?" Cô vừa nói vừa quên mất mình muốn cùng anh giữ khoảng cách, ngón tay mảnh khảnh nhẹ nhàng thay anh lau đi bụi bặm.
"Lần đầu tiên nướng bắp...... Quá trình không phải quan trọng, quan trọng là thành quả. Em nhanh chóng ăn một chút, nếm thử vị nướng của anh xem có giống quán ở gần nhà không?"
"Là anh nướng?"
"Đúng vậy! Những thứ này được tìm kiếm khắp nơi, là anh tự mình nướng cho em ăn. Như thế nào, đủ thành ý chứ?"
Khương Bình chần chờ cắn bắp nướng, sau đó không thể tưởng tượng nổi nhìn anh.
Nhìn thấy ánh mắt của cô, Thiên Phàm cười càng thêm vui vẻ.
"Tại sao có thể như vậy?"
"Như thế nào? Mùi vị rất giống?"
"Đúng vậy!"
"Là anh đặc biệt gọi điện thoại, kêu ông chủ kia hướng dẫn, sau đó vừa nướng, vừa mời ông ấy làm sư phụ, ông tán dương anh có tài cao chí lớn. Anh đang suy nghĩ, nếu sau này có rút khỏi thương trường, có lẽ có thể mở quán bán bắp nướng, đơn thuần sống qua ngày."
"Em có thể giúp anh trông coi quán, giúp anh chọn bắp ngon." Lời vừa ra khỏi miệng, cô liền ngây ngẩn cả người.
Thiên Phàm cũng ngây ngẩn cả người.
Trong khoảng thời gian ngắn, hai người cứ như vậy lúng túng nhìn nhau, sau đó anh đột nhiên cầm tay cô, tâm tình có chút kích động nói: "Em nguyện ý cùng anh bán bắp nướng, điều này đại biểu cái gì?"
"Không đại biểu gì cả." Cô muốn rút tay trở về, không thể tin được chính mình lại có thể vì vui vẻ mà đem những lời trong lòng nói hết ra ngoài.
Như vậy anh nhất định sẽ biết cô đã tha thứ cho anh, thậm chí bắt đầu vẽ ra tương lai hạnh phúc của hai người.
"Có, anh cực khổ nướng bắp cho em, anh thành tâm sám hối...... Không phải là anh thanh minh cho bản thân, nhưng mà anh vẫn phải nói, lúc đầu anh cũng là vô tội, anh là bệnh nhân, mất trí nhớ a!"
"Nếu như anh thật lòng quan tâm một người, tại sao lại dễ dàng quên như vậy?" Vừa nghĩ tới trước đây mình bị anh quên đi, nước mắt đã không nhịn được mà lăn xuống, lúc này cô mới chịu thừa nhận mình không hề muốn bị anh quên lãng.
Thiên Phàm đau lòng ôm chặt lấy cô, cực kỳ hối tiếc nói, "Là lỗi của anh, là lỗi của anh, anh ngàn vạn lần không nên, ngàn vạn lần không nên quên em, anh đồng ý về sau sẽ nhớ em thật kỹ, anh nhất định."
"Thật?"
"Thật, anh mà lừa gạt em, anh là chó con."
Nước mắt của cô rốt cuộc cũng chậm rãi lăn xuống, làm tim anh đau đớn.
"Đừng khóc, nhất định về sau anh sẽ luôn làm em cười, không còn khóc nữa."
Cô hít một hơi thật sâu, "Em tin anh."
Rốt cuộc cũng nghe được cô đã tin mình, rốt cuộc đã tha thứ, rốt cuộc cũng chịu tiếp nhận anh, anh vui vẻ muốn khiêu vũ, nhưng mà hiện tại vẫn là muốn hôn cô.
Bao lâu nay mới có thể một nếm một ngày vui vẻ như thế này, đột nhiên.....
"Không được! Cháy rồi, nhanh lên, cứu hỏa."
Sắc mặt hai người lập tức tái nhợt, Khương Bình còn chưa kịp phản ứng, cả người đã bị anh ôm lấy, bất chấp tất cả chạy ra ngoài.
Bệnh viện này là một tòa nhà cao lầu, tổng cộng có mười hai tầng, anh muốn Khương Bình được chữa bệnh tốt nhất, nên an bài cô ở phòng vip lầu mười hai.
"Thiên Phàm, thả em xuống, tự em đi."
"Không được, bây giờ thân thể em còn yếu, sao có thể đi được? Không cần lo lắng, sẽ không ngã, huống chi không phải là leo lầu, mà là xuống cầu thang, không thành vấn đề."
Trong miệng nói là không thành vấn đề, nhưng mà hai chân như muốn nhũn ra, nhưng vì phải cứu mình và vợ yêu, anh vẫn cắn răng tiếp tục chạy xuống.
Vừa ra bên ngoài bệnh viện, đã có rất nhiều bệnh nhân được mang ra, toàn bộ tụ tập trên quảng trường, mọi người nghị luận ầm ĩ chỉ tòa nhà, chờ lính cứu hỏa báo cáo tình hình tai nạn.
Khương Bình được đặt trên cỏ mềm mại, liền vội vàng nhìn Thiên Phàm nằm trên mặt đất, "Anh không sao chứ?"
"Không sao...... Mới mười hai lầu mà thôi...... Nhưng mà để anh nghỉ ngơi một chút." Vừa nói xong, anh giống như là sắp thiếu khí hô hấp.
Khương Bình vội vàng dùng tay áo của mình thay anh lau mồ hôi, lại dùng tay thay anh quạt gió.
Vừa lúc đó, lính cứu hỏa cùng viện trưởng báo cáo tình hình tai nạn, chỉ thấy viện trưởng tức giận rống to, "Không phải đã nói không cho phép ở trên nóc nhà bệnh viện nướng đồ sao? Hơn nữa lại còn nướng bắp, rốt cuộc là người nào ngu ngốc làm chuyện này?"
Khương Bình cúi đầu, nhìn người đàn ông đang thở gấp, ánh mắt của anh sáng lóng lánh nhìn chăm chú vào cô, hai người không hẹn mà cùng lộ ra nụ cười.
Anh vươn tay kéo cô, vùi vào ngực cô giống như đứa bé làm nũng mẹ, khóe miệng không che giấu được nụ cười.
Khi người trong bệnh viện dẫn từng bệnh nhân về phòng, không có ai chú ý tới hai người vốn là vui vẻ cười lại bắt đầu triền miên ôm hôn.
Bọn họ ôm hôn thật say đắm, dưới ánh trăng quấn quít nhau, nhiệt tình không ai hoài nghi tình yêu bọn họ.
"Em yêu anh." Rốt cuộc cô cũng đã nói ra, thâm tình khẩn thiết nói ra tình yêu của mình.
"Anh cũng yêu em."
"Em thừa nhận em đã đầu hàng, em nguyện ý làm chiến lợi phẩm của anh."
"Nói bậy, làm sao em lại là chiến lợi phẩm của anh?"
"Nếu không thì sao? Sống chết của công chúa Bạch Tuyết không phải nằm trong tay thợ săn?"
Anh hôn cô thật sâu, nói nhỏ: "Sự thật là, trong nháy mắt thợ săn nhìn t