Vậy còn tình yêu của tôi đâu?
Lâm Nhược Mai khóe môi giờ phút này cười đến sắp
trở thành yêu ma rồi, giống như nó đang chờ tôi nói ra một con số không thực tế
vậy. Tôi mới vừa sửng sốt thất thần, tay đã bị nó vạn phần kích động nắm chặt,
nó nhìn vào mắt của tôi, tôi cũng nhìn mắt của nó, từ trong mắt nó tôi phảng
phất thấy được dường như không phải cái bóng của tôi, mà là cây rụng tiền đang
rơi lá.
Trong lòng thoáng chốc run lên.
“Lăng! Là một trăm vạn! Một trăm vạn đó!”
Lúc này đến lượt tôi ngất.
......
Một tháng sau.
“Tao nói rồi tao không đi.” Tôi hướng máy tính
lốc cốc gõ chữ, mặc kệ cái vị phía sau kia đang nhe răng nhếch miệng, chính là
người nào đó bán bạn cầu vinh.
“Lăng~~~” Kế này không thành thì ta bày kế khác.
Lâm Nhược Mai hận không thể đem đầu áp trên cánh
tay của tôi.
“Đừng ồn, con mèo bệnh nhà mi!” Không phản ứng lại nó, tôi
đóng laptop lại xoay người ra khỏi thư phòng.
“Lam Nhan Lăng đừng quan tâm tới mấy cây trúc của
mày nữa được không! Chẳng lẽ tiền đồ của đứa bạn thân duy nhất trong cuộc đời
của mày lại không quan trọng bằng mấy cây trúc nhỏ kia sao!” Lâm Nhược Mai ở
phía sau tôi rống lên.
Tôi tắt vòi nước, đem thùng tưới nước nhấc lên,
mắt lạnh nhìn nó, nói: “Tao đã sớm nói với mày, tao sẽ không tham gia bất cứ
ngày hội ký tên nào, càng không có tâm tình tiếp ông chủ lớn của Dịch thị ăn
cơm, cũng không có tâm tình gặp ca sĩ kiêm đại minh tinh điện ảnh và truyền
hình. Lâm Nhược Mai, tao đều đã nói trước với mày rồi, mày làm như vầy là đang
ép tao đó.” Mang theo thùng nước đi đến trong sân, cẩn thận tưới từng gốc thúy
trúc.
Lâm Nhược Mai đăm đăm nhìn tôi trong chốc lát,
yên lặng quay trở lại phòng, lúc trở ra đã mặc áo khoác, thời điểm nó đi qua
ngang người tôi, tôi bất đắc dĩ thở dài, lầm bầm một câu oán giận: “Bạn thân chính
là dùng để bán đứng.”
Lâm Nhược Mai tựa như không nghe thấy, không có
nửa giây dừng lại, rất nhanh khuất khỏi tầm mắt tôi.
......
“Lâm tỷ, Lăng Đại rốt cuộc có tới không, đã là
một giờ năm mươi phút, còn khoảng mười phút nữa là đến giờ ký sách bán rồi.” Trợ lý Tiểu Trần gấp đến
độ như kiến bò trên chảo nóng, chốc chốc lại vương đầu liếc trộm dãy người mê
sách xếp hàng từ sớm chờ ký tên, tâm trạng không thể chỉ dùng hai chữ ‘không yên’ để hình dung.
Lâm Nhược Mai cười cười, vẻ mặt bình tĩnh:“Tiểu
Trần cậu cùng ‘Đông Phương Cửu’ kia xác định lần nữa, đừng đến lúc đó nhầm thời
gian lên sân khấu.”
Tiểu Trần sửng sốt, vội chộp lấy tay áo Lâm Nhược
Mai, khó xử nói: “Lâm tỷ, tôi không thể xử lý được chuyện của Dịch đại soái ca,
thân phận tôi mà đi sẽ bị trực tiếp bị giết, vẫn là ngài già hơn đi đi —”
Lâm Nhược Mai khóe miệng run rẩy, oán thầm ở
trong lòng: Cậu mới già á, cả nhà cậuđều già! Song ngoài miệng
lại nói: “Cũng
được, tôi đi cùng anh ta xác định lại thời gian, cậu ở đây chờ Lăng.” Lâm Nhược
Mai nâng lên cổ tay nhìn thoáng qua, “Phỏng chừng còn khoảngsáu phút nữa cô ấy sẽ đến.”
Tiểu Trần hai tay giao nhau vẻ mặt sùng bái nhìn
theo Lâm Nhược Mai rời đi, tảng đá lớn trong lòng cuối cùng hạ xuống.
......
Lâm Nhược Mai rất có lễ phép gõ cửa ba tiếng,
cách một lúc phòng nghỉ rốt cuộc có động tĩnh, Lâm Nhược Mai tưởng là trợ lý Dịch
Việt, lại không nghĩ rằng người mở cửa chính là thư ký của Dịch tổng tài.
Có điều thư ký tổng tài chỉ đem cửa đẩy ra một khoảng vừa
người, trong mắt mang theo vài phần xin lỗi nói: “Dịch tổng đang nghỉ ngơi, Lâm
tiểu thư có chuyện gì có thể nói với tôi.”
Lâm Nhược Mai thoáng có chút xấu hổ,nhưng liền vội đổi thành tươi cười thân
thiết, nói: “Tôi không ngờ Dịch tổng sẽ đến, quấy rầy thật sự là ngượng ngùng.
Tôi đến tìm trợ lý Phương để xác định thời gian Dịch Việt lên sân khấu.”
Thư ký nở nụ cười nhợt nhạt, thực khách khí nói:
“Lâm tiểu thư yên tâm, hai giờ rưỡi lên sân khấu, tất cả đều đã được chuẩn bị
thỏa đáng.”
Lâm Nhược Mai ngượng ngùng gật đầu, khách khí hai
câu liền rời đi.
Đúng vậy, Dịch Việt, em trai tổng tài tập đoàn Dịch thị, sao lại có thể không để cho anh hai nhà mình chút mặt mũi, cho dù
có mang tiếng là yêu đương lăng nhăng cũng sẽ không dám không đem lời nói của
anh hắn để ở trong lòng. Lăng chính là được công ty giải trí thuộc tập đoàn
Dịch thị sắp sửa thu dụng làm biên kịch.
Lâm Nhược Mai cười bản thân đa tâm. Chẳng qua,
chỉ là tại sao tổng
tài Dịch thị lại tự mình đến ILE ngày hội ký bán sách?
Áp chế nghi vấn trong lòng, Lâm Nhược Mai bước
nhanh hướng hiện trường ký bán sách đi đến.
......
Quần áo tơ tằm hiệu JUICY màu xanh biếc, mũ lưỡi
trai G-STAR màu trắng.
Cuối đầu, vành nón ngăn trở tầm mắt, gần như có thể nhìn thấy khóe môi hơi hơi gợi lên nụ
cười, tay phải nắm bút càng không ngừng kí tên.
Tự tôi cũng cảm giác mình giống như một cái máy.
Cả cánh tay đều tê cứng hết.
Cảm thấy phía sau mình có người dựa vào, hơi hơi
nghiêng đầu nhìn, chính là đứa bạn xấu bán đứng chị em, không tiếng động trừng
mắt liếc nhìn Lâm Nhược Mai một cái, cũng không biết ánh mắt bị mũ che khuất có
thể truyền đi sự phẫn nộ tràn ngập trong lòng tôi không.
Lâm N