tiểu thái giám bưng nước, đứng ở ngoài thật lâu. Cửa khép,
tiểu thái giám cũng không dám bước vào, dù sao nơi bày cũng là phòng ngủ của Lăng công công, người đứng đầu Thượng y giam chưởng ấn.
Tiểu thái giám nhìn bức màn che khẽ lay động theo gió, rút cuộc không nhịn được bèn nhẹ nhàng hé cửa.
“Mời vào”
Thanh âm linh động dễ nghe, khách khí lại thân thuộc. Tiểu thái giám
nghe được thanh âm của Lăng công công, khóe miệng không tự giác giương
lên, khi nào cũng có một vị thượng quan đối đãi như vậy với những người ở tầng lớp dưới chót như bọn hắn.
Tiểu thái giám thật cẩn thận đẩy cửa phòng ra, bưng chén thuốc đến.
Thượng y giam chưởng ấn, Lăng công công, được đồn là người hầu hạ
ngay bên người bệ hạ tại Cửu vương phủ, được bệ hạ tín nhiệm. Sau khi bệ hạ đăng cơ, liền tiếp tục vào cung hầu hạ, bởi vì thân thể nhiễm bệnh,
bệ hạ cho về nhà tu dưỡng, nửa tháng trước mối hồi cung phục chức, làm
Thượng y giam chưởng ấn thái giám.
Thượng y giam chính là chưởng quản mũ miện, bào phục, nói trắng ra là hầu hạ sinh hoạt hàng ngày của hoàng thượng.
Có lẽ do thường xuyên tiếp xúc với bệ hạ, hoặc do bệ hạ niệm tình cũ, Lăng công công hồi cung được mấy ngày cũng đã có được những tâm phúc
đếm được trên đầu ngón tay.
Mỗi ngày điều khiển thư phòng, vinh dự và may mắn này, ngay cả đại nội tổng quản Y Y, phó tổng quản Lưu Minh đều không có.
Tẩm cung của Lăng công công cách hoàng thượng rất gần, còn gần hơn Y Y đại tổng quản, phòng ngủ của vị này thiếu vài phần xa hoa phú quí, lại
thêm vài phần thanh nhã cùng thanh tĩnh.
Trong phòng ngủ không có đồ cổ châu ngọc gì, trong phòng bài trí đồ
đạc được làm từ trúc, bởi vậy trong phòng lúc nào cũng phiêu tán hương
trúc.
Trên giá sách là Kinh Thi, trên giá sách bày văn phòng tứ bảo, sau
màn trướng cùng sa mạn là chăn đệm, dựa vào cửa sổ có một mặt kính trang điểm.
Lúc này Lăng công công đang ngồi xem bộ sách gì đó.
“Lăng công công, đây là dược Khanh Trần đại nhân phân phó tiểu nhân
đưa tới, thỉnh ngài dùng nhân lúc còn nóng, Khanh Trần đại nhân còn sai
tiểu nhân hỏi ngài, gần đây thân thể ngài có tốt”
Nhìn tiểu thái giám nơm nớp lo sợ, ta buông sách giải trí trong tay, nhoẻn miệng cười:
“Dược của Khanh Trần ta đã ăn xong, đây là bệnh cũ của ta, không phải mấy ngày liền có thể tốt. Kì thật với bệnh của ta dược này chưa chắc
hữu hiệu, ta bất quá chỉ là…” Chẳng qua làm tất cả cho mọi người an tâm
thôi. “Tu dưỡng dần dần liền sẽ tốt hơn”
“Lăng công công người nghỉ ngơi sẽ khỏe thôi, có ngài ở đây chúng tiểu nhân còn có hi vọng”
Ta trong lòng cười, tiểu thái giám này đúng là biết nói chuyện.
“Được rồi, ta chỉ là thượng y quản giáo sư, làm sao có thể cho các ngươi hi vọng. Tiểu tử, ngươi tên gì, năm nay bao nhiêu tuổi”
Tiểu thái giám nghe Lăng công công hỏi, ánh mắt nhất thời sáng, hắn
đáp “Tiểu nhân tên Phúc Lộc, năm nay 15 tuổi, vào cung được nửa năm”
“Phúc Lộc?”, ta sửng sốt “Tên rất hay, phúc lộc song toàn, không sai
ha ha”, “Tiểu Phúc tử vất vả rồi, đi xuống nghỉ ngơi đi, về sau ta còn
phải phiền toái ngươi nhiều”
“Lăng công công xin ngài ngàn vạn lần đừng khách khí với tiểu nhân,
tiểu nhân chịu không nổi, được hầu hạ ngài là phúc khí của tiểu nhân.
Ta nở nụ cười, thấy Phúc Lộc không có ý lui ra ngoài, chính là nhìn
ta chằm chằm, ta liền ngẩn người nhìn Phúc Lộc hỏi “Như thế nào Tiểu
Phúc Tử, còn có việc sao”
Phúc Lộc phục hồi tinh thần lại, sợ tới mức cúi đầu vội