Ring ring
Chỉ Sợ Tương Tư Khổ

Chỉ Sợ Tương Tư Khổ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324270

Bình chọn: 9.00/10/427 lượt.

ười lăm,

mười sáu tuổi, mặt mày vẫn còn có mấy phần ngây ngô, nhưng thân thể có

lồi có lõm sớm đã trưởng thành.

Công tử thanh tú chỉ liếc mắt một cái liền dời ánh mắt đi.”Cô nương, trời vẫn còn là ban đêm…”

“Không đúng,” cô gái chỉ chỉ lên trên, sửa chữa sai lầm của hắn.”Trời đã sáng.”

Công tử thanh tú dừng một chút. “Mới vừa rồi ngươi ở trên cây ngủ thì trời vẫn chưa sáng.”

“Cũng đúng.” Cô gái đồng ý gật đầu, “Sau đó thì sao?” Vừa nháy đôi mắt trong suốt cao thấp đánh giá hắn ── dường như cảm thấy có hứng thú với hắn, vừa chờ đợi câu trả lời.

“Lúc này là ban đêm, ngươi là một cô

nương thật sự không nên ở bên ngoài một mình.” công tử thanh tú có ý tốt nhắc nhở nàng.”Hơn nữa tại hạ lại là một nam nhân xa lạ, sao cô nương

có thể không hề cảnh giác như thế?” Đừng nhìn hắn tức giận mà vẫn nho

nhã, nói không chừng cũng là một đại dã lang.

Đáng tiếc cô gái không chấp nhận ý tốt của hắn.

“Chẳng sao cả, chỉ liếc mắt một cái ta

đã biết ngươi không phải là người xấu, nếu không lúc ngươi còn ôm của

ta, trước tiên ta sẽ cho ngươi một chưởng khiến ngươi chết khiếp rồi hãy nói!” Cô gái nói chẳng hề để ý. “Không lừa ngươi, ta nhìn người rất

chuẩn xác! Người tốt, người xấu, ánh mắt ta vừa thấy liền nhận ra liền,

chưa từng nhìn nhầm bao giờ!”

Công tử thanh tú không cho là đúng, hơi nhíu mày, cô gái không thèm để ý tới, lại nói tiếp.

“Về phần ta tại sao một mình một người

lại chạy đến đây…” Nàng mở cái miệng nhỏ nhắn, cười hắc hắc, bộ dáng vừa bướng bỉnh lại vừa nghịch ngợm, còn có chút đắc ý. “Ta trốn nhà thôi!”

“Trốn nhà?” ánh mắt công tử thanh tú lại lần nữa hơi hơi nhíu lại, giọng nói càng nhẹ, cơ hồ gió thổi qua liền

tan.”Chẳng lẽ cô nương họ Nhiếp sao?”

Cô gái nghe được ngẩn người.”Làm sao ngươi biết?”

“Là Nhiếp phủ tiểu thư sao?” Giọng nói đã có chín phần xác định.

“Hả? Ngươi biết ta sao?” Cô gái càng kinh ngạc. “Ta lại không biết ngươi !”

“Nhưng cô nương nên biết được đại ca của ta,” công tử thanh tú chậm dãi nói. “Tám năm trước, chùa Kim Lăng Pháp

Hải, tiểu Bạch xà, nhớ rõ chưa?”

“Hả?” Cô gái kinh hô.”Như vậy hắn không có quên!”

“Đại ca cũng chưa từng quên đi hứa hẹn

của chính mình.” Phất áo một cái, công tử thanh tú ngồi xổm xuống đem đổ chiếc giỏ trúc ra, “Lúc này ta thay đại ca ta đưa tiểu Bạch xà cho cô

nương, ngay tại…” Hắn nhíu mày một chút, bởi vì nút thắt của chiếc giỏ

trúc nhỏ đã buông ra .”Ngay tại nơi này.”

“Thật sự? Thật là đưa tới cho ta ?”

Nàng kinh ngạc mở hai mắt nhìn vào giỏ trúc dò xét. Thật lâu sau, vẫn không thấy có tiếng động.

“Vị công tử này, ta muốn chính là tiểu Bạch xà.”

“Ta biết.”

“Phải là màu trắng.”

“Ta biết.”

“Phải có hình dạng của rắn.”

“Ta biết.”

“Phải nhìn thấy được.”

“Ta biết.”

“Như vậy, Tiểu bạch xà của ta đâu?”

“… Ách, không… Không thấy .” công tử

thanh tú có điểm xấu hổ ngập ngừng nói, tiếng nói thấp nhỏ đến cơ hồ

nghe không được. “Cái kia… Thật xin lỗi, cố lẽ là vừa rồi giỏ trúc rơi

xuống đất, con rắn chuồn mất khi đánh văng nút thắt ra, song xin yên

tâm, ta sẽ lại đi tìm một con khác cho cô nương.”

Cô gái không đồng ý, liếc hắn một cái. “Một con khác lại mất tám năm sao?”

Công tử thanh tú lắp bắp. “Ta… Ta sẽ mau chóng.”

“Có lâu không?”

“Ách… Cái này… Cái này…”

Nhìn hắn ấp úng nói không nên lời một

nguyên do, cô gái không nhịn được đảo cặp mắt trắng dã, sau đó đứng dậy, nghiêng nghiêng trán, ánh mắt biến hoá kỳ lạ theo dõi hắn .Sau một lúc

lâu, bỗng lộ vẻ mặt chân thật ngây thơ tươi cười, đem tính toán gian xảo giấu sau bộ mặt tươi cười mê hoặc người kia.

“Như vậy, ta không cần tiểu Bạch xà,

ngươi giúp ta một việc để trả nợ thay cho việc này, được không?” Lại

thêm một người có thể chiếm được tiện nghi nữa rồi!

“Giúp đỡ?” Có điểm ngoài ý muốn, công tử thanh tú cũng đứng dậy theo. “Mong cô nương trước tiên nói thử xem.”

“Cùng ta đi ra quan ngoại tìm ông

ngoại.” Cô gái nói rất kiên quyết. “Cha ta muốn đem ta gả ý trung nhân

mà ta không muốn, ta mới mặc kệ, đây chính là việc liên quan đến hạnh

phúc của cả đời ta! Cho nên ta muốn trốn tới chỗ ông ngoại, cha ta không dám tìm tới chỗ đó, bởi vì ông ngoại ta rất chán ghét cha ta, tất cả ca ca ta cũng sợ ông ngoại ta, như vậy bọn họ liền tìm không ra ta!”

“Nhưng cô nương, chung thân đại sự đều do cha mẹ quyết…”

“Khoan đã!” Cô gái giơ lên một tay ngăn cản hắn tiếp tục nói. “Ngươi có biết vì sao ông ngoai ta chán ghét cha ta không?”

Công tử thanh tú lắc đầu.”Đương nhiên là không biết.”

“Rất đơn giản, bởi vì mẹ ta từ nhỏ đã có đính hôn với một vị hôn phu, mà cha ta lừa mẹ ta đào hôn ngay trước

ngày thành hôn của mẹ ta, ngươi nói, như vậy phụ thân kia có tư cách

muốn thay nữ nhi sắp xếp hôn sự sao?”

Trên làm không đúng khó trách dưới cũng vậy, công tử thanh tú không nói gì tiếp tục nghe.

“Đấy chính là nguyên nhân! Trước đây cha mẹ đã như vậy, đương nhiên không thể trách con gái theo người đi trước

mà làm theo, bọn họ có thể đào hôn, vì cái gì ta lại không được?” Cô gái cây ngay không sợ chết đứng căm giận nói. “Không có lý lẽ!”

Công tử thanh tú suy nghĩ một lát.

“Vì sao