Pair of Vintage Old School Fru
Chỉ Ôn Nhu Mình Em, Hạ Thiên

Chỉ Ôn Nhu Mình Em, Hạ Thiên

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322872

Bình chọn: 7.00/10/287 lượt.

y người, cô rất muốn hỏi cô ấy một câu, ” cô có yêu Hi Thừa không” , về sau lại nghĩ, nhất định là có yêu, nếu không sẽ không có khả năng vì giúp anh cai nghiện mà đóng một vở kịch. (tò mò bà chị này đóng loại kịch gì, không phải là xxx chứ, amen, tha thứ cho đâu óc trong tối của con)

Mà cuối cùng, Ôn Hi Thừa thực hiện lời hứa đem công ty cổ phần toàn bộ chuyển nhượng cho cô ấy, rũ bỏ tâm lý áy náy.

Tựa như Phùng Tô Xuyên dùng 200 triệu bán đứt tín nhiệm của cô với hắn.

Amy cùng Phùng Tô Xuyên đều nhận được điều mình muốn , mà cô cùng Ôn Hi Thừa như 2 đứa ngốc, một thân thoải mái một lần nữa đã lấy lại được tình yêu, trên thế giới còn có việc tốt đẹp hơn so với giải tỏa được khúc mắc sao?

Từ Giang Nam trở về ngày đó, cô không liên lạc với Ôn Hi Thừa, xe taxi vào căn hộ cô mới gọi điện thoại cho anh.

Từ đằng sau xách ra hành lý, xe mới vừa lái đi, Ôn Hi Thừa liền từ trong cửa chạy ra, trên người chỉ mặc một bộ áo sơ mi trắng, phía trên một nút thắt đều không có buộc lại, tóc cũng có chút bừa bộn, hiển nhiên là theo trong lúc ngủ mơ bị bừng tỉnh .

Cô đứng không nhúc nhích, mỉm cười chờ anh tới gần.

Ôn Hi Thừa vài bước vượt đến cô trước mặt, mím môi, đem cô tiến vào trong ngực ôm.

Ánh mặt trời rất tốt đẹp, trên người anh vị bạc hà nhẹ nhàng khoan khoái rất dễ chịu, cô đem mặt chôn ở trong ngực của anh hít hà, trái tim bị một loại cảm giác hạnh phúc tràn đầy.

Dẫn theo túi du lịch vào thang máy, vội vã qua cửa nhà, cũng không kịp đổi giày, đem cửa phòng đá lên, Ôn Hi Thừa trực tiếp đem cô đặt tại trên vách tường, anh nửa rộng mở lồng ngực không có một tia khe hở dán hợp tại trước ngực của cô, nhu động.

Đã không phải là lần đầu tiên đối mặt như vậy không hề che dấu nhiệt tình, cô nhưng như cũ cảm thấy có chút thẹn thùng, hai tay ôm vào eo anh, lại cũng không dám nhìn thẳng ánh mắt của anh, chỉ là có chút ngẩng đầu, ánh mắt tại cái cằm anh nhọn ôn nhuận hoàn mỹ cùng thấm trong nắng sớm mê người ,đường cong bên mặt bơi qua bơi lại, thẳng đến một cái hôn ẩm ướt ấm áp môi che ở trên bờ môi của cô.

Không phải cắn xé hoặc là mút vào cô quen thuộc, anh chỉ là nhẹ nhàng đặt trên môi dưới.

“Không phải nói buổi chiều mới có thể đến sao? Như thế nào không để anh đi đón em?”

Môi của cô bị anh bá chiếm, chỉ có thể rút ra trục bánh xe biến tốc đứt quãng trả lời: “Muốn cho anh ngủ nhiều một lát chứ sao.”

“Đối với em bên người, anh căn bản ngủ không được.”

Nghe anh ngữ điệu nhu nhu mà dẫn dắt làm nũng lười biếng, trong lòng của cô như là bị điện giật, một hồi tê dại, rút tay ra cánh tay, cố sức đưa anh thôi đẩy cách đi một tí về sau, cô giương lên đầu, nâng lên khuôn mặt của anh, nhẹ nói: “Bé ngoan, kỳ thật anh bây giờ là đang nằm mơ mà thôi, tý nữa mở mắt sẽ phát hiện mình lại còn nằm ở trên giường, mà em như cũ ở Giang Nam.”

Cô vừa dứt lời, ôm thân thể của cô lập tức dừng lại, Ôn Hi Thừa trong mắt đầu tiên hiện lên một vẻ bối rối, sau đó liền mở to hai mắt nhìn yên lặng nhìn cô, tựa hồ thật sự sợ hãi chớp thử xem mắt, cô liền cho đột nhiên biến mất.

Chứng kiến trên mặt anh luống cuống, cô cảm thấy được việc vui đùa nàycó chút quá rồi, vừa định muốn mở miệng, chỉ thấy anh giơ cánh tay lên, duỗi ra hai ngón tay, chậm rãi chuyển qua cạnh mặt cô, do dự một chút, nhẹ nhàng nắm gương mặt của cô chà xát.

Cô rốt cuộc kéo căng không ngừng, cười lớn cầm ngón tay của anh đặt ở bên miệng hôn hít lấy, “Anh có lầm hay không ah, phán đoán có phải cảnh trong mơ hay không, muốn nắn mặt của mình đi, anh nắn em hữu dụng không?”

Người đàn ông trước mặt sững sờ ngơ ngác một chút , buộc chặt hai tay đem cô hung hăng áp hướng trong ngực, cái mũi của cô đang không có phòng bị dưới tình huống trực tiếp đâm vào lồng ngự anh mạnh, bật người đau xót được muốn rơi nước mắt.

“Cái mũi bị đánh gãy!”

Ôn Hi Thừa đem mặt chôn ở phần gáy cô có chút dùng sức mang theo hả giận hôn hít lấy, oán hận nói: “Đụng gãy đi, không cần, ai bảo em đùa giỡn anh!”

Cô trong ngực anh cọ xát, tay xoa phía sau lưng của anh vỗ nhẹ, “Ngoan ah, không tức giận, mấy ngày nay có nhớ em hay không?”

“Nói nhảm.” Anh hôn môi ôn nhu rất nhiều, nhưng giọng điệu nhưng như cũ không thế nào tốt.

Cô buồn buồn nở nụ cười hai tiếng, “Có hay ngoan ngoãn ăn cơm không?”

Đợi vài giây đồng hồ không có nghe được trả lời, nghĩ đến Amy nói lúc trước anh bệnh kén ăn, lòng của cô chìm xuống dưới vừa muốn mở miệng, nghe được anh oa oa , có chút khí tức không yên: “Anh muốn ăn em!”

Cô còn chưa kịp phản ứng, đã bị anh chặn ngang ôm lấy thẳng đến phòng ngủ.

“Giầy, còn không có đổi lại dép lê đâu!”

“Không đổi nữa!”

“Nhưng là sẽ làm dơ thảm đấy!”

“Mua mới !”

“. . .”

Ôn Hi Thừa đem cô đặt ở trên giường, nhanh nhẹn giúp cô cởi giày, sau đó liền trực tiếp đè lên, khuỷu tay xanh tại hai bên cô, hai tay vòng cổ của cô, ánh mắt sáng quắc xem cô, trong mắt là tình cảm không hề che dấu mãnh liệt cùng dục vọng mong mỏi.

Cô trốn một cái, bị anh chế trụ cái ót, ngón tay của anh dọc theo cổ của cô xẹt qua tai bên cạnh cuối cùng dừng lại tại lúc gương mặt của cô nhẹ nhàng vuốt ve, bụng mềm m