Insane
Chi Hương Như Tô

Chi Hương Như Tô

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326260

Bình chọn: 10.00/10/626 lượt.

một tiếng.

“Ngươi biết Thanh Tuế tỷ tỷ a?” Hương Tô cảm thấy không khí trở nên rất khẩn trương, nhanh chóng chuyển đề tài. Nói đến Thanh Tuế tỷ tỷ, nàng cảm thấy cùng công tử áo đỏ lại dịu dàng đi vài phần, nàng không muốn để hắn bị Quân Thượng làm cho te tua.

“Ừ ừ.” Công tử áo đỏ mỉm cười gật đầu.

Đông Thiên Vân nghiêng mặt qua trừng Hương Tô, đột nhiên nói,“Không được vô lễ với Nguyên Hậu Đế Quân.” Giọng điệu khi hắn nói “Nguyên Hậu Đế Quân”, quả thực có thể xem như châm chọc.

Hương Tô suy nghĩ, Nguyên Hậu Đế Quân…… Không phải là Tư Thổ chứ, có quan hệ khá tốt với Quân Thượng tỷ tỷ, pháp khí Kim Trản là Quân Thượng tỷ tỷ thuận tay lấy từ chỗ hắn. Nhìn dáng vẻ linh tinh lang tang của hắn, cùng với dáng vẻ của Thanh Tuế tỷ tỷ quả thật là một loại, Quân Thượng không nói, nàng cũng nhìn không ra hắn có tư thế Đế Quân.

“Tiểu Tô Bính, Quân Thượng các ngươi dẫn ngươi ra ngoài làm gì nha?” Lúc xuống núi, mặt mày Nguyên Hậu mỉm cười hỏi.

“Bụng của ta……” Hương Tô vốn định nói bụng đói, Quân Thượng dẫn nàng tới ăn thức ăn ngon, kết quả Nguyên Hậu Đế Quân không nghe xong câu nói lại ngạc nhiên kêu lên, ngược lại làm cho Hương Tô giật nảy mình, ngây ngốc nhìn hắn, không biết hắn lại kinh hãi ở chỗ nào.

“Trong bụng ngươi đã có rồi?” Đột nhiên Nguyên Hậu cực kỳ gấp gáp, còn liên tục vỗ tay,“Không được a, không được a, tiểu Tô Bính, Mộc Linh chưa qua năm trăm tuổi không thể sinh a! Đông Thiên Vân, ngươi…… Ngươi cũng rất gấp ! Mộc Linh không giống các tiên linh khác nha!”

Đông Thiên Vân xoay người lại, không hề báo trước mà xuất chưởng, chưởng phong căm hận bắn ra mấy trượng, lập tức làm cho Nguyên Hậu bị đẩy ngược lên trời. Nguyên Hậu còn chưa chết tâm gọi: “Đông Thiên Vân…… Không thể sinh……”

Hương Tô nghe thấy Quân Thượng nghiến răng nghiến lợi ‘cách cách’, Nguyên Hậu Đế Quân nói gì đó mà khiến cho Quân Thượng tức giận như vậy? Kỳ nàng thật nghe không hiểu, trong bụng của nàng có cái gì? Lúc thì nói nàng không thể sinh, lúc lại nói Quân Thượng không thể sinh?“Quân Thượng……” Nàng lắp ba lắp bắp nhìn Đông Thiên Vân.

“Câm miệng cho ta!” Sắc mặt Quân Thượng rất khó coi,“Không được hỏi!” Nếu nàng muốn hỏi vớ vẩn dù chỉ một chữ thôi, hắn sẽ không nhịn được mà bóp chết nàng.

Hương Tô bị dọa đến trắng mặt, chẳng lẽ là cấm kỵ? Thế nào mà Quân Thượng có nhiều bí mật không thể nói ra như vậy chứ?!

Đông Thiên Vân nhìn bộ dáng kinh hồn chưa ổn định lại của nàng, nắm chặt nắm tay, đe dọa nói: “Quên mấy lời nói nhảm của Xuyên Sơn Giáp đi! Mấy lời nói ngày hôm nay…… Không được nhắc đến với bất kỳ ai!”

Quả nhiên lại là bí mật trọng đại! Hương Tô sợ hãi nuốt nước miếng, liên tục gật đầu.

Từ núi nhỏ đến ven hồ có chút xa, Hương Tô giữ một khoảng cách nhất định theo sát sau Đông Thiên Vân, lại một lần nữa kiên định với ý nghĩ sau khi đúc kiếm xong sẽ về nơi của Thanh Tuế tỷ tỷ. Lúc trước nàng còn không biết, Thanh Tuế tỷ tỷ có bao nhiêu tốt, hơn nữa bằng hữu của nàng ấy đều rất có thú vị, rất thân thiết. Không giống Quân Thượng, bên cạnh không phải Xích Lâm nhân vật hung tàn như thế, thì là hoàng tử Thiên Tộc phong lưu thối nát lại giỏi giả vờ như vậy, cái này không được nói, cái kia không được nói…… Cuộc sống có rất nhiều áp lực !

Xuyên Sơn Giáp…… tên của Nguyên Hậu Đế Quân cũng rất đặc biệt……

Nàng ngửa đầu nhìn trời, Nguyên Hậu Đế Quân sớm đã không thấy đâu, nếu là nàng thì nàng cũng sẽ không quay lại. Cứ im lặng như vậy mà đi trên đường, thật không thú vị, Quân Thượng, người phủ Thắng Hoàn…… quanh năm đều không thú vị như vậy!

Nàng phát hiện Quân Thượng dừng bước, đứng tại trên con đường nhỏ trông ra mặt hồ phía xa. Nàng cũng không thể tự mình rời khỏi, thế là chỉ có thể học dáng vẻ của hắn, cũng nhìn về phía mặt hồ xuyên qua nhánh cây đầy hoa, Hương Tô nhịn không được phát ra một tiếng tán thưởng, đẹp quá.

Trời râm, làm cho mặt hồ và những đóa hoa liễu rũ xung quanh giống như nhuộm chút màu mực tàu tao nhã, trên mặt hồ có những chiếc thuyền hoa sắc màu rực rỡ dập dờn, nhưng không hề mang khí chất phù hoa. Đầu thuyền có người đang có gảy đàn, tuy rằng nàng không nghe thấy tiếng đàn, nhưng hình ảnh ấy đủ để tăng thêm ý nhị. Hương Tô chưa từng thấy cảnh đẹp như vậy, chỉ cảm thấy ngốc, nàng tự khoe khoang là có kiến thức về nhân gian, nhưng nhìn cảnh non sông tươi đẹp thanh nhã mỹ lệ trước mặt, nàng cảm thấy vẫn vô cùng xa lạ với thế giới này.

Đông Thiên Vân cũng không thúc giục nàng, kiên nhẫn chờ nàng nhìn một hồi lâu mới nói: “Đi thôi.”

Hương Tô buồn rầu nhìn bóng lưng hắn một hồi, đột nhiên tức giận, hận không thôi, nói: “Ta ghét Côn Bằng!” Nếu như ngay từ đầu hắn dẫn nàng tới nơi đẹp như vậy thì thật tốt, lần trước đến nhân gian làm cho nàng thất vọng rất nhiều!

Sau khi xuống núi càng lúc càng nhiều người, Hương Tô phát hiện không ít nam nữ xinh đẹp,“Người phàm rất xấu” Hiển nhiên lại là Côn Bằng mặt dày nói dối với nàng! Cô nương người phàm đi đường thướt tha duyên dáng, còn xinh đẹp đáng yêu hơn cả Long Nữ, y phục các nàng, tóc…… chẳng hề kém hơn những tiên nữ mà nàng từng thấy qua, trừ chuyện không biết pháp th