nói: ” Mạc Cách Ly, chẳng lẽ từ trước con không hoài nghi gì hay sao? Con là cháu trai xuất sắc nhất thông minh nhất trong miệng ông nội, làm sao có thể không có đoán được cô ấy chính là mẹ ruột của con? Nếu như con không đoán được, lấy sự cẩn trọng của con, liệu sẽ chịu đi theo cô ấy sao?”
Mạc Phong nói cả một hơi, nhìn lông mi dài của Mạc Cách Ly rung động, biết mình đã nói đúng, Mạc Phong cười lạnh, chất vấn nói: “Bây giờ con lại nói con không thể nhận? Rốt cuộc con đang lừa dối ta hay chính là bản thân mình?”
Mạc Cách Ly rũ mắt xuống mặt, nhếch môi, một câu cũng không nói.
Mạc Phong nhìn con trai mình không phản bác một lời nào, chẳng những không có chút cao hứng, ngược lại trong lòng lại bị nhéo đau, áy náy từ lòng xông lên đến tận họng.
Đây là con của anh và Tô Trang, người con mang đậm đường nét của Tô Tranh, khi cảm xúc dao động con lại càng giống Tô Tranh đến lạ thường, ánh mắt rũ mắt xuống mặt che giấu đi cảm xúc thật của mình, con có đôi mổi mỏng manh và khuôn mặt tinh xảo, tất cả những điểm này đều được di truyền từ Tô Tranh, chỉ có cô mới có tính chất đặc biệt như vậy!
Bây giờ anh ở nơi này ép hỏi nó, ép nó đến đường cùng.
Mười năm qua, bản thân anh chưa từng làm gì vì con, bây giờ lại yêu cầu con làm theo ý của mình?
Hơn nữa này đứa nhỏ này thiên tính lạnh lùng, tuy rằng tài trí xuất chúng, nhưng ở phương diện tình cảm lại cực kỳ bế tắc. Cùng là con anh và Tô Tranh, sao nó lại không thể giống như Yên Nhiên cứ hồn nhiên dẽ dàng chấp nhận như vậy!
Mạc Phong cười khổ, bất đắc dĩ châm chọc nói: “Quên đi, con muốn về thì cứ về đi, ba không bắt buộc.”
Nhận được kết quả như vậy đều là do một tay anh làm ra, chuyện tới nước nay, anh làm tất cả chỉ muốn Tô Tranh được hạnh phúc . Tính cách Yên Nhiên đơn thuần đương nhiên là không thành vấn đề, nhưng còn tiểu tử lạnh lùng trước mắt này lại hơi khó giải quyết, cần có thêm thời gian .
****************************************
Về tình hình của Mạc Cách Ly, dĩ nhiên là Mạc Yên Nhiên cũng kịp thời thông báo cho Tô Tranh.
Tô Tranh vừa nghe xong, trầm tư một chút rồi nói: “Nếu như em trai con cũng muốn đi, con cũng không thể ở lại một mình với mẹ.”
Mạc Yên Nhiên đương nhiên sẽ không nhẫn tâm bỏ mẹ lại có người đàn ông A Rượu không đáng tin cậy này, vội vàng lắc đầu lại khoát tay làm nũng: “Con sẽ không đi về, con nhất định sẽ ở chỗ này với mẹ!”
Tô Tranh cười: “Không phải, con không phải ở lại nơi này, mẹ cũng sẽ không ở lại, chúng ta cùng về thành phố thôi.”
Mạc Yên Nhiên vuốt thạch cao trên đùi mẹ, nhíu mày lại, rất lo âu hỏi: “Như vậy thực sự có thể không? Bó thạch cao không thể dễ dàng di chuyển đâu.”
Tô Tranh bắt lấy tay nhỏ hiếu động của cô bé, giải thích nói: “Không quan trọng, bây giờ đã không còn đau nữa. Còn nữa bó thạch cao cũng có thể đi may bay đó, chỉ cần Yên Nhiên ở bên cạnh mẹ là tốt rồi.”
Mạc Yên Nhiên nghe mẹ nói vậy thì rất vui vẻ, hào khí vạn trượng vỗ bộ ngực nhỏ nói: “Được mẹ, mẹ hãy giao cho Yên Nhiên đi, Yên Nhiên nhất định chăm sóc mẹ thật tốt.”
Tô Tranh nhìn dáng vẻ nho nhỏ của bé, không nhịn được cười, nhưng vẫn theo lời của bénói: “Ừ, mẹ phải dựa vào con.”
Chương 101
Mạc Yên Nhiên trở về báo cho Mạc Phong, Mạc Phong hơi suy nghĩ một chút rồi đưa ra kết luận: “Nếu như cô ấy muốn đi về bây giờ thì cũng có thể, nhưng không thể đi một mình, chỉ có thể đi cùng với ba, như vậy ba mới có thể yên tâm.”
Mạc Yên Nhiên nghe vậy rất vui vẻ, thứ bé mong chính là cái kết quả này, cô bé cao hứng nói: “Thật tốt quá, một nhà chúng ta lại có thể ở bên nhau!”
Mạc Phong nhìn dáng vẻ hưng phấn của con gái, trong lòng ngũ vị tạp trần. Một nhà sống cùng nhà, đó là một ước mơ xa vời đến nhường nào, có lẽ chỉ có Yên Nhiên đơn giản mới có thể lạc quan như vậy thôi.
Mạc Yên Nhiên lại hoàn toàn không biết những điều Mạc Phong đang nghĩ, cô bé vội vàng chạy ra bảo tài xế đưa bé đến bệnh viện, bé phải nhanh hướng báo cho mẹ tin tức này.
Ở trong lòng Mạc Yên Nhiên, cô bé cảm thấy bây giờ gia định họ vẫn chưa thể ở bên nhau nhất định là bởi vì ba không tha thứ cho mẹ, hôm nay chính miệng đồng ý đi về cùng mẹ, điều đó khẳng định tình hình nhất định có thể cứu vãn . Nếu như bé có thể nói cho mẹ biết thì chuyện cả nhà sống với nhau nhất định sẽ không còn là giấc mộng nữa rồi.
Mạc Yên Nhiên bảo bác tài chạy thật nhanh tới bệnh viện, vọt vào trong phòng bệnh lập tức la hét : “Ba nói sẽ cùng trở về với chúng ta!”
Trong phòng bệnh, A Rượu khẽ lắc lon coca cola đưa đến khóe miệng chầm chập uống một hớp, cau mày nói: “Em gái nhỏ, em đang nói chuyện gì ở đây vậy?”
Mạc Yên Nhiên thấy tên đầu trọc, trong lòng rất không vui, ai bảo lần trước đến cướp cũng là một tên đầu trọc ! Cô bé tức giận nói: “Đương nhiên là ba tôi muốn dẫn mẹ tôi đi về !”
A Rượu nghe xong”Phốc” một tiếng thiếu chút phun ngụm coca cola trong miệng ra: “Em gái nhỏ, ba em nghĩ anh ta là ai, muốn mang người đi thì mang người đi được sao? Mơ mộng hão huyền!” Hừ hừ, cái người đàn ông đáng ghét này, làm hại Tô Tranh đau lòng lâu như vậy, bây giờ còn phải nằm ở trong phòng bệnh? Bây giờ m