in của trường ăn cơm.
Lúc này, Hạ Thần mới vui mừng
chạy đi cùng bạn học. Nhiễm Nhiễm một mình đi vòng quanh vườn trường. Cô đã tốt nghiệp bao nhiêu năm rồi, ngôi trường này cũng thay đổi không
ít, rất nhiều tòa nhà được xây mới, không thể tìm lại được hình bóng
xưa. Trong lòng cô cảm thấy có chút mất mát, một mình chậm rãi men theo
đường trường, không biết đã đến con đường Hữu Nghị ngăn cách trường Đại
học A và Đại học B từ lúc nào.
Lúc này, không có nhiều sinh
viên đi trên đường Hữu Nghị, có những bước chân bước đi vội vàng, cũng
không rõ là sinh viên của Đại học A hay Đại học B. Một mình cô men theo
con đường, phía sau bỗng vang lên tiếng phanh xe chói tai. Cô có chút
ngạc nhiên quay đầu thì thấy một chiếc xe vội dừng lại ngay phía sau cô.
Cửa xe được mở, Thiệu Minh Trạch bước xuống, vịn tay vào cửa xe, nói:
- Xin lỗi nhé, cô bạn, tôi không cố ý.
Nhiễm Nhiễm sững người, bỗng phì cười nói:
- Thật trùng hợp!
Thiệu Minh Trạch chậm rãi lắc đầu, mặt nghiêm túc, nói:
- Không trùng hợp đâu. Anh đã phải xây gần mười ngôi trường tiểu học
thì mới mua chuộc được Mục Thanh lên kế hoạch cho anh có được buổi gặp
mặt hôm nay đấy. Không hề trùng hợp chút nào.
Nhiễm Nhiễm im lặng nhìn anh, cuối cùng không nín được bật cười thành tiếng.
Cùng lúc đó, ở nơi khác, Mục Thanh đón một giáo viên mới ở cổng trường:
- Là anh sao?
Trần Lạc mỉm cười:
- Là tôi.
Mục Thanh ngần ngừ nhưng vẫn nói:
- Nhiễm Nhiễm đã đi rồi.
Trần Lạc vẫn cong cong khóe môi, mỉm cười nói:
- Tôi biết. Tôi chỉ muốn đến làm một số việc thay cô ấy. Chỉ đơn giản thế thôi.
Bầu trời đầu thu cao và trong xanh, mùa hè oi ả bị đẩy lùi, tiết thu mát mẻ cũng đã đến. Tình yêu đến mà ta không hề hay biết
Trong phòng giáo viên nhỏ hẹp đơn sơ, Mục Thanh cầm tách trà đưa cho Trần Lạc, giọng có chút ái ngại:
- Thật ngại quá! Cà phê đã hết mà chưa kịp mua.
Trần Lạc mỉm cười, hai tay cầm cốc trà, nói:
- Cảm ơn cô. Có trà là tốt rồi.
Mục Thanh ngồi đối diện Trần Lạc, ngần ngừ một lát rồi không kìm được hỏi:
- A Nghiên là ai thế?
Trần Lạc lặng lẽ nhìn xuống như đang sắp xếp lại tư duy, rồi thong thả nói:
- Là chị gái tôi, lớn hơn tôi chưa đến hai tuổi. Tình cảm giữa hai chị
em luôn rất tốt. Từ nhỏ đã học cùng một trường nên sau khi chị ấy thi đỗ đại học ở Tây Bình hai năm thì tôi cũng thi vào Đại học B. Hồi đó, tôi
chỉ ham vui, không hề biết rằng tâm trạng chị ấy có vấn đề. Khi tôi vừa
nhập học được một tháng thì chị ấy nhảy lầu tự sát…
Giọng Trần Lạc
rất khẽ, rất trầm, ngữ điệu vô cùng nhẹ nhàng, không hề mang theo cảm
xúc, mà như kể lại chuyện xảy ra mười mấy năm trước. Qua lời đồn trong
trường học của Cố Nghiên, Trần Lạc biết về ông Hạ Hồng Viễn và lén bám
theo ông một thời gian. Sau đó lại nhìn thấy Hạ Nhiễm Nhiễm, biết cô là
con gái của ông Hạ Hồng Viễn. Ở trên xe bus, Trần Lạc nghe thấy Nhiễm
Nhiễm và bạn học nói về chuyện đăng tin kết bạn ở tạp chí, thế là ban
đầu Trần Lạc lấy tên là Vu Văn Kỳ để viết thư cho cô, thử qua cô tìm
cách trả thù ông Hạ Hồng Viễn.
Không ngờ nửa năm sau, Nhiễm Nhiễm
bắt đầu yêu một nam sinh, cả bức thư đều kể về nam sinh đó. Trần Lạc
thấy rất bất mãn và dần cắt đứt liên lạc với cô, nghĩ cách khác để thực
hiện kế hoạch trả thù. Sau khi tốt nghiệp, anh ta được nhận vào Hồng
Viễn. Anh ta luôn tìm cách để ông Hạ Hồng Viễn chú ý đến mình và giành
được sự tín nhiệm của ông. Cuối cùng anh ta đã trở thành trợ lý của Tổng giám đốc Hạ.
Nhưng chuyện trả thù không đơn giản như thế, chỉ dựa
vào một mình Trần Lạc thì thực sự quá khó. Trần Lạc muốn tìm vài người
bạn đồng minh, vậy là anh ta bắt đầu nghĩ đến người vợ trước của ông Hạ
Hồng Viễn. Anh ta cố ý sắp xếp cho bà Hàn gặp bà Bành Tinh, để bà ấy
thấy bà Bành Tinh dương dương tự đắc thế nào, để bà ấy cảm thấy nhục nhã vì thất bại trước bà Bành Tinh. Sau đó, Trần Lạc lại nhờ người truyền
lời đồn Hạ Thần không phải là con trai của ông Hạ Hồng Viễn đến tai bà
Hàn, và thông qua bà Hàn để đẩy lời đồn ấy đến tai ông Hạ Hồng Viễn.
Cuối cùng, ông Hạ Hồng Viễn đã bảo Trần Lạc sắp xếp để ông và Hạ Thần đi giám định ADN.
Trần Lạc đã dùng kết quả giám định giả để thay
kết quả giám định thật, thế là Hạ Thần từ con trai cưng của ông Hạ Hồng
Viễn biến thành đứa con riêng đáng ghét.
Sự việc sau đó phát triển
rất thuận lợi, còn hơn cả dự liệu của Trần Lạc. Bà Hàn vì tờ giám định
này mà nổi lòng tham, đẩy con gái mình vào cuộc tranh giành tài sản. Để
con gái có thể lấy được Hồng Viễn, bà còn sắp xếp tìm người giúp sức, đó chính là Thiệu Minh Trạch, nhị công tử của Triệu Thị.
Mọi việc gần
như đều nằm trong tầm tay của Trần Lạc, chỉ trừ một điểm, đó là không
biết bắt đầu từ khi nào, Trần Lạc lại có ý nghĩ không nên có trong đầu.
Trần Lạc đau khổ khi phát hiện mình đã đem lòng yêu con gái của ông Hạ
Hồng Viễn. Thậm chí, anh ta không biết rốt cuộc mình bắt đầu yêu cô từ
khi nào. Có tình cảm mà không biết, khi biết thì đã không thể rút chân
ra được nữa.
- Sự việc sau này thì cô đều biết cả rồi. - Trần
Lạc cười tự giễu, nhấp một ngụm trà lạnh, tiếp t