đường tiến về phía trước. Phía trước là dòng Lạc Hà, trên
khoảng đất trống cạnh bờ sông, có một người đàn ông trung niên đang xiếc khỉ, xung quanh có không ít người vây xem.
Trước nay Vân Phỉ không hề có hứng thú
với trò xiếc ỷ mạnh hiếp yếu tàn nhẫn này, A Tông vốn lương thiện, cũng
không nỡ nhìn mấy chú khỉ con bị chủ nhân đánh, cho nên nhìn một chút là họ đi tiếp.
Lúc này, dưới gốc liễu cách đó không xa, một con trâu có tướng mạo kỳ lạ đập vào mắt mọi người.
Trên đầu con trâu này mọc hai cái sừng
vừa dài vừa cuộn cong, thân hình chắc nịch, cao lớn hùng dũng, nhưng
khắp người lại được phủ một bộ lông dày trắng bóc, dài gần chấm đất,
giống như là được phủ một lớp tuyết, và trên lớp tuyết ấy lại được đặt
một tấm thảm đỏ xinh xắn, quả thật là rất đẹp.
Không chỉ Vân Phỉ và A Tông mới bị con
trâu dễ thương này thu hút mà người qua đường đều nhìn nó bằng ánh mắt
hiếu kỳ. Bên cạnh con trâu là một người đàn ông chừng ba mươi tuổi, dáng người cao to, vạm vỡ, mặt ngăm đen, có vẻ rất trung hậu và thật thà. Có một vài đứa bé sáp tới, muốn sờ vào bộ lông dài trắng như tuyết kia
nhưng lại không dám, chúng vừa thích vừa sợ, cứ cười tíu tít. Người đàn
ông dắt trâu kia không hề tức giận, chỉ đứng bên cạnh mỉm cười, hỏi mấy
đứa nhỏ: “Có muốn cưỡi trâu không?”
A Tông thích thú hỏi: “Tỷ tỷ, đây là loại trâu gì vậy?”
Vân Phỉ chỉ thấy qua trâu và bò, nhất thời cũng không biết trả lời thế nào.
Tống Kinh Vũ ở phía sau nói: “Đây là bò
Tây Tạng trên cao nguyên Tuyết Vực, nhưng cả người trắng như tuyết thế
này đúng là hiếm thấy.”
Con bò Tây Tạng kia như nghe hiểu được tiếng người nên phát ra một tiếng kêu nhỏ.
Người đàn ông dắt bò nói với A Tông:
“Tiểu công tử có muốn cưỡi con bò Tây Tạng này không? Mười văn tiền một
lần.” Nói xong, ông ta lại vuốt ve con bò, mỉm cười nói: “Tiểu công tử,
con bò này đã được huấn luyện, tính rất hiền lành, không nguy hiểm gì
đâu.”
Con bò kia đúng là rất ngoan, cúi đầu để chủ nhân vuốt ve chứ không phản kháng.
A Tông rất thích, nó ngửa đầu lắc lắc cánh tay Vân Phỉ: “Tỷ tỷ, đệ muốn cưỡi một lát, đệ chưa từng được cưỡi bò Tây Tạng.”
Vân Phỉ thấy còn bò Tây Tạng này cũng
hiền lành, lại có chủ dắt cương nên liền gật đầu, bảo Phục Linh trả
tiền, sau đó dắt tay A Tông tới bên cạnh con bò.
A Tông tò mò vuốt bộ lông trắng, dài gần chấm đất của con bò, vừa thấy lạ vừa hưng phấn.
“Nào tiểu công tử, để tôi bế cậu lên.”
Người đàn ông kia đang định bế A Tông lên thì Tống Kinh Vũ đã giành
trước một bước: “Để ta.”
Hắn bế A Tông đặt lên tấm thảm đỏ trên lưng con bò, rồi đứng canh bên cạnh A Tông.
A Tông hăm hở ngồi cho vững vàng, nắm dây cương cười hì hì: “Đáng tiếc là không thể chạy được.”
“Tiểu công tử muốn nó chạy thì đơn giản
thôi mà.” Người đàn ông kia mỉm cười, nói. Rồi đột nhiên hắn ta vung tay lên, thình lình có một con dao đâm thật sâu vào vú con bò, trên bộ lông trắng như tuyết lập tức chảy đầy máu. Con bò bị đau, rống lên một tiếng rồi xông tới trước như bị điên.
A Tông ngồi trên lưng bò, không kịp đề
phòng nên người lập tức ngã ra sau. Lưng con bò không có cái yên, A Tông sợ tới mức hét toáng lên, người nghiêng ngả, rồi rơi từ trên lưng bò
xuống. Một con ngựa không biết chạy từ đâu tới, người cưỡi ngựa cứ thúc
ngựa chạy về phía A Tông, nếu A Tông rơi xuống đất thì sẽ bị móng ngựa
giẫm lên.
Chuyện xảy ra quá bất ngờ, mọi người đều không kịp trở tay. Vân Phỉ thấy trước mắt tối sầm, vừa quýnh quáng vừa
sợ hãi đến độ muốn ngất xỉu. Ngay lúc ngàn cân treo sợi tóc này, Tống
Kinh Vũ bay người lên, nhào qua nắm lấy cánh tay A Tông, sau đó dùng hết sức hất nó lên. A Tông vừa chạm đất đã bị nhấc lên, nhờ thế mới thoát
khỏi vận mệnh nằm mẹp xuống đất. Tống Kinh Vũ mang A Tông nhảy vọt sang
một bên, tránh được con ngựa đang chạy như bay tới kia.
Con ngựa gần như là xẹt ngang qua cạnh
hai người. Người đàn ông dắt bò thừa dịp này bay người nhảy lên lưng
ngựa. Tám cấm vệ quân đi theo cùng xông tới đuổi bắt hai người, đáng
tiếc bọn họ đã sớm thúc ngựa chạy nhanh như bay.
Chuyện này xảy ra nhanh như chớp, chỉ
như trong tích tắc mà A Tông đã từ ranh giới của sự sống trở về. Nó sợ
tới nỗi mặt mày tái mét, một lúc sau mới chớp mắt, mở miệng nói được.
Vân Phỉ sợ tới mức chân tay rã rời, nàng nhào tới ôm lấy A Tông, không ngừng hỏi:”A Tông, đệ có sao không, có
đau chỗ nào không?”
A Tông cảm nhận một chút rồi trả lời:
“Đau ở cánh tay.” Vân Phỉ còn tưởng rằng lúc nãy Tống Kinh Vũ nắm lấy
cánh tay nó, dùng sức quá mạnh nên mới bị đau. Nhưng khi A Tông vén tay
áo lên nàng mới phát hiện cánh tay trái bị đau, áo hơi mỏng nên lúc nãy, khi rơi xuống đất, khuỷu tay chống xuống và bị xây xát, trầy cả da
thịt, máu thấm ra.
“A Tông ráng chịu một chút.” Vân Phỉ không còn tâm trạng nào vui chơi nữa, lập tức dẫn A Tông về.
Trên xa ngựa, Tề Thị và Phục Linh đều
hết hồn mà nhìn A Tông. Lúc nãy đúng là hết sức nguy hiểm, nếu không nhờ Tống Kinh Vũ phản ứng nhanh nhạy thì e là…
Vân Phỉ ôm A Tông, lòng không ngớt lo
sợ. Nguy hiểm không chắc liếc mắt đã nhìn thấy được. Con bò Tây