XtGem Forum catalog
Chiết Tẫn Xuân Phong

Chiết Tẫn Xuân Phong

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327805

Bình chọn: 10.00/10/780 lượt.

ng làm thư đồng của hoàng thượng, bảo ta gả cho đại tướng quân, ai ai cũng biết ý đồ trong đó.”

Úy Lâm Lang đập bàn, ngạc nhiên đến độ quát lớn: “To gan! Làm càn!” Nàng ta không thể nào ngờ được Vân Phỉ lại cả gan dám nói trắng ra mọi chuyện. Tuy mọi người đều biết chuyện này là thế nào nhưng đều ngầm mưu tính ở trong lòng.

Vân Phỉ không hề sợ hãi, bình tĩnh nhìn nàng ta: “Ta ở lại Lục gia, không về kinh thành chính là vì không muốn trở thành công cụ giúp cha lấy lòng tin của triều đình.”

Úy Lâm Lang lạnh lùng nói: “Ngươi không sợ liên lụy tới cha ngươi sao?”

Vân Phỉ cười khẽ, từ tốn nói: “Ta chỉ đối tốt với những ai đối tốt với ta, người không tốt với ta thì sao ta phải dùng hạnh phúc cả đời để làm bàn đạp cho người ấy.”

Giống như là bị vật gì đó cắt vào tim, Úy Lâm Lang thấy tim mình đau nhói, sắc mặt trở nên rất khó coi. Nàng ta nhìn Vân Phỉ không chớp mắt, im lặng không nói, nhưng trong lòng thì đang dậy sóng. Câu nói ‘người không tốt với ta, sao ta phải dùng hạnh phúc cả đời mình để làm bàn đạp cho người ấy’ giống như là một tiếng sét, đánh vào khiến đầu óc nàng ta ong ong cả lên.

Vân Phỉ đứng hiên ngang trước mặt nàng ta, dáng người nhỏ bé yêu kiều nhưng lại có một sức mạnh rắn rỏi kiên cường, giống như là một cây trúc xanh phá vỡ mặt đất mà vươn lên. Đôi mắt trong veo sáng ngời kia ánh lên những tia sáng mạnh mẽ bất khuất.

Úy Lâm Lang nhìn nàng, đột nhiên cảm thấy mình trở nên già nua rũ rượi, cả người đều mất đi sức lực, giống như là đã bôn ba khắp góc bể chân trời, mệt tới nỗi không muốn nói chuyện, chỉ muốn nhắm mắt lại ngủ một giấc ngon lành.

Nàng ta bất lực xua tay: “Ngươi lui xuống đi.”

“Thái hậu bảo trọng.” Vân Phỉ thi lễ xong thì ra khỏi phòng.

Đứng ngoài hành lang, nàng trầm tư một lát, sau đó đi về phía Phúc Thọ Uyển của lão thái thái.

Úy Lâm Lang vạch trần thân phận nàng ngay trước mặt mọi người, tuy nàng không muốn lừa gạt nhưng vẫn thấy áy náy với người nhà của Lục Nguyên, định qua đó giải thích và xin lỗi lão thái thái.

Vừa bước xuống bậc thềm thì thấy Úy Trác dẫn theo mấy tùy tùng đi về phía này. Tuy đã hơn năm mươi tuổi nhưng dáng người hắn vẫn cứng cỏi, xuất thân là quan văn nhưng được trời cho mày kiếm mắt hổ, sát khí đùng đùng, không giận mà cũng uy nghiêm.

Vân Phỉ dừng bước, nghiêng người hành lễ. Nàng biết chắc chắn Úy Trác sẽ không bỏ qua cho mình. Bây giờ là lúc Vân Định Quyền phải tỏ rõ lập trường, Úy Trác nhất định sẽ lợi dụng nàng để uy hiếp hắn, nếu không đạt được mục đích thì chắc sẽ giết nàng cho hả giận. Nàng thầm thở dài, lần này muốn thoát khỏi tay Úy Trác, e là còn khó hơn cả lên trời.

Úy Trác dừng lại trước mặt nàng, vô hình có một áp lực kinh người ập tới khiến nàng bất giác trở nên căng thẳng.

Dịch: Mon

Mặt của y gầy đi trông thấy, làm tôn thêm sống mũi cao và đôi mắt sâu, những đường nét rắn rỏi, anh tuấn khôn tả, và cũng… lạnh lùng khôn kể. Trên gương mặt khôi ngô không có lấy một nụ cười, cũng không nói lời nào, cứ nhìn nàng chằm chằm không chớp. Trong đôi mắt đen sâu thẳm như màn đêm dường như ẩn chứa vô số cơn sóng ngầm, cuồn cuồn chảy xiết, hễ không cẩn thận là sẽ bị cuốn vào. Trong đôi mắt ấy cũng ẩn chứa hàng ngàn thanh kiếm sắc, muốn nạy bỏ lớp áo giáp ngụy trang dày cộm của nàng, để nhìn rõ mọi bí mật sâu kín nhất trong lòng nàng.

Do đưa lưng về phía ánh đèn nên bóng dáng của y trở nên hết sức cao lớn tráng kiện, giống như là một ngọn núi chắn trước mặt nàng, khiến nàng căng thẳng đến độ không thở nổi, tay chân như mềm nhũn ra, không còn chút sức lực nào.

Vân Phỉ vẫn chưa chuẩn bị tâm lý sẵn sàng để đối mặt với y, thế mà bây giờ bất ngờ gặp lại ở một nơi đầy xấu hổ thế này, nàng rất muốn ngất xỉu cho xong. Nhưng nếu ngất xỉu thế này thì cũng mất mặt quá.

Nàng hồi hộp nhìn y, chỉ có trong tích tắc mà cứ ngỡ là thời gian đã qua thật lâu, trong đầu nàng lóe lên vô vàn ý nghĩ, mạnh mẽ nhất chính là bây giờ mình đã trở thành cá nằm trên thớt, y muốn làm gì thì làm.

Nàng nhớ rất rõ lần đầu gặp nhau, trước ao phóng sinh, y đã trêu chọc nàng ‘bây giờ nàng đã biết cảm giác cá nằm trên thớt là thế nào rồi chứ’. Có lẽ lần đầu tiên gặp mặt đã dự báo cho kết cục ngày hôm nay.

Vân Phỉ đột nhiên cảm thấy chán chường, thất vọng. Nàng vất vả đấu tranh, trăm tính ngàn tính, không chịu khuất phục, không cam tâm, nhưng cuối cùng lại không thể thoát khỏi bàn tay quyền năng của tạo hóa. Đi loanh quanh một hồi, cuối cùng nàng vẫn rơi vào tay y, không thể không gả cho y.

Ánh mắt của y dời từ mặt nàng đi xuống một chút, nàng lập tức rụt người vào trong nước, nỗi thẹn thùng bây giờ mới tới kia dâng lên như thủy triều, khiến mặt nàng nóng như bị thiêu đốt.

Mặc dù nàng đã cố rụt người vào trong nước nhưng dáng người của y quá cao, cho dù không thấy toàn bộ thì cũng thấy được một phần, nàng nghĩ thế. Tiêu rồi, lần này chắc chắn sẽ bị ăn sạch sẽ, không còn một mẩu xương. Thế nhưng, điều kỳ lạ là có cơ hội tốt thế mà Úy Đông Đình lại không hề có ý định tiến tới ăn sạch sẽ miếng cá này mà chỉ quay người đi, vén tấm màn lụa đỏ lên, ra ngoài.

Khi đi ngang qua bì