hế lô bên trái, lúc Thường Phi tiến vào rạp hát đã thấy binh lính đeo vũ khí xếp thành hai hàng bên ngoài chỗ đậu xe, trông thấy anh bà cũng không xem như bất ngờ, bà khách khí chào hỏi vài câu.
Lầu trên lầu dưới có cả trăm khán giả, nhưng không ai chú ý trên sân khấu đang hát cái gì, họ đều lặng lẽ hướng lên hai ghế lô trên lầu này, ngày thường Tiêu Hữu Thành và Đại Lê cũng không kiêng kị, bởi vậy ít nhiều cũng truyền ra tin đồn, lúc đầu mọi người nhìn thấy tam tiểu thư của Triệu gia cùng Tiêu thiếu soái xem diễn, nhưng sau khi Đại phu nhân đến, Tiêu thiếu soái bỏ rơi tiểu thư của Triệu gia, chủ động đến ân cần thăm hỏi Đại phu nhân, dáng vẻ khiêm tốn kia cực kỳ giống con rể đến chào mẹ vợ, vì thế mọi người không hẹn mà cùng cảm thán, vé xem diễn lần này quả thật rất đáng giá! Hoà tiểu thư vẫn chưa lên sân khấu, nhưng trước mặt đã xem được một tiết mục đặc sắc như vậy.
Thường Phi tưởng rằng Tiêu Hữu Thành chỉ đến chào hỏi vài câu rồi đi, ai ngờ anh lại ngồi xuống một bên, ân cần rót trà mời bà, Thường Phi có phần không được tự nhiên, đặc biệt là ghế lô ở giữa, người phụ nữ của Triệu gia kia liên tục bắn ánh mắt về phía này.
“Thiếu soái, ngài bận việc thì cứ đi trước.”
“Bác gái đừng gọi như vậy, thật làm Hữu Thành phải xấu hổ.”
Thường Phi không nói gì nữa, cũng không đuổi anh đi, đúng lúc đó dưới sân khấu có một tiếng vang như sấm, Hoà tiểu thư xuất hiện trên sân khấu!
Chỉ thấy một cô gái trong vai đao mã (phụ nữ giỏi võ nghệ), mặc áo mãng bào (lễ phục của quan lại thời nhà Thanh, Trung Quốc) đỏ thẫm, sang trọng lộng lẫy. Chưa hát chưa diễn, chỉ là một hình ảnh đã khiến cho người ta thấy được khí thế phi phàm! Lần này cô đóng vai hoàng hậu Kính Thụy trong lịch sử, nghe nói vị hoàng hậu kia ngày thường vô cùng tuấn tú, nam trang phóng khoáng, nữ trang nhu mì, lên ngựa xuống ngựa dũng mãnh. Vai diễn của Hoà tiểu thư thể hiện ra tính chất đặc biệt của vị hoàng hậu này một cách thần kỳ, một xướng một ngâm, một chiêu một thức, khí khái anh hùng nhưng không mất đi vẻ quyến rũ, phóng khoáng lại không mất đi sự nhu mì, vừa động tay vừa nhấc chân, thu hút mọi con mắt trong rạp hát, không ai chú ý đến chuyện ở trên lầu nữa. Trên thực tế cũng chẳng xảy ra chuyện gì trên lầu, ngay cả Tiêu Hữu Thành cũng bị hình ảnh trên sân khấu thu hút…
Ban đêm, một mảnh yên lặng trong phủ đô đốc, binh lính canh gác bên ngoài với khẩu súng trường thật dài, nhờ vào ánh trăng có thể thấy lưỡi lê sáng loáng, phản chiếu ánh sáng trong trẻo…
Tiêu Hữu Thành đang cùng Đại Lê kích tình triền miên… Trong giấc mơ của Tiêu Hữu Thành… Anh là người đàn ông tráng niên bình thường, ngủ mơ như vậy cũng không kỳ lạ, nhưng gương mặt Đại Lê ngày càng mơ hồ, dần dần biến thành Hoà tiểu thư! Ngồi xa như vậy, anh kỳ thật vẫn chưa thấy rõ diện mạo của cô, chỉ cảm thấy cô rất quyến rũ, rất phong tình… Đột nhiên, gương mặt Hoà tiểu thư rõ ràng hơn, đúng là Đại Lê! Đại Lê lạnh lùng nhìn anh rồi mở miệng, nếu anh có tâm tư khác, em lập tức rời xa anh!
Anh đột nhiên hoảng sợ ngồi dậy, chân trời xẹt qua một tia sáng, ngay sau đó tiếng sấm vang lên, mưa xối xả đi theo sau. Tiêu Hữu Thành nhẹ nhàng lau trán, đúng là một lớp mồ hôi mỏng.
Rốt cuộc ngủ không được, bên ngoài mưa rơi, không khí trong phòng đặc biệt khó chịu, anh đẩy cửa sổ ra để cho gió mưa bay vào, lúc này anh mới cảm thấy dễ chịu hơn nhiều, tay mở ngăn bàn lấy hộp thuốc lá, anh lần mò nửa ngày cũng không tìm ra, chợt nhớ tới, bởi vì Đại Lê không thích khói thuốc, chính mình đã bỏ thuốc lá từ lâu. Ngày thứ hai anh đi gặp Đại Lê, cô thấy anh liền hỏi: “Ngày hôm qua sao anh lại đến xem diễn.”
Tiêu Hữu Thành khởi động xe, dáng vẻ thờ ơ, “Triệu Thiên Cần đã mời vài lần, bất quá anh phải đi.”
“Anh cảm thấy Hoà tiểu thư kia như thế nào?”
Tiêu Hữu Thành vẫn chưa nghĩ đến cô sẽ hỏi cái này, trong lòng anh đột nhiên có chút hoảng sợ, cũng không để ý giọng điệu và vẻ mặt của cô, anh hầu như chưa suy nghĩ liền vội vàng nói ra: “Thường thôi.”
Trong xe chợt yên tĩnh, dừng lại vài giây anh mới phát hiện điều khác thường, quay đầu nhìn Đại Lê, anh cảm thấy sắc mặt của cô có chút bất thường, “Làm sao vậy?”
Cô vẫn chưa quay đầu, chỉ liếc anh một cái, sau đó đôi mắt liền nhìn về phía trước, trái tim anh đập thình thịch, trong lòng ẩn giấu một bí mật, giọng nói sắc bén trong trẻo, hiện ra vẻ thẳng thắng thành khẩn, không che giấu chỗ nào.
Khó khăn lắm mới chạy xe đến nhà hàng, xuống xe, cô đi phía sau anh đột nhiên “A” một tiếng, thực ra, thần kinh anh sớm đã căng thẳng, nếu không phải anh huấn luyện nghiêm khắc nhiều năm mà giữ được vẻ mặt bình tĩnh “vững vàng như núi Thái Sơn”, chỉ sợ cô sẽ phát hiện ra manh mối.
“Thời tiết đã vào thu, tại sao quần áo anh vẫn còn ướt đẫm mồ hôi?”
Anh chỉ cười không trả lời, may mà cô cũng không truy cứu tới cùng.
Buổi chiều Tiêu Hữu Thành và Đại Lê trò chuyện qua điện thoại, cuối cùng cô đột nhiên nói: “Mỗi ngày thứ ba và mười sáu hàng tháng, mẹ em đều đến Tàng Xuân Viên xem Hoà tiểu thư biểu diễn, hai ngày nữa là lúc bến tàu kiểm tra kho hàng, em khô
