ng ngăn cản, chỉ lẳng lặng theo sát tôi.
Hắn luôn hiểu tôi, bất kể là có trí nhớ hay
không, hắn luôn hiểu.
Hắn biết không thể ngăn cản tôi, trừ phi đem tôi
trói lại, nếu như vậy thì hắn sẽ mất đi cơ hội thắng lợi cuối cùng, như vậy thì
hắn chỉ có thấy được sự phẫn nộ trong mắt tôi.
Hắn không muốn như vậy, cho nên chỉ có thể đi
theo tôi, không ngừng quấy rầy tôi, kỳ vọng sẽ có lúc tôi thay đổi chủ ý.
Cái tốt của tên ngốc Đông Phương Cửu kia là, hắn
vĩnh viễn sẽ không ép buộc tôi, cho dù là vực sâu vạn trượng, giống như lúc ở
Phượng Lạc sơn,
hắn cũng chỉ nắm chặt tay tôi, hoặc là cùng tôi nhảy xuống.
Đó mới chính là tên ngốc.
Tên ngốc ngốc đến đòi mạng.
.....
Trong Diêm điện, một trăm hai mươi bảy người mang
mặt nạ ôm quyền quỳ trên mặt đất, ngẩng lên thấy tôi liền hô lên: “Bái kiến chủ
nhân!”
Tôi nở nụ cười đi đến trước mặt bọn họ, hơi hơi cúi người
nhìn binh lính của tôi, phe cánh của tôi. Gió thổi tung vạt áo, thổi loạn tóc
trên trán tôi.
Khoảnh khắc này, một trăm hai mươi bảy người quỳ
trên mặt đất vĩnh viễn không quên, người phong hoa tuyệt đại kia chính là chủ
nhân của bọn họ, chủ nhân đã ban cho họ một sinh mệnh mới, một cơ hội và tương lai. Một người phong hoa
tuyệt đại như vậy, hoàn toàn chưa trải qua chinh chiến lại có thể có loại khí
thế khiến cho kẻ khác sống chết vì mình.
“Sau nửa canh giờ, các ngươi sẽ tới một khe núi,
binh lính chủ lực của Kim quốc cũng sẽ xuất hiện ở đó, đừng hỏi ta bọn họ có bao
nhiêu người, ta không thể trả lời các ngươi. Ta không cần các ngươi dùng hết
bản lĩnh đã học để diệt hết bọn họ, nhưng ta muốn tất cả binh lính Kim quốc
không thể theo khe núi đó sống sót mà ra ngoài.” Phía dưới Diêm điện, mọi người
hưng phấn muốn ra trận, gương mặt như thanh phong minh nguyệt của Thượng Quan
Lăng lại nhìn không ra một chút sát khí nói: “Nhưng mà, nếu ai không cẩn thận
để bị thương thì đừng quaytrở lại
Diêm điện, Diêm điện sẽ không giữ phế vật.”
“Tuân mệnh!” Một trăm hai mươi bảy người cao
giọng hô to, nhưng không cách nào che giấu ánh mắt phấn khích cùng khẩn trương.
.....
Thu Nguyệt giúp tôi mặc nhuyễn giáp vàng, lại
khoác ngoại sam cho tôi, ánh mắt đẫm lệ nhìn tôi.
“Công chúa, nô tỳ trong lòng bất an... Hay là
người không cần đi có được không?”
Tôi nhìn cô ấy cười cười: “Thu Nguyệt, emcảm thấy ta sẽ lấy tính mạng
biểu ca ra đùa giỡn sao?”
Thu Nguyệt lắc đầu.
“Vậy được rồi.” Đưa tay lay lay trước ánh mắt
đang ngây ra của Thu Nguyệt: “Mang
mặc nạ vào, đi thôi.”
“Vâng.” Thu Nguyệt yên lặng theo tôi đi ra doanh
trướng.
“Có thể không đi hay không?” Đông Phương Cửu chờ
bên ngoài trướng rốt cuộc nhịn không được đưa tay ngăn cản tôi.
“Đông Phương Cửu, một trăm hai mươi bảy người của
Diêm điện, cùng biểu ca, Bính, cả Thu Nguyệt, ta không thể buông bỏ dù chỉ một
người, mà bọn họ đều giúp ta đi làm mồi nhử, ngươi cảm thấy ta không có kế sách
vẹn toàn mà có thể đưa họ vào chỗ nguy hiểm sao?”
Đông Phương Cửu trầm mặc không lên tiếng.
“Ta phải đi đây, ngươi cũng chuẩn bị xuất phát đi.”
Trong nháy mắt, cánh tay tôi bị hắn nắm chặt.
Khóe môi nở nét cười khổ, bỗng dưng đau lòng.
Ngay sau đó, tôi quay người sang chỗ khác cười
nói với hắn: “Tên
ngốc, chúng ta nhất định sẽ thắng lợi.” Cười đến sáng lạn như xuân.
Đông Phương Cửu thở dài, mắt lấp lánh ánh nước,
thanh âm mềm nhẹ, giống như tiếng thủy tinh va chạm, chăm chú nhìn tôi thở dài,
lời nói khiến kẻ khác tan nát cõi lòng: “Lăng nhi, mọi việc phải lấy nàng làm trọng.”
Đi được rất xa, tôi mới ừ nhẹ một tiếng.
......
Sau nửa canh giờ.
Tố y kỵ binh, quốc sư lương quốc.
Áo giáp kim loại cưỡi trên lưng hắc mã, phía sau
cờ vua lay động, giống như Lương vương thân chinh.
Thực ra thì tôi cùng anh họ dẫn ba vạn tướng sĩ, lấy cờ vua
để ngụy trang làm mồi nhử, dụ chủ lực Kim quốc xuất trận, dụ địch tới chỗ khe
núi nơi mọi người Diêm điện mai phục.
Cùng lúc đó, hoàng đế bệ hạ Đông Phương Cửu dẫn
đội quân chủ lực còn lại xuất kích.
Đến được nơi khe núi mai phục thì ba vạn quân của
tôi gần như đã không còn bao nhiêu.Kế dụ
địch vốn nguy hiểm, kết quả như vậy cũng không phải là bất ngờ. Hơn nữa, khi lui quân, tôi để
phó tướng dẫn một vạn nhân mã đi trước hợp cùng Đông Phương Cửu, tôi và biểu ca
dẫn dư binh cản phía sau. Không vì cái gì khác, chỉ là không muốn chỉ vì theo
tôi làm mồi nhử mà binh lính phải hy sinh trên sa trường.
Trên chiến trường, tôi vì tránh không kịp, bị một
mũi tên của quân địch sượt qua, thế mũi tên mạnh mẽ, đúng là hiếm thấy, tôi chỉ
cảm thấy được bị người hung hăng xuất một chưởng vào cánh tay, dây cương buông
lỏng, suýt nữa ngã ngựa, may mà có anh họ Tử Chiêm ở bên cạnh, lập tức một tay giữ lấy tôi,
một tay kẹp lấy cây thương, một tiến một xoay một kiếm, tên quân lính bên Kim
quốc cầm tên bắn tôi lúc nãy liền ngã ngựa.
Mới vừa xoay đầu đã thấy biểu ca độc mồm mặt mày
u ám nói: “Đây là
kế dụ địch củamuội? Sách lược vẹn toàn của muội đó hả?Muội định làm sao để ta, Thu Nguyệt toàn thân thoát ra
ngoài?!”
Tôi bị hắn vứt vào chỗ ẩn náu trong khe núi,