XtGem Forum catalog
Chiếm Đoạt Em Dâu

Chiếm Đoạt Em Dâu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3212215

Bình chọn: 8.5.00/10/1221 lượt.

i phải không?” Thấy cô từ sau khi lên xe đến giờ vẫn không để ý tới anh, để anh một mình lầu bầu lầm bằm chẳng nói chẳng rằng, vốn tính tình không được xem là tốt lần này lại bộc phát. Người phụ nữ chết tiệt này, vừa đụng phải cô thì anh không phát hỏa không được

“Tôi lại không kêu anh tới đón tôi.” Ngưng Lộ cho là anh tới đón cô nhưng không vui. Từ khi gặp anh ta tới giờ chẳng có một câu nói hữu ích, càng không ngừng lớn tiếng với cô, nếu quả thật không muốn tới anh ta có thể sai người khác tới a? Bây giờ lại trút giận với cô xem là cái gì.

“Cô nói cái quỷ gì? Tôi hỏi cô muốn đến chỗ nào dùng cơm.” Sở Mạnh dứt khoát đem xe dừng lại ở ven đường, chọn xong địa điểm trước rồi mới đi! Anh đã chịu đủ vẻ mặt uất ức và lãnh đạm của cô, giống như anh đang ngược đãi cô vậy.

“Tôi không muốn đi, tôi muốn về nhà!” Vốn ở trường bị ba nữ sinh kia chế nhạo và đùa cợt trong lòng Ngưng Lộ đã rất khó chịu, hiện tại người đàn ông này lại luôn lớn tiếng với cô làm cho cô càng thêm uất ức, sau khi tùy hứng trả lời anh một câu thì hai hàng nước mắt trong suốt đã theo gương mặt quanh co khúc khuỷu chảy xuống.

Người phụ nữ này làm bằng nước sao? Kể từ khi anh biết cô tới nay dường như mỗi lần ở cạnh anh cô đều khóc. Sao lại có nhiều nước mắt như vậy a? Anh bất quá chỉ nói cô một câu mà thôi, sao lại có thể khóc? Sở Mạnh luôn không để ý tới cảm xúc của những người đàn bà quanh mình, nhưng người phụ nữ đang khóc tới rối tinh rối mù trước mắt này lại làm cho anh mềm lòng, không cách nào có thể nói cô thêm câu nào.

"Sao vậy? Nói cho tôi biết có phải có người ức hiếp cô hay không?" Sở Mạnh thả mềm thanh âm.

Nhưng chính giọng nói như vậy lại làm cho tiếng khóc của Ngưng Lộ lớn hơn, sự uất ức giống như là nhân lên vô hạn vậy. Thật là khổ sở, thật là khổ sở! Đau lòng đến không để ý tới mình ghét anh, không để ý tới cô thống khổ như vậy đầu sỏ gây nên chính là anh, Ngưng Lộ ôm chặt bàn tay duỗi ra của anh khóc lớn ra ngoài.

Nước mắt ấm áp không ngừng chảy xuống lòng bàn tay của anh, từng giọt từng giọt chạm vào chỗ sâu nhất trong lòng anh, một cỗ thương tiếc chưa từng có làm lay động cõi lòng anh. Anh biết, tất cả đã sớm không còn như lúc trước. Nhưng sao cô lại muốn khóc đến như vậy? Những giọt lệ này chảy là vì ai? Anh biết đó không phải vì anh, Nhưng anh không muốn cho cô rơi lệ vì người đàn ông khác.

Sở Mạnh bởi vì bị cô ôm cánh tay anh như vậy nên không nhúc nhích được, anh không biết làm sao an ủi cô. Muốn chặn lại miệng của cô chỉ có một cách, đó chính là hôn cô đến cô không cách nào ra tiếng. Nhưng hôm nay anh lại không muốn làm vậy!

Trong xe an tĩnh, thời gian theo tiếng khóc nức nở nghẹn ngào của cô từng giây từng phút qua đi. Đèn đã sáng lên rực rỡ, người qua lại vội vàng, Ngưng Lộ rốt cuộc cũng ngừng lại, ý thức được mình ôm tay của anh lâu như vậy vội vàng buông ra. Nhưng sau khi khóc tâm tình đã thoải mái không ít, Ngưng Lộ rút khăn giấy trên xe lau đi nước mắt chưa khô trên mặt.

Động tác cô nóng lòng phủi sạch như vậy làm cho Sở Mạnh tâm tình không tính là quá tệ lại bão nổi, lợi dụng xong liền vứt bỏ sao? Anh cũng không biết Sở Mạnh anh lúc nào thì trở thành thứ đồ chỉ dùng một lần.



“Khóc xong thoải mái chưa?” Sở Mạnh vặn mặt cô đối diện anh, khóc một trận đôi mắt vừa đỏ vừa sưng, ngay cả chóp mũi nhỏ nhắn cũng không may mắn thoát khỏi, cái miệng nhỏ như hoa vẫn còn đang khẽ đóng mở hô hấp không khí. Nhưng chính dáng vẻ chật vật như vậy trong mắt Sở Mạnh lại đặc biệt đẹp. Chỉ cần vẻ mặt của cô không phải bộ dáng hậm hực nhìn anh sẽ tốt hơn.

“Buông tôi ra!” Ngưng Lộ bị anh nhìn chằm chằm mặt đỏ bừng, vừa nghĩ tới lúc nãy ôm tay anh khóc lâu như vậy thật sự quá mất thể diện đi.

“Cô đã thoải mái rồi, có phải cũng nên đến phiên tôi hay không, hử?” Sở Mạnh cúi đầu sắp hôn lên cái miệng nhỏ nhắn, anh không cách nào ở trong tình huống đến gần cô như vậy mà không đụng vào cô.

Ý thức được hành động của anh, Ngưng Lộ lấy tay chống lại lồng ngực của anh không để cho mưu kế của anh được như ý, cũng thành công nâng lên lửa giận của anh lần nữa.

“Muốn từ chối tôi?” Sở Mạnh nắm lấy đôi tay mảnh khảnh chống trên người anh, híp mắt nhìn cô.

Thảm! Ngưng Lộ cả kinh trong lòng. Sáng nay đi học vì không muốn rước lấy ánh mắt khác thường của người khác nên cô đã đem nhẫn cưới đeo trên tay tháo ra, tính sau khi tan học về nhà sẽ đeo vào. Nhưng cô không ngờ là hôm nay anh sẽ đến đón cô, nếu anh phát hiện sẽ như thế nào? Ngưng Lộ cắn môi thấp thỏm trong lòng.

Cô mờ ám dĩ nhiên không thể gạt được ánh mắt Sở Mạnh, theo chỗ cô vẫn luôn nhìn chăm chú, đôi tay nhỏ bé đặt trên ngực anh bị anh nắm chặt, mấy ngón tay thon dài trống trơn, không có thứ gì.

“Chiếc nhẫn đâu?” Cô thật là to gan, lại dám đem nhẫn kết hôn tháo xuống. Muốn không cho người khác biết cô đã kết hôn sao? Không khí trong xe lập tức khẩn trương, khẩn trương đến Ngưng Lộ cảm thấy sắp không thể thở. Ngực rất khó chịu a.

“Tôi hỏi cô chiếc nhẫn đâu? Bỏ ở đâu?” Người đàn ông thói quen thường tỉnh táo thế nhưng lần này không thấy chiếc nhẫn trên tay cô mà tâm tình bốc