XtGem Forum catalog
"chiến" Chiếm Hữu

"chiến" Chiếm Hữu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327992

Bình chọn: 8.00/10/799 lượt.

iển lộ sự yếu ớt trước mặt người khác.

Mà đối với Chiến Chiến có tâm tính như đứa bé, cô cũng không muốn khiến cho cô ấy hiểu rõ những cảm thụ thống khổ, bởi vì biết cô ấy nhất định sẽ bởi vì sự khổ sở của mình mà càng thêm khổ sở, tựa như khi Chiến Chiến bị thương, cô sẽ càng đau hơn.

Nhưng, hôm nay đối mặt ánh mắt và thái độ kiên định của Chiến Chiến, Tề Tễ đột nhiên cảm thấy mệt quá, thật là muốn làm cô bé hèn yếu mập mạp khi còn bé, được Chiến Chiến uy vũ che ở phía sau, giúp cô đuổi đi những bé trai hư khi dễ cô.

Tề Tễ nhẹ nhàng tựa đầu vào trên vai Chiến Chiến, nhẹ nói: "Lão Đại. . . . Mình thật sự rất thống khổ."

Tên gọi của quá khứ này khiến trái tim Chiến Chiến như bị nhéo, theo bản năng đưa tay ôm chặt cô gái vẫn luôn kiên cường này.

Lúc còn bé Chiến Chiến chính là nữ vương, tất cả mọi người đều gọi cô là lão đại, mà khi đó Tề Tễ nhát gan an tĩnh, luôn sống dưới sự che chở của lão đại.

Bối cảnh của Tề Tễ, hiển hách hơn Chiến Chiến mấy phần, vì vậy cũng bị cô lập nhiều hơn giữa những đứa trẻ, ai cũng không nghĩ tới Tiểu Bàn Nha năm đó, có thể lột xác thành bộ dáng hôm nay, còn triển lộ khí chất giống như nữ vương.Chiến Chiến bị một tiếng "Lão Đại" này gợi lên suy nghĩ, vỗ vỗ bả vai Tề Tễ: "Bàn Nha, có gì uất ức, nói với lão đại đi."

Nên nói như thế nào? Tề Tễ hơi mờ mịt.

Người nhà hàng năm không có ở bên cạnh, cô sớm quen một mình xử lý tất cả mọi chuyện, mà sau khi Khâu Triết rời bỏ cô, sự độc lập kiên cường khiến người khác chua xót này, Tề Tễ đã làm được cực hạn.

Chỉ là lần này, cô thật sự không chịu nổi. Khâu Triết trở lại, xa cách năm năm, tin tức hoàn toàn không có, anh rốt cuộc trở lại, nhưng đã không còn là chàng trai vô lại mà ấm áp cô quen trước kia.

Mặc dù biết biến hóa là nhất định, chàng trai nhất định sẽ có một ngày trở thành đàn ông, anh trở nên thâm trầm, trở nên khôn khéo, thậm chí trở nên lãnh khốc, Tề Tễ cũng có thể tiếp nhận, dù sao anh vẫn là anh.

Nhưng nếu như thay đổi là lòng của anh, thay đổi là phản ứng lúc anh đối mặt mình, lòng của Tề Tễ liền thấy đau —— Thương tâm, sợ hãi.

"Sao anh ấy có thể thay lòng?" Chiến Chiến không tin “Sau khi anh ấy trở về không phải đã tìm cậu, hai người rất nhanh đã gặp mặt lại, việc này chẳng lẽ không phải bắt đầu lần nữa sao?"

Tề Tễ nở nụ cười khổ: "Thật ra thì, là mình đi tìm anh ấy."

Sau khi Khâu Triết trở về, thật ra cũng không có tìm Tề Tễ, mà là Tề Tễ phát hiện được ghi chép đăng ký vào trong nước một lần gần đây nhất trong một email đã lâu không dùng của anh, mới biết anh đã trở lại, mà muốn tra được anh ở đâu, đối với Tề Tễ mà nói căn bản không phải vấn đề.

"Nhưng mấy lần mình gặp hai cậu, dáng vẻ Khâu Triết nhìn cậu. . . ." Chiến Chiến không hiểu “Ánh mắt kia không lừa được người."

Vậy sao? Mấy tháng nay, vừa bắt đầu thì Tề Tễ cũng nghĩ giống Chiến Chiến, nhưng sau một lần lại một lần đả kích thì dần dần tiêu tan hầu như không còn.

"Tên khốn kiếp này! Anh ta rốt cuộc đang suy nghĩ gì!?" Chiến Chiến thấy thần sắc chán nản trên mặt Tề Tễ, nhất thời càng giận không kiềm được đối với hành động của Khâu Triết “Không nói tiếng nào đã bỏ đi, lại không lên tiếng trở lại, trở lại còn như vậy! Mình đi tìm anh ta!"

Chiến Chiến nói xong liền kích động đứng lên, dáng vẻ giống như thật muốn đi tìm Khâu Triết tính sổ, Tề Tễ đưa tay kéo cô: "Cậu biết tìm anh ấy ở đâu sao?"

"Cậu biết bây giờ anh ta làm gì, lui tới với ai, cậu biết gì về anh ta?"

Chiến Chiến dừng lại, mi tâm của cô nhíu chặt: "Bàn Nha, đừng nói với mình cậu cũng không biết."

Tề Tễ lắc đầu: "Chiến Chiến, anh ấy đã không phải là Khâu Triết ngày trước rồi."

Chiến Chiến nhắm mắt lại hít vào thật sâu, mới ngồi xuống lại: "Vậy bây giờ cậu biết gì về anh ấy thì kể lại cho mình biết! Lúc trước tại sao anh ấy không giải thích đi mất, cũng bởi vì chuyện tai nạn xe cộ, việc này không phải thật kỳ quái sao?"

Tề Tễ trầm mặc hồi lâu, mới chậm rãi ngẩng đầu nhìn chằm chằm Chiến Chiến: "Chiến Chiến, cậu tin mình hay không?"

"Tin!"

"Vậy cậu có tin Khâu Triết hay không?"

". . . . . . Chỉ cần cậu tin tưởng, mình liền tin."

"Nhưng mình không biết. . . . Có nên tin tưởng anh ấy hay không."

******

Tùy Nhạc trở lại dưới lầu nhà Tề Tễ trước bữa ăn tối, gọi điện bảo Chiến Chiến xuống: "Ba mẹ của em đang chờ em ăn cơm, có lời gì về sau tán gẫu tiếp."

Tùy Nhạc cúp điện thoại tựa vào trên ghế ngồi chờ, hơi đứng ngồi không yên: sao còn chưa xuống?

Một lúc lâu, Chiến Chiến mới ra ngoài, cô vừa lên xe Tùy Nhạc đã phát hiện sắc mặt cô không tốt: "Thế nào, vẻ mặt nghiêm túc như vậy?"

Chiến Chiến trong khoảng thời gian ngắn cũng không tiêu hóa được tin tức lấy được từ chỗ Tề Tễ, nghe được câu hỏi của Tùy Nhạc, Chiến Chiến chỉ muốn anh giúp mình làm rõ suy nghĩ hỗn loạn.

"Em nói là. . . . người nhà của em ghét Khâu Triết, là bởi vì anh ta có thể là chủ mưu. . . . . gây ra sự cố?"

Hai chữ chủ mưu, khiến trong lòng Chiến Chiến rất không thoải mái.

Cô kiên định lắc đầu: "Em không hề tin, em hiểu con người Khâu Triết, đây là chuyện không thể nào!"

"Vậy tại sao có hiểu lầm như vậy?" Tùy