bọn họ đi ra khỏi phòng xuống nhà dưới thì khôi phục lại ở trạng thái ban đầu.
Hạnh phúc giờ phút này đối với cô mà nói, lại giống như một tầng băng thật mỏng, giẫm ở mặt trên đã xuất hiện khe nứt, nếu như đi vài bước hoặc chạy hoặc nhảy thì lớp băng chẳng thể chịu nổi, nút đi và ở dưới đó là sự lạnh lẽo và tối tăm.
Kiều Y Y nắm tay anh thật chặt, Sóc Phong cúi đầu nhìn cô một cái, mắt mang theo sự dịu dàng vô tận, “Thế nào?”
“Không có gì.” Đây là chính quyến định của cô, nếu như thật chỉ có khổ sở, cô cũng không thể nói gì hơn.
Ba Kiều, mẹ Kiều mẹ ngồi ở trước mặt bọn họ, Sóc Phong không có kiêng dè hôn một cái lên trán Kiều Y Y, không nói không rằng cho cô ấm áp.
“Ôi, hai đứa này!” Mẹ Kiều lớn tuổi, nhìn người trẻ tuổi ngọt ngào như vậy, lại đỏ mặt.
Ba Kiều không nói tiếng nào, không nói gì, nhưng là có chút không biết nên khóc hay cười.
“Vậy hai người không nên nhìn sẽ tốt hơn!” Kiều Y Y gai lớn lạt, cười đến không có tim không có phổi.
Ba Kiều, mẹ Kiều nhìn nhau một cái, lắc đầu một cái không có nghi ngờ rồi, một màn này chọc cười Sóc Phong, “Ăn cơm nhanh một chút đi!”
Editor : Cua Rang Me
Ở lại nhà của Kiều Y Y mấy ngày, bọn họ lại trở về Đài Bắc.
Buổi sáng hôm sau, Kiều Y Y đứng lên đi làm, đi tới trước cửa thì cô nhìn chằm chằm quyển lịch thật lâu, "Sóc Phong. ."
"Ừ." Người đàn ông đang chậm rãi ăn bữa ăn sáng.
"Chúng ta đã qua lại ba tháng rồi!" Kiều Y Y cau mày nghiên cứu, chính cô cũng không có cảm giác gì, chinh xác mà nói, quen biết nửa tháng, qua lại hơn hai tháng.
"Ừm." Sóc Phong gật đầu một cái.
Kiều Y Y có thói quen chú ý tới việc này, bởi vì cô nhớ lại hình như một đoạn thời gian rồi dì cả chưa tới, cô có chút khẩn trương cau mày, ở trong lòng tính toán một chút, hình như hơn một tháng rồi.
Kể từ khi biết đề tài cục cưng là cấm kỵ trong lòng anh, cô rất cẩn thận, chỉ là, trong lòng cô vừa có một chờ đợi khác, nếu như cô có, anh có khát khao, vui vẻ không? Hay là nhất định bài xích như lời anh nói.
Cô nhắm hai mắt lại, quyết định buổi chiều xin nghỉ đi gặp bác sĩ, tránh cho mình suy đoán quá nhiều.
"Thế nào?" Người đàn ông nghi ngờ nhìn bộ dáng đầy tâm sự của cô.
"Không có gì! Chính là em nghĩ . . ." Cô làm nũng trừng mắt nhìn anh một cái, "Người bạn trai này không hoàn hảo, thế nhưng không có quà tặng đưa cho em!"
"Quà tặng gì?"
"Tặng quà qua lại ba tháng đó!"
Sóc Phong dở khóc dở cười nhìn cô, "Thưa cô, cái này không phải là em đưa cho anh sao?"
"Anh không nhìn thấy có lúc em rất bận sao? Hơn nữa tại sao là em đưa cho anh, mà không phải anh đưa cho em?" Kiều Y Y bĩu môi, khuôn mặt không phục.
"Được được!" Anh đầu hàng, anh quên mất cô gái nhỏ bên cạnh anh khéo ăn khéo nói cỡ nào.
Cô cố ý đổi đề tài, "Tối hôm nay em muốn nhìn thấy quà tặng!"
Anh khó xử nhìn cô, "Y Y, anh không hiểu rõ . "
"Không phải anh hiểu rõ mấy chuyện tặng quà à? Không sao, trên cô anh gắn thêm mọt cái nơ, sau đó tặng mình cho em là được!" CÔ dí dỏm nháy mắt với anh mấy cái, "Tốt nhất viết luôn trên mặt dòng, đồ cống hiến nhà vua "
Hình ảnh tuyệt đẹp thông qua miệng của cô, có vẻ khôi hài, không giải thích được, "Dạ, tuân lệnh!"
"Hề hề" Kiều Y Y cười mờ ám, biết anh nghi ngờ ý tứ của mình rồi, "Đúng rồi, buổi chiều anh có rãnh rỗi thì tốt nhất là đem rèm cửa sổ, ga giường nhà em giặt sạch sẽ, nếu không em sợ buổi tối không giúp anh được ."
Buổi tối không giúp được? Sóc Phong cười, hiểu ý tứ của cô, "Nữ vương đại nhân không cần thần làm ấm giường, mà là muốn thần làm nô tài sao ?"
"Anh muốn hay không?" Cô hơi hất cằm, nhìn xéo anh.
"Sao dám không nghe lệnh!"
"Không thèm nghe anh nói nữa, em đi làm, buổi tối gặp!" Kiều Y Y cầm túi xách ra cửa, bước qua cửa, sắc mặt của cô ảm đạm không ít rồi.
Tốt nhất là không có, nếu như có… Thật ra thì cô khát khao có.
Nhìn đóng cửa lại, Sóc Phong rũ mí mắt xuống, nhìn đôi đũa trong tay một hồi lâu, ở trong lòng đưa ra một quyết định.
Kiều Y Y đi xuống dưới lầu, đang muốn đi bãi đỗ xe ngầm lấy xe, thì có một cô gái xinh đẹp chặn đường cô, cô ngẩng đầu nhìn cô gái, "Cô là…"
"Tôi tên là Trần Uyển ."
"Tôi không biết cô." Kiều Y Y chuẩn bị vòng qua cô gái để lấy xe.
Trần Uyển biết Sóc Phong ở đây, cũng từ chỗ nhân viên quản lý biết, Sóc Phong có một người bạn gái mới, chính là cô gái trước mắt này.
Cuối cùng Kiều Y Y cũng nhớ ra cô gái này là ai, cô ta là người viết thư pháp hôm nọ, "Thưa cô, cô có chuyện gì không?"
"Cô không biết tôi ... tôi cũng không biết cô." Trần Uyển phức tạp nhìn cô gái này, cô ta không phải là loại hình mà Sóc Phong thích, thần thái thoải mái, lại quá xinh đẹp, "Nhưng chúng ta cùng biết một người, Sóc Phong."
Khi Trần Uyển nói tên Sóc Phong ra, Kiều Y Y cảm thấy dường như cô gái này, và quá khứ của Sóc Phong có liên quan với nhau.
"Cô không cần phải nhìn tôi đến như vậy." Trần Uyển cao ngạo nói: "Tôi thật sự không phải là tình địch của cô."
Nên dùng ánh mắt gì nhìn Trần Uyển đây? Kiều Y Y không biết, khi cô nhìn bóng mình qua cửa sổ xe, nhìn thấy sự ghen tỵ trên mặt mình thì cô hoảng hốt nhìn xuống đất.
Không quan tâ