Hương Tô có chút hâm mộ nhìn Xích Lâm có phụ thân che chở, vuốt tóc của nàng ta, thấp giọng khuyên nàng ta đừng đau lòng nữa, Mộc Linh chính là không có được điều này, không cha không mẹ, những lúc như vậy càng cô đơn thê lương.
“Thanh Tuế, Nguyên Hậu,” Hỏa Quân Phân Ngưng chau mày, cực kỳ phiền nhiễu nói,“Bây giờ vị trí của Tư Kim đang bị trống, Thiên Đế triệu tập Tư Chưởng khắp nơi bàn bạc lựa chọn người kế vị.”
Hương Tô nghe xong, lớn tiếng cười lạnh,“Không cần bàn bạc! Quân Thượng sẽ rất nhanh trở về ! Không cần lựa chọn người kế vị gì hết!” Căn bản nàng không có ấn tượng tốt đối với Thiên Đế, bây giờ càng chẳng ưa, Quân Thượng rơi vào U Hà không đợi cho toàn bộ người trong Tam Hoàn điều biết, đã gấp gáp thương lượng lựa chọn người thay thế!
Không có ai trả lời nàng.
Một lát sau Thanh Tuế mới miễn cưỡng tươi cười, cứng ngắt mở miệng nói: “Tiểu Tô Bính, ngươi không hiểu, cái gọi là quần long không thể một ngày không có chủ. Công việc của Kim Linh giới rất phức tạp, trong lúc chờ …… chờ Đông Thiên Vân trở về, cũng…… cũng phải chọn một người quản lý mới được.”
Hương Tô suy nghĩ, cảm thấy cũng có đạo lý.
“Ngươi về phủ Thanh Tuế trước đi……” Câu nói của Thanh Tuế đã bị Hương Tô từ chối ngay.
“Ta muốn ở đây đợi Quân Thượng. “
Thanh Tuế còn muốn khuyên nhủ, Nguyên Hậu lại tán đồng gật gật đầu,“Cũng tốt, chúng ta đi Thiên Cung trước, lúc trở về sẽ tới tìm ngươi. Tiểu Tô Bính, ngươi cũng tận dụng linh khí của U Hà cho tốt, khôi phục một chút nguyên thần.”
Hương Tô gật đầu, nhìn theo bóng bọn họ đám mây bay đi.
Khi một mùa xuân nữa lại đến, một lần nữa Hương Tô lại đi đến bên bờ sông U Hà.
Lần chờ đợi này của nàng…… đã năm mươi năm.
Phóng tầm mắt nhìn về phía bờ bên kia, tuy rằng nước sông chảy cuồn cuộn mạnh mẽ, khoảng thời gian ở chỗ này cũng rất tĩnh lặng. Hai bờ sông không có một ngọn cỏ, cũng không có phân mùa.
Năm mươi năm trước nàng tin chắc Quân Thượng sẽ giống như lúc từ Biển Lửa trở ra, trong lúc nàng lo lắng thất vọng sẽ đột nhiên xuất hiện.
Có lẽ vì nàng chờ đợi rất chuyên tâm, sau một quãng thời gian dài giờ hồi tưởng lại, nàng lại không tính rõ được một mình nàng chờ đợi bên bờ sông bao nhiêu ngày.
Gặp rất nhiều người, lại quên mất bọn họ……
Sau đó Nguyên Hậu Đế Quân nói với nàng, Quân Thượng và nàng huyết mạch tương liên, bất kể nàng đi đến nơi nào, chỉ cần chàng trở về sẽ lập tức đi tìm nàng. Nguyên Hậu Đế Quân học rất giống cách nói chuyện của Quân Thượng, hắn cười nói với nàng: “Tiểu Tô Bính, ngươi hi vọng lúc Quân Thượng các ngươi gặp lại ngươi, thất vọng nói với ngươi, nàng như thế nào mà còn khờ ngốc như vậy? Cái gì cũng không biết hết?”
Hương Tô dường như nhìn thấy nét mặt không có biểu hiện gì của Quân Thượng, đuôi lông mày lại kiêu ngạo nhướn lên nói như vậy với nàng.
Thế là nàng dâng lên giấc mộng, bên bờ liễu ở Tây Hồ, khi vén cành liễu rũ có thể nhìn thấy Quân Thượng phong thái nhàn nhã chầm chậm bước về phía nàng. Hoặc khi nàng đi trên hoang mạc mênh mông, đứng ở trên vách đá nhìn biển cát xa xa vô tận, Quân Thượng cưỡi Côn Bằng, áo tím tung bay trên không mà tới, trong trời đất vô tận chỉ có hình ảnh của chàng.
Nàng kiên định đi đến những nơi này, nhưng vẫn như cũ chỉ có một mình nàng trở về.
Không muốn lại làm một tiểu Mộc Linh không có kiến thức, nàng đi khắp Tam Hoàn, ăn thật nhiều thức ăn ngon, thấy rất nhiều cảnh đẹp, nhưng, rốt cuộc cũng không có cảnh đẹp nào có thể so sánh với khung cảnh Tây Hồ cùng chàng đi du ngoạn, cũng không có thức ăn nào ngon bằng những món mà chàng tự tay gắp cho nàng ăn.
Mỗi năm nàng đều về U Hà một lần, chàng không tới tìm nàng, nàng sẽ tới tìm chàng. Lẳng lặng đứng bên bờ sông, dù sao vẫn cảm thấy một giây tiếp theo, bóng hình anh tuấn xinh đẹp kia sẽ rẽ nước mà lên, đứng trong đám mây, ấm áp nhìn nàng nói: Hương Tô……
Năm mươi năm, nói dài cũng không dài lắm, bảo ngắn cũng không ngắn lắm, còn chưa đến một đời của người phàm, nhưng Hương Tô lại cảm thấy giống như một giấc mộng hồng hoang, dài không bến bờ.
“Ngươi……” Phía sau truyền tới giọng nói có vẻ không khẳng định lắm, Hương Tô không quay đầu, từ lúc người tới bay đi khu vực sông U Hà nàng đã phát hiện, năm mươi năm có rất nhiều người tới tới lui lui, Hương Tô hoàn toàn mất đi hứng thú với bọn họ.“Còn ở đây sao?”
Một bóng người màu tím đi đến bên cạnh của nàng, Hương Tô nghiêng người nhìn, là Tử Ngâm Long Nữ.
Nói tới rất tức giận bực bội, sau khi Quân Thượng rơi xuống U Hà, không ít thiếu nữ tiên giới đến, người thì thương xót muốn chết, kẻ thì ngã xuống đất gào khóc, đều là nợ đào hoa mà Quân Thượng rước lấy! Khóc lóc ầm ĩ một hồi rồi cũng tan hết, tính ra Tử Ngâm Long Nữ tốt hơn, hình như chờ đợi cũng không ít ngày, khi đó nàng không có lòng dạ để ý đến, cũng nhớ không rõ.
“Lần này ta đến…… là lần cuối cùng.” Tử Ngâm Long Nữ nhìn mặt sông mênh mông bình tĩnh nói,“Ta phải lập gia đình.”
Hương Tô khẽ động khóe môi, kỳ thật nàng nên chúc mừng Tử Ngâm, đáng tiếc cũng không thể nói ra nửa câu. Im lặng một hồi, rốt cục nàng gượng cười một tiếng, ra vẻ thoải mái mà nói: “À, rất
