nói là hoàng thượng, ai gia cũng sẽ
đau lòng. Nếu thật sự ai gia có người con dâu rắn rết độc địa như vậy, làm bà
mẹ chồng như ai gia cũng khó tránh bị chất vấn.” Thở dài một hơi, lão thái hậu lại nói: “Hôm nay giải
tán đi, đợi hỏi ra rõ ràng rồi lại bắt người đến Tông Nhân phủ cũng chưa muộn.
Cái việc không rõ ràng như thế này mà
cũng làm ầm ĩ đến Tông nhân phủ, quả thật là làm mất hết thể diện củahoàng gia
chúng ta. Cái vị ở Trường Lạc cung kia ai gia mang đi trước, nếu như Sở quý phi
tỉnh lại, điều tra được sự thật mọi chuyện, ai gia tuyệt đối sẽ không bao che,
người ở Trường Lạc cung ai gia sẽ cho người bắt tới Tông Nhân phủ. Nếu không
thì ngay cả ai gia cũng hổ thẹn với liệt tổ liệt tông của Hiên Viên gia.”
Lần này, lời vừa nói ra, có người nở nụ cười, lại
cũng có người khóc.
Hiên Viên Tiêu buông mắt xuống, bất giác mà nở nụ
cười.
Lăng mỗ tôi buông mắt xuống, rớt nước mắt...
Hoàng cung Kim quốc, Từ Ninh cung.
“Tất cả lui xuống trước.” Giọng nói của lãothái
hậu bình thản, không có chút lửa giận.
Nhóm người hầu nối đuôi nhau ra ngoài, trong điện
chỉ còn lại hai người đang thở dốc.
Tôi không ngốc đến mức không biết chữ ‘tất cả’ kia của Thái hậu không bao gồm
tôi. Vì thế, tôi thật ngoan mà đi lên phía trước hai bước, khóe miệng cười nhìn
lão thái hậu, không nói.
Địch không động, tôi không động!
“Lại đây ngồi đi.” Lão thái hậu thản nhiên nói một
câu, rồi cũng tự mình tao nhã ngồi xuống.
Tôi loẹt xoẹt trên nền nhà, lắc lư đi qua.
“Con trở lại đã nhiều ngày như vậy, ai gia cũng chưa
từng triệu kiến con,
nha đầu, sẽ không hận ai gia chứ?” Lão thái hậu thong thả nói, ánh mắt nhìn tôi nhu hòa
mà mang theo một chút bất đắc dĩ.
“Sao lại vậy! Như thế nào có thể như vậy.” Tôi
nào dám như vậy! Hơn nữa, chúng tôi đã hứa với nhau là sẽ không còn gặp nhau ở
trong cung này nữa. Là tôi đã nuốt lời, làm sao còn dám trách người khác.
Dường như lão thái hậu có chút đăm chiêu mà liếc mắt nhìn tôi
một cái, liền theo đó là tiếng thở dài: “Nếu hôm nay không xảy ra chuyện như
vậy, ai gia cũng sẽ không gặp con.”
“Con biết, con hiểu được.” Tôi cười cười, nhìn bà nói: “Chúng ta từng có giao ước
mà.”
Lão thái hậu nhẹ nhàng nhìn qua hướng khác, trầm ngâm
một lúc thật lâu mới mở miệng hỏi tôi: “Vì sao lại nhận tội thay?”
“Nhận tội thay?” Tôi cười: “Làm sao có thể như
vậy.”
Lão thái hậu cũng không bởi vì tôi thề thốt phủ nhận
mà tức giận, thanh âm vẫn lạnh nhạt như trước, lại hỏi: “Con là muốn bức tử bản thân, hay là
bức tử ta?”
Tôi sợ hãi, Lăng mỗ tôi sợ hãi nha.
“Lão thái hậu, con làm sao nỡ bức tử bản thân? Đương nhiên lại càng
không phải muốn bức...” Tôi không dám nói từ ‘tử’, “Bức ngườinha, thật oan uổng cho Lăng mỗ!”
“Ha ha.” Lão thái hậu bật cười hai tiếng, “Làm cho Tiêu nhi
của ai gia phải quyết định giữa con và ngôi vị hoàng đế, vậy không
phải là bức tử ai gia sao?”
“Ôi chao... lão thái hậu... lời ấy sai rồi, conthật không có...”
“Không cần phải giải thích, trong lòng ai gia hiểu
rõ.” Thái hậu cắt ngang lời biện hộ
của tôi, trực tiếp vạch trần âm mưu của tôi.
“Người không phải là do Từ quý phi đẩy.” Thái hậu
không chút để ý mà nói, nhưng trong lời nói là thập phần khẳng định.
Tôi sửng sốt, ý cười lại hiện lên khóe mắt:
“Không phải, con chính là người đẩy nha!” Trong
đầu lại đang phấn khích, bàn tay trong ống tay áo nhanh chóng buông lỏng ra.
“A, ai gia nói, trong lòng ai gia hiểu rõ mọi
chuyện.” Lại một tiếng thở dài, rồi sau đó lại lạnh nhạt nói: “Suy nghĩ của Sở
Sở, ai gia có thể hiểu được, nhưng cũng không thể tha thứ.” Dừng lại, thanh âm
của thái hậu hơi khàn khàn: “Ai gia
chính là mất đi một người sẽ gọi ai gia là bà nội.” Lời nói, thế nhưng đã dừng
lại.
Lòng bỗng dưng lại đau.
Xấu hổ làm cho tôi cúi thấp đầu.
Vì sao tôi xấu hổ? Ha ha, là đồng lõa, chẳng lẽ
không nên tự trách, sám hối sao?
Nghĩ chắc là Sở Sở muốn hẹn một người không quan
trọng như tôi đến Ngự hoa viên là để có thêm một nhân chứng thôi, thêm một nhân
chứng mà bất kể thế nào cũng sẽ không bỏ mặccô ta không quản.
Tới lúc này, tôi mới hoàn toàn hiểu được, vì sao
Ngự hoa viên to như vậy chỉ có mình tôi chạy đến cứu cô ta, hóa ra là cô ta cố tình gài bẫy.
Tôi tự đáy lòng thở dài. Mà thở dài vì cái gì thì chính
tôi cũng không rõ.
“Nha đầu, con còn muốn bảo vệ Thượng Quan Sở Sở sao?” Trầm mặc
một lúc lâu, lão thái hậu chăm chú nhìn vào ánh mắt khác thường của tôi.
Hạ quyết tâm, tôi cắn môi dưới, nhìn thái hậu nở
nụ cười: “Thái hậu người cũng biết rõ kì nghệ Lăng mỗ có bao nhiêu dở, trước
giờ đều là được cái này thì mất cái kia, nhưng ít ra thì bản lĩnh bỏ tướng giữ
tốt con vẫn có.” Tôi biết chỉ cần một mực khẳng định người là do tôi đẩy, không
cần bao nhiêu ngày nữa thì tội danh này sẽ được định thật. Bởi vì Sở Sở tuyệt
đối sẽ không thừa nhận chính cô tự rơi xuống nước, mà nếu tôi
đã nhận tội thì cô cũng không thể chỉ tội chính Từ quý phi đẩy cô xuống nước. Huống chi dựa vào
hiểu biết của tôi với cô ta thì chắc chắn cô ta sẽ không tự mình mở miệng
nói ra hung thủ, cô ta là