hư vậy. Chúng ta trả tiền cho bà
Hàn, cậu hãy sống cuộc sống mà cậu muốn, có được không?
Nhiễm Nhiễm im lặng rất lâu, rồi trả lời một cách yếu ớt:
- Được.
Mục Thanh nhìn cô lúc lâu, cuối cùng thì chỉ biết lặng lẽ thở dài.
***
Nhiễm Nhiễm đem số tiền ba trăm nghìn tệ trả lại cho bà Hàn, sắc mặt bà chẳng có vẻ gì là bất ngờ, bà cũng không nhận tấm thẻ đó mà chỉ hỏi:
- Thiệu Minh Trạch có điểm nào không được?
Nhiễm Nhiễm suy nghĩ giây lát rồi trả lời:
- Con không thích anh ta.
Bà Hàn trang điểm mắt rất tinh tế, nhưng đáy mắt bà chẳng hề có vẻ ấm áp, bà hỏi:
- Vậy con thích ai? Vẫn là Lâm Hướng An sao? Cậu ta có thích con không?
Cô không trả lời nổi, chỉ biết đứng đó, cảm thấy mình thật sự đáng
thương. Mọi người trên thế giới này đều biết cô thích Lâm Hướng An, bất
kỳ ai cũng có thể xé toạc lồng ngực cô mà gợi lại vết thương lòng đó,
rồi hỏi cô:
- Sao thế? Đến giờ vẫn chưa quên được ư?
Bà Hàn lại nói:
- Hạ Nhiễm Nhiễm, con tỉnh táo lại đi. Đừng ấu trĩ nữa. Con cũng phải
có chút ý chí chứ. Đừng vì tình yêu mà lúc nào cũng ra vẻ muốn sống muốn chết như vậy. Kiểu quái đản ấy chỉ làm cho người khác thấy chán ghét mà thôi.
Khi Nhiễm Nhiễm đi từ chỗ bà Hàn ra mà trong đầu vẫn văng
vẳng mấy câu này. Cô cảm thấy câu nói của bà Hàn thật là đanh thép,
chẳng sai chút nào. Bây giờ cô có công việc ổn định, sức khỏe tốt, không phải lo chuyện cơm ăn áo mặc, nhưng cô vẫn cứ vì một người con trai của mấy năm trước mà đau buồn sầu khổ, điều này thật khiến cho người ta
thấy khó chịu.
Bên ngoài trời trong nắng ấm, gió hiu hiu thổi
thật khiến người ta dễ chịu. Cô đứng bên lề đường thở dài theo làn khói
xe, định đi tìm ông Hạ Hồng Viễn để kết nối tình cảm cha con trước đã.
Ông vừa bảo người ta mang thẻ ngân hàng đến cho cô, còn báo tin đã tìm
được cho cô mấy căn hộ, bảo cô chọn lấy một căn ưng ý. Cô nghĩ, mình
phải tới nói lời khách sáo với ông một chút. Một là, tỏ ra cô không phải kẻ hám lợi; hai là, để câu con cá lớn hơn. Một tấm thẻ ngân hàng và một căn hộ cũng chẳng là gì so với công ty của ông Hạ Hồng Viễn.
Khi
lên taxi, Nhiễm Nhiễm còn nghĩ mình thật chẳng phải là cô gái có ý chí
và nghị lực. Nếu thật sự là cô gái tự lập, có khí chất, cô đã chẳng thèm ngó ngàng gì đến người bố bội tình bạc nghĩa đó, không đếm xỉa tới ông, dù ông có phải là tỷ phú hay là người có quyền thế gì thì cũng mặc kệ.
Cô gái có khí chất ấy mà, phải tự mình đứng lên, coi tiền bạc là thứ rác rưởi.
Tiếc là không phải người như vậy nên cô nghĩ tiền vẫn là tiền, có một
ông bố giàu sụ còn hơn là có một ông bố chỉ có cơm ăn. Trên thế giới này chẳng gì không thể quy ra tiền. Nếu có thứ không thể mua được thì chỉ
là vì số tiền bạn bỏ ra chưa đủ mà thôi.
Tuy thành phố Tây Bình đã sớm hạn chế số lượng ô tô riêng nhưng tình trạng tắc đường vẫn xảy
ra. Đi đi dừng dừng, khi xe đến được đường Vạn Hòa thì cũng sắp tới mười một giờ. Hạ Hồng Viễn nghe nói cô đến rủ ông cùng đi ăn thì rất vui,
vội vàng sai thư ký xuống lầu đón cô lên, bảo cô đợi ông làm xong nốt
việc sẽ dẫn cô đi ăn.
Nhiễm Nhiễm giả bộ làm cô con gái ngoan ngoãn, hiểu chuyện, yên lặng ngồi ngoài phòng khách đọc báo. Thật không ngờ,
vừa ngồi được một lát thì Bành Tinh - người vợ hiện nay của ông Hạ Hồng
Viễn - đến tìm ông.
Lần gần đây nhất cô gặp bà Bành Tinh là
mười mấy năm trước. Bà ta một mình tìm đến nhà cô xin bà Hàn giơ cao
đánh khẽ, tác thành cho tình yêu của mình, cũng hy vọng bà Hàn tự tôn tự trọng, không cố níu kéo tình yêu đã mất, đừng tiếp tục dây dưa lằng
nhằng mãi với ông Hạ Hồng Viễn, chi bằng hãy buông tay để cả hai đều có
được cuộc sống mới.
Lúc đó, cô vẫn còn nhỏ nên không hiểu chuyện
tình cảm của người lớn, chỉ là nghe mấy từ “tự tôn tự trọng” được thốt
lên từ miệng người đàn bà đi cướp chồng người khác thì cảm thấy vô cùng
kỳ lạ.
Bao nhiêu năm trôi qua, cô gần như đã quên hẳn khuôn mặt bà Bành Tinh. Lần gặp này, cô mới giật mình cảm thấy “người vợ bé” vẫn
yêu kiều xinh đẹp như xưa, so với bà Hàn đã mất dần tuổi thanh xuân thì
đúng là đáng với hai chữ “vợ bé”.
Bất luận thế nào, trong trường hợp này, cô cũng không nên có mặt. Bà Bành Tinh vô cùng ngạc nhiên. Hạ
Nhiễm Nhiễm đứng lên mỉm cười dịu dàng, ngoan ngoãn gật đầu chào bà ta
một tiếng “Dì Bành”, rồi quay lại nói với ông Hạ Hồng Viễn:
- Bố ơi, con xuống lầu đi dạo một lát. Bố xong việc thì gọi điện cho con nhé.
Ông Hạ Hồng Viễn đang lúng túng, chẳng kịp đáp lời.
Nhiễm Nhiễm xoay người bước ra khỏi văn phòng, giả truyền “thánh chỉ” với thư ký:
- Tổng giám đốc Hạ bảo cô pha hai tách cà phê mang vào.
Nói xong cô lại nháy mắt với cô thư ký, nhỏ giọng nói:
- Trong đó cần bàn chuyện gia đình.
Cô thư ký mỉm cười cảm kích, vội lấy cớ đi pha cà phê rồi tránh tới phòng pha trà.
Nhiễm Nhiễm không đi mà rón rén bước lại cửa phòng, áp tai vào cánh
cửa. Thực ra cô cũng chẳng có âm mưu gì, chỉ là cô cảm thấy tò mò mà
thôi. Cô rất muốn biết bà Bành Tinh vành mắt đỏ hoe tìm đến công ty để
nói chuyện gì với ông Hạ Hồng Viễn.
Trong phòng chẳng có tiếng
nói chuyện mà chỉ có tiếng khó