Mỗi sáng, Triệu Hiểu Phù đều có vẻ rất mệt mỏi, uể oải, giống như là một đóa hoa không chịu nổi mưa móc. Gương mặt xinh đẹp luôn mang theo vẻ không vui, nhưng như thế càng làm nàng ta trở nên quyến rũ, câu hồn đoạt phách.
Vân Phỉ nhớ tới âm thanh mình nghe được đêm hôm đó, cố nén sự khó chịu trong lòng xuống, cúi đầu ăn cơm.
Tuy không muốn trở lại kinh thành, không muốn đối mặt với cảnh cha và Úy Đông Đình giao chiến nhưng thời gian vẫn trôi qua nhanh như chớp mắt, đại quân sắp tới kinh thành.
Chập tối, đại quân đến Mãnh Trì, huyện lệnh thức thời dẫn người nhà dọn đi, nhường huyện nha lại cho Vân Định Quyền. Triệu Hiểu Phù và Vân Phỉ cùng ở trong hậu viện của huyện nha.
Chưa tới nửa canh giờ sau, bữa tối được dọn lên. Vừa nghĩ đến chuyện sắp đến thành Lạc Dương, cơm nước trong miệng của Vân Phỉ bỗng trở nên không còn mùi vị, khó nuốt như sáp. Triệu Hiểu Phù cũng có vẻ đầy ắp tâm sự, cúi đầu không nói câu nào, ăn hai ba miếng rồi buông đũa xuống
Vân Định Quyền lập tức lo lắng hỏi: “Nàng sao thế? Cơm không được hợp khẩu vị ư? Cố chịu thêm một vài ngày nữa, đợi đến kinh thành rồi ta sẽ bảo ngự trù trong cung làm cơm cho nàng.”
Vân Phỉ nghe được câu này thì chợt dừng đũa. Hắn đối với nàng ta đúng là quan tâm chăm sóc. Năm ấy mẹ nàng ở Tịnh Thổ Tự suốt cả một tháng, cơm canh đạm bạc nhưng cũng không thấy hắn hỏi một câu.
Đáng tiếc, người ta không cảm kích, cũng không cảm động trước sự săn sóc của hắn, chỉ lạnh lùng nói: “Ta không muốn vào kinh.”
“Tại sao?”
“Các người đánh nhau, ta rất sợ. Ta muốn ở lại đây, đợi khi nào ông đánh thắng rồi thì đến đến đón ta.”
Vân Định Quyền bật cười, nhìn nàng ta với vẻ nuông chiều, trêu chọc: “Nhát gan thế sao, có ta ở đây nàng sợ gì chứ?”
Triệu Hiểu Phù hừ lạnh một tiếng, không chịu nói chuyện, khóe mắt dần dần đỏ hoe.
“Sao thế?” Vân Định Quyền vội vàng nâng mặt nàng ta lên, dáng vẻ rất đau lòng, giống như là muốn nâng niu nàng ta trên tay, thổi thổi xoa xoa vài cái.
Vân Phỉ nhìn bộ dáng chăm lo tỉ mỉ của hắn mà lòng thấy nghẹn ngào. Cho dù Vân Tông bị người ta làm bị thương suýt chết cũng chưa từng thấy hắn đau lòng như vậy. Nàng buồn bực đến nỗi muốn đặt đũa xuống, chạy khỏi nơi này cho xong.
Triệu Hiểu Phù ngẩng đầu lên, đột nhiên nhìn Vân Định Quyền hét lớn: “Khi ông công phá Trường An, chính mắt ta nhìn thấy mẹ chết ngay trước mặt mình, chảy rất nhiều máu. Ta không muốn nhìn thấy máu nữa.” Nói xong, nàng ta kích động hất toàn bộ chén đũa trên bàn xuống đất.
Chén đũa vỡ tàn tành dưới đất, bọn nha hoàn sợ tới mức không dám thở mạnh, chỉ dè dặt bước tới, nhẹ nhàng thu dọn tàn cục.
Triệu Hiểu Phù lã chã sắp khóc, hai mắt rưng rưng nước. Dáng vẻ như hoa lê đọng sương ấy rất mê người. Cơ thể hơi run run, nhưng mặt lại quật cường không hề sợ hãi, giống như là một đóa hoa hồng đầy gai, tạo nên một vẻ đẹp rất đặc biệt.
Vân Phỉ cũng cả kinh. Trước nay chưa từng có ai dám làm càn như thế trước mặt Vân Định Quyền. Nàng sửng sốt trước sự vô lễ của Triệu Hiểu Phù, sợ cha nổi giận. Nhưng bất ngờ là Vân Định Quyền không hề có chút tức giận mà ngược lại còn cười gượng một tiếng, nhẹ giọng nói: “Được được được, mọi chuyện đều nghe lời nàng. Dù sao thì nơi này cách kinh thành không xa, đợi ta đánh thắng rồi thì sẽ lập tức đến đón nàng.”
Triệu Hiểu Phù im lặng không nói, cắn đôi môi anh đào, nhìn thẳng vào Vân Định Quyền, trong mắt hiện lên sự thù hận rất rõ ràng.
Vậy mà Vân Định Quyền lại coi như không thấy nỗi hận này, cứ dỗ dành nàng ta như không có ai bên cạnh. Vẻ dịu dàng mềm mỏng ấy làm Vân Phỉ vừa ngạc nhiên vừa xấu hổ.
Vân Phỉ khó mà hình dung được tâm trạng của mình lúc này. Nàng đặt đũa xuống, nhẹ nhàng rời khỏi phòng, nha hoàn trong phòng lặng lẽ thu dọn những mảnh vỡ dưới đất xong thì cũng thức thời lui ra.
Cảm xúc của Triệu Hiểu Phù dần bình ổn trở lại, nàng ta quay người vào trong phòng ngủ, Vân Định Quyền cũng theo sau.
Đèn trong phòng ngủ hơi mờ mờ, Triệu Hiểu Phù ngồi xuống giường, lạnh lùng như băng, nhưng cũng đẹp như hoa đào.
Vân Định Quyền bước tới, nâng cằm nàng ta lên, nhìn đôi mắt rưng rưng nước cùng đôi môi đỏ thắm của nàng, nói: “Cha nàng tự vẫn chứ không phải do ta giết. Nếu nàng cứ ghi mối hận giết cha mẹ lên người của ta thì e là cả đời này nàng cũng sẽ không vui vẻ. Nàng phải nhớ, bây giờ nàng đã là người của Vân Định Quyền ta, không còn là con gái của Tần Vương. Danh hiệu quận chúa có là gì đâu chứ, ta sẽ cho nàng biết, đi theo ta mới là phúc khí của Triệu Hiểu Phù nàng.”
Ý tứ trong lời hắn rất rõ ràng, nhưng sau khi Triệu Hiểu Phù nghe xong thì môi khẽ nhếch lên, tạo thành một nụ cười nửa miệng. Nụ cười này lộ ra chút khinh miệt cùng cao ngạo, giống như là khinh thường những hứa hẹn của hắn.
Thái độ thanh cao và khinh khi này chọc giận Vân Định Quyền, hắn đẩy nàng ngã xuống, xé rách quần áo nàng không chút khách khí.
Triệu Hiểu Phù vừa thẹn thùng vừa tức giận, nhưng lại không có sức phản kháng, nhanh chóng bị lột trần. Dưới ánh đèn lờ mờ, da thịt tươi trẻ xinh đẹp như một đóa ngọc lan trắng đang nở rộ. Vân Định Quyền mê mẩn nhìn da thị