Polly po-cket
Chỉ Ôn Nhu Mình Em, Hạ Thiên

Chỉ Ôn Nhu Mình Em, Hạ Thiên

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326454

Bình chọn: 9.00/10/645 lượt.

oàn mĩ” (muốn có một cái

><)

Trong mắt của cô dần có hơi nước, không ngừng mà gật đầu, nói không ra lời.

Một đêm kia quá hoàn mỹ, khắc thật sâu tại trong lòng cô, không cách nào

quên, thế cho nên khi họ mất đi liên hệ ba năm, mỗi lần đến lễ Giáng

Sinh cô đều dùng cách tăng ca để vượt qua, không dám nhớ lại, sợ chính

mình thật sự quên không được!

Tết nguyên đán vừa đến,

trường học liền tổ chức dự định vé xe lửa, cô định thi thử xong rồi đặt

vé hôm sau về , cô hỏi Ôn Hi Thừa đi nơi nào mừng năm mới, anh nói không biết, có lẽ ra ngoại ô thành phố X, cô nghe xong cảm thấy rất đau lòng.

Cuộc thi chấm dứt trong ngày hôm ấy cô trở lại trường học thu dọn đồ đạc, Ôn Hi Thừa thi xong liền biến mất, trực tiếp đến 10 giờ tối anh mới gọi

cho cô, bảo hôm sau anh đưa cô đi thẳng tới nhà ga.

Buổi chiều cô đi xe lửa, đến giữa trưa mới nhận được điện thoại của Ôn Hi

Thừa, ở bên ngoài ăn cơm, đi dạo trong trường một lát, anh để cô đi lên

cầm hành lý, chính mình đi gọi xe.

Thời điểm cô mang hành lý

xuống, dưới lầu dừng một chiếc xe taxi, Ôn Hi Thừa trước đem cô đẩy vào

trong xe mới đem hành lý bỏ vào hòm xe phía sau.

Cô cảm thấy được ánh mắt của anh có chút quái lạ , bất quá cũng không có hỏi nhiều,

thẳng đến xe taxi đứng ở nhà ga, cô nhìn anh từ trong hòm xe lấy ra 2

vali, mới ngây ngốc.Chờ xe rời đi, cô giữ chặt cánh tay của anh nói” Anh đi đâu vậy?”

Anh cắn cắn bờ môi, nhìn cô dè dặt nói” Ông nội nói để anh ở trong nước mừng năm mới, mọi người cũng không ở lại, trong căn hộ trống rỗng không có người, anh có thể ở tạm nhà em được không?”

Cô khiếp sợ nhìn anh, nhất thời không biết nên phản ứng như thế nào, mà Ôn Hi Thừa ánh mắt chờ đợi dần dần trở nên ảm đạm, anh chậm rãi cúi đầu,

mặt chôn ở trong khăn quàng cổ màu vàng, một lát sau ngẩng đầu cười

cười, nhéo nhéo cái mũi của cô nói” Hù sợ à, ngu ngốc, đùa giỡn với em

thôi , anh là đi tới nhà người thân, cũng đi xe lửa cùng chuyến, đi

thôi, tiến vào.”

Lại là nụ cười tươi sáng vô tà, nhìn không ra

một tia khổ sở hoặc là ngụy trang, nhưng là cô làm sao có thể mắc mưu,

bỏ mặc anh, cảm giác hốc mắt hơi có chút nóng lên, cô níu lại cánh tay

của anh kéo kéo nói” Chờ em gọi điện thoại báo cho gia đình.”

Ôn

Hi Thừa không có ngẩng đầu, nhìn ngón tay của cô, khẽ cắn chặt bờ môi,

cô như cũ dữ lấy cánh tay của anh, móc điện thoại tìm số điện thoại nhà, điện thoại vừa thông, cô nói ” Ba, con có một bạn học muốn cùng chúng

ta đón mừng năm mới có thể chứ?”

Ống nghe đầu kia truyện tới một giọng trầm thấp ôn hòa” Nam hay nữ?”

” Nam.”

Sau đó liền đổi người, mẹ cô thanh âm hơi có vẻ nghiêm túc truyền đến” Con

một đứa con gái gần sang năm mới mang một nam sinh về nhà, bằng hữu thân thích sẽ nghĩ như thế nào?”

Ống nghe thanh âm có chút lớn, cô nhìn thấy Ôn Hi Thừa thân thể có chút hoảng, bộ mặt biểu lộ lập tức trở nên có chút cứng ngắc.

Cô nhẹ nhàng cầm tay của anh, đối với anh cười cười nói” Mẹ, người đó là Ôn Hi Thừa, con đã nói với mẹ .”

Một lát sau, mẹ cô nói” Được rồi, bất quá sau khi trở về 2 người bọn con

không thể ngủ cùng chỗ, hắn cùng Hạ Lỗi ngủ một giường.”

Cô đỏ mặt nói” Đã rõ.”

Cúp điện thoại, cô quay đầu, chống lại ánh mắt chất chứa sự cảm động.

Cười cười rồi buông tay nói” Mẹ em là một bà béo lớn rất đáng yêu, mẹ sẽ thích anh.”

Anh không ngừng gật đầu, con ngươi xinh đẹp phát sáng.

Thời điểm kiểm vé, cô nhìn thấy Ôn Hi Thừa cầm hai vé giường nằm, kinh ngạc

hỏi anh” Anh làm sao có thể mua được phiếu giường nằm?”

Anh nói” Ngày hôm qua anh tại nhà ga vòng vo chơi may mắn trúng được hai phiếu vé.”

‘’ Anh chơi’’.

Anh có chút xin lỗi gãi gãi đầu ” Lần sau không thế nữa!” (nham hiểm ==)

Cô cười trừng mắt liếc anh một cái theo đám người kiểm phiếu tiến vào trạm.

Anh mua 2 giường phía dưới, thu thập xong hành lý, anh liền ghé vào bàn nhỏ nhìn bên ngoài, vẻ mặt ngạc nhiên.

Cô lấy một bình nước ấm, rót một chén đưa cho anh ngồi ở bên cạnh anh.

” Anh có phải lần đầu tiên ngồi xe lửa không?”

Anh gật đầu, thần thái vô cùng hứng thú.

Cô cười lắc đầu, tháo xuống khăn quàng cổ của anh đặt ở trên đầu gối, anh

nhíu mày, lấy ra đặt ở trên đùi tiếp tục xem bên ngoài, ánh mắt vô cùng

dị thường chuyên chú, dư âm nắng chiều chiếu lên gò má của anh, tỏa ra

vầng sáng nhu hòa, cả người anh thoạt nhìn như đang rơi vào thế gian của thiên sứ.

Khi đó cô cũng không biết, đây là hình ảnh trong mộng sau mỗi đêm kể từ khi anh và cô chia tay.

Trời chiều hoàn toàn biến mất, thời điểm bầu trời đêm đầy sao, Ôn Hi Thừa rốt cục cũng thu hồi ánh mắt, vẻ mặt vẫn chưa thỏa mãn, có người bắt đầu ăn cơm tối, cô đem chăn bỏ sang một bên đi xuống, ngồi ở bên cạnh Ôn Hi Thừa hỏi anh” Muốn ăn cháo Bát Bảo hay vẫn là mì tôm?”

Anh cúi đầu nhìn vào trong túi mở ra lắc đầu” Không đói bụng, không muốn ăn.”

Cô lấy ra mì ăn liền nói” Em đi ăn mì tôm, anh chịu khó ăn cùng đi.”

Anh nhìn nhìn phía sau nói” Anh không thích ăn vị thịt bò .”

Cô liền thay đổi vị gà hầm nấm hương , hắn cười hì hì lấy qua” Anh đi đi, cẩn thận bỏng.”

Thời điểm đứng dậy anh thuận tay cầm lên khăn