Insane
Chỉ Mong Chầm Chậm Thích Em

Chỉ Mong Chầm Chậm Thích Em

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322950

Bình chọn: 7.00/10/295 lượt.

ba, đã có bạn học mới đến dụ dỗ… Tại sao lại thế? Hắn cũng đâu có kém

nhiều lắm! Tại sao chẳng có em gái nào đến bắt chuyện vậy? Ô… Đáng hận!

Ông trời thật là bất công a a a a!

Trong lòng bi phẫn điên cuồng hét lên, trên mặt Vương Chí Cương lập

tức lại nở ra nụ cười toe toét, coi như người ta đang hỏi hắn mà nhiệt

liệt trả lời: “Bạn học, tên mình là Vương Chí Cương, Vương trong vương

giả, Chí trong chí khí, Cương trong cương cường…”

“Bọn này đâu có hỏi bạn!” Ba vị bạn học nữ không hẹn mà cùng đồng

loạt khinh bỉ, ngay sau đó lại nhanh chóng biến sắc mặt, cười hi hi nhìn về phía “Mục tiêu”. “Bạn gì ơi, bọn mình không phải đang hỏi bạn ấy,

đang hỏi bạn đấy!”

Nghe vậy, ngay cả nhìn cũng không nhìn đến Vương Chí Cương đang chịu

đủ bi thương, âm thầm khóc ra máu, Thủy Thần mặt không chút thay đổi

quét qua ba cô nàng kia một cái, lạnh lùng lên tiếng ——

“Mấy người có thể tránh ra nhanh chút được không, để không khí còn lưu thông?” Thật là thối! Thối chết được!

“Cái, cái gì?” Ba nữ sinh muốn câu cậu bạn đẹp trai thất thần, không hiểu vì sao lại nhảy ra một câu như vậy.

Đến! Tú tài ác độc dùng chiêu độc miệng giết người không đền mạng nổi tiếng với giáo viên cấp hai bắt đầu phát uy. Vương Chí Cương mới vừa

nãy còn vì không được nữ sinh coi trọng mà bi phẫn đầy mặt, lúc này lại

cười đến giống cái gì, chờ xem kịch vui.

“Rất thối, mấy người không biết sao?” Nhìn ba cô nàng vẻ mặt ngốc

trệ, âm điệu trong trẻo lạnh lùng của Thủy Thần vang lên thật nhịp

nhàng. “Hàng chợ đêm chất lượng kém một chai một trăm đúng không?” Cái

loại chất hóa học nồng nặc khiến người ta khó thở đó mà mấy cô này cũng

có dũng khí phun lên người!

“Ha ha ha…” Nghe ra ý trong lời của hắn, Vương Chí Cương lập tức

không khách khí cười lên điên cuồng. Quá chuẩn! Nước hoa ba cô nàng này

phun trên người đúng là làm cho người ta không dám khen tặng.

“Cậu, cậu càu nhàu cái gì? Cho mặt mũi lại còn lên mặt, tưởng mình là ai chứ?” Ý thức được mình bị người ta giễu cợt, ba nữ sinh nhất thời

thẹn quá thành giận, ác mồm ác miệng quăng ra một câu không được văn nhã cho lắm xong, nổi giận đùng đùng xoay người rời đi.

Song, lúc “Làn gió thơm” quét qua chỗ ngồi phía trước của Thủy Thần —–

“Ách xì!”

Nữ sinh ngồi bên trên từ nãy vẫn cúi đầu yên lặng đột nhiên hắt xì

một cái, chọc Vương Chí Cương càng thêm ôm bụng cười như điên, mà ba cô

nàng kia thì hung tợn trừng mắt.

“Thật, thật xin lỗi…” Lắp bắp, nữ sinh có thân hình nhỏ nhắn ngập

ngừng nói xin lỗi, tính cách hướng nội sợ người lạ làm cho cô căn bản

không dám ngẩng đầu nhìn người ta, khuôn mặt nhỏ nhắn buông xuống nóng

lên đỏ bừng không dứt.

“Hừ!” Đồng thanh một mạch, ba cô nàng hừ lạnh một tiếng, tức đến hư người rời đi.

“Bạn này, lỗ mũi của bạn rất nhạy cảm nha!” Mặc sức cười to, Vương Chí Cương không nhịn được “Mệt” thay người ta.

“Thật, thật xin lỗi…” Vẫn không ngẩng đầu, giọng nói lắp bắp xin lỗi như cũ.

“Còn hơn cái đồ khứu giác tê dại nhà cậu!” Lạnh lùng châm chọc, Thủy Thần đuổi người. “Cút về chỗ cậu đi, thật chướng mắt!”

Sờ sờ mũi, Vương Chí Cương đâu có ngu đến mức đi làm vật hi sinh để

cho vị tú tài ác độc dưới tâm trạng tồi tệ túm lại phát tiết, lập tức

chịu đựng buồn cười lách người nhanh chóng trở về chỗ ngồi của mình.

Mắt thấy vua ẩu đả đã thức thời rời đi, Thủy Thần

huyết áp thấp, trước lúc trưa cảm xúc luôn luôn đều không tốt, hôm nay

vừa mới ngày đầu vào cấp ba đã bị ba cô em tục nữ tự cho là đẹp tiếp

cận, tâm tình càng thêm não đến cực điểm, mở mồm đương nhiên cũng chẳng

có gì dễ nghe cả.

Nhưng mà, tâm tình hắn kém thì kém thật, từ trước tới nay thần thái

luôn lãnh đạm cũng không có thay đổi gì lớn, nếu không ai chọc đến khiến hắn mở miệng châm chọc, thì cũng chẳng có ai nhìn ra tâm tình của hắn

thật là xấu.

Phiền chết! Xem ra tương lai của ba năm cấp ba chắc cũng nhàm chán giống hồi cấp hai thôi….

Có chút chán nản, hắn ủ rũ tinh thần nằm sấp trên bàn, bên tai vang

lên tiếng ồn ào không ngừng trong phòng học, định nhắm mắt dưỡng thần.

Người này.. thật là mạnh nha!

Chậm rãi, cô bạn hướng nội vẫn cúi đầu ngồi phía trước lặng lẽ quay

đầu vụng trộm xem xét, khuôn mặt nhỏ nhắn ngượng ngùng tràn đầy bội phục cùng tán thưởng.

Vì sao có người có thể sống độc lập như vậy, không để ý đến ánh mắt

người bên cạnh, như vậy… nói chuyện thất đức như vậy cũng không quan

tâm?

Cho tới giờ, cô bởi vì cá tính hướng nội xấu hổ, khống quen đối mặt

với người khác, càng sợ bị người ta ghét, cho dù trong lòng thật sự có

gì không thoải mái, vẫn không dám biểu hiện ra, chỉ có thể yên lặng

không tiếng động, làm một bạn học “Giống như đã từng quen biết” sau khi

tốt nghiệp cũng không ai nhớ tới.

Từ nhỏ đến lớn, cô hâm mộ nhất là những người không thèm để ý đến cái nhìn của người khác, cho dù đắc tội với người khác cũng không để ý đến

việc bị coi là loại người “Ác độc”. Mạnh! Người này là người mạnh nhất

trong số những người cô biết từ nhỏ đến lớn.

Người bình thường đối mặt với bạn học mới xa lạ, cho dù trong lòng có mất hứng, cũng có thể khách khí giữ lại ch