Polaroid
Chỉ Ôn Nhu Mình Em, Hạ Thiên

Chỉ Ôn Nhu Mình Em, Hạ Thiên

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326731

Bình chọn: 9.00/10/673 lượt.

huyện cũng được hiển thị.

’’ Trở về lúc nào? Anh ta liên lạc với mày?’’

’’Bạn thân yêu bạn khẳng định không thể tưởng tượng nổi xảy ra chuyện gì, anh ta đến công ty của tao, Tiểu Ny, Ôn Hi Thừa anh ta bây giờ là đồng nghiệp của tao, hơn nữa về sau sẽ là đồng sự thường xuyên liên lạc!!!’’

Ba cái dấu chấm than đập vào trên bàn phím Bis bis… Rung động, phát tiết trong lòng của cô là khiếp sợ cùng bi phẫn.

Đầu kia Lưu Ny Ức trầm mặc một hồi, lúc sau mới xuất hiện một hàng chữ ‘’ Mày bây giờ vẫn còn thương anh ta? Nếu như không có anh chàng quản lý kinh doanh kia, mà hắn ta trở về vừa chuẩn bị với mày một lần nữa bắt đầu lại, mày sẽ tiếp nhận hắn sao?’’

Cô nhìn chằm chằm vào màn hình máy vi tính suy nghĩ bắt đầu hỗn loạn, một lúc lâu sau cô trả lời ‘’ Sẽ không.’’

‘’Vậy là được rồi, chậm rãi thích ứng đi, mày bây giờ đã có thể che dấu tâm sự của mình , đối với chính mình nói một vạn lần sẽ không khó qua, thật sự cũng không khó qua’’

Cô cười cười ‘’ Mày thật sự là càng ngày càng hiểu chuyện , xem ra bị hai người đàn ông yêu cũng có thể trở nên thành thục’’

‘’ Tao gửi đơn từ chức , mấy ngày nữa đi tìm mày’’

Cô kinh ngạc nhìn lại ‘’ Mày bỏ được tiểu soái ca mà đi sao?’’

’’ Bỏ được bỏ được, có bỏ mới có được, tựa như mày nói, nếu như chúng ta thật là một nửa khác của nhau, thời gian, khoảng cách đều không là vấn đề’’

Cô thở dài ‘’ Mày là muốn nói cho tao biết mày là người rộng rãi nhưng vẫn là lừa mình dối người’’

’’Cái gì đều đừng nói, thừa dịp tuổi trẻ, điên cuồng một lần!’’

’’Tao cầu nguyện cho mày!’’

Hội nghị như thường lệ được tổ chức từ sáng sớm nhưng bởi vì tổng giám đốc có việc nên sửa đến 10 giờ mới tổ chức, cô như cũ ngồi ở phía sau phòng hội nghị lớn, Phùng Tô Xuyên ngồi ở bên tay phải tổng giám đốc, bên cạnh anh là Ôn Hi Thừa.

Nhân viên đã đến đông đủ, tổng giám đốc ý bảo mọi người im lặng.

” Trước giới thiệu cho mọi người một đồng sự mới, được xếp vào bộ phận thiết kế, quản lý kinh doanh Ôn Hi Thừa, anh từ Mĩ trở về, là thạc sĩ nghiên cứu sinh được đào tạo trong trường đại học Colombia ngành kiến trúc, có lý luận cùng kinh nghiệm thực tế vô cùng phong phú, đã từng phát biểu trong nhiều hội thảo lớn, những lí niệm luận văn về tính thực dụng của kiến trúc từng được thương nhân trong giới khen ngợi, mong mọi người hoan nghênh sự gia nhập của anh!”

Sau đó tiếng vỗ tay vang lên không ngớt, Ôn Hi Thừa khẽ cười cười nói ” Cảm ơn.”

Hai chữ rất đơn giản, làm cho mọi người nhất thời không có kịp phản ứng, tổng giám đốc ho nhẹ một tiếng” Được rồi, chúng ta bắt đầu họp.”

Trước lúc Ôn Hi Thừa mở miệng cô liền cúi đầu, nhưng cái dáng vẻ tươi cười vẫn là thoát không khỏi lọt vào mắt cô, không phải vẻ mỉm cười ôn hòa quen thuộc, cũng không có ưu thương hoặc là cô đơn, giống như chỉ là một động tác bình thường không có chút ý nghĩa, ánh mắt của anh lạnh nhạt, ánh mắt bình tĩnh không có sóng, trong lúc này như là ẩn chứa thâm ý vô tận hoặc như là trống rỗng như hai bàn tay trắng.

Hóa ra, mấy năm này học được che dấu không chỉ là cô.

Thiếu niên yếu ớt trước kia dĩ nhiên đã từng kiên cường rất nhiều, trên gương mặt của anh cũng không để lại nhiều dấu vết, nhưng là cặp mắt kia lại truyền tin cô đã không còn có khả năng hiểu được rồi.

Hết thảy cũng thay đổi, chuyện đã qua trong lúc đó phai nhạt rất nhiều, bên tai của cô là một thanh âm trầm thấp ôn hòa, không nhanh không chậm lời nói nhanh, câu văn đúng mực, sớm đã không phải giọng điệu ai đó làm nũng chơi xấu nghịch ngợm trong trí nhớ.

A ngoéo … ở nơi khóe miệng, hít sâu một hơi ngẩng đầu nhìn sang, trước chống lại ánh mắt ẩn hàm ý hỏi thăm của Phùng Tô Xuyên, cô nháy mắt lắc đầu, ánh mắt dời đi chứng kiến bên cạnh anh, người đàn ông kia cũng đang nhìn chằm chằm cô, tại lúc Ôn Hi Thừa phản ứng, cô đối với anh ta thản nhiên cười cười.

Cô nghĩ đã thích ứng được, Ôn Hi Thừa trở lại, có thể là cả 2 đều đã không còn có thể như hồi trước.

Cả ngày bận rộn, trước khi tan việc Tống Dĩnh tại MSN gửi tin cho cô ‘’ Buổi tối liên hoan hoan nghênh lãnh đạo mới, em thông báo cho mọi người trong ngành nha’’

Cô tại văn phòng Phùng Tô Xuyên nhìn nhìn nói ‘’ Quản lý kinh doanh cùng tổng giám đốc đi ra ngoài còn chưa có trở lại ‘’

‘’Chị đã gọi điện thoại , anh ta nói trực tiếp tham gia trận thứ hai, sau khi tan việc chị cùng đi với mọi người, còn tiểu cô nương cô ngồi cùng xe lão đại của bọn chị đi’’

’’ Tại sao phải ngồi xe của anh ta? Chúng ta cùng đi thì tốt hơn’’

‘’ Chị mượn xe công ty, không ngồi được, chị đem trai đẹp đến cho em, cơ hội tốt như vậy, em cũng đừng làm kiêu!’’

Cô không nói gì, trong lòng nguyền rủa Tống Dĩnh trăm ngàn lần!

Sau khi tan việc, cô ngồi thất thần trong chốc lát, Tranh Tranh cùng Tiểu Dương đi ra khỏi văn phòng, cô đi vào tìm Ôn Hi Thừa.

Cửa ban công mở ra, thời điểm cô định đi ra anh vừa vặn đứng lên, nhìn thấy cô, anh rõ ràng sửng sốt một chút, đáy mắt có một tia vui mừng lẫn sợ hãi chợt lóe lên không dễ dàng phát giác.

Chỉ là một cái chớp mắt, lòng của cô lại hơi hơi tê rần, hoảng hốt lại phát hiện người kia vẫn giống thiếu niên