không biết, trong cơn thịnh nộ, Triệu Sách có giết mình thật không.
Triệu Hiểu Phù không ngờ được con tin lại mất đi tác dụng, lớn tiếng quát: “Ngươi có biết ả ta là ai không?”
Anh Thừa Cương lạnh lùng trả lời: “Đương nhiên là ta biết, cô ta là con gái của tướng quân.”
Cái kiểu thờ ơ này không phải là đang giả vờ, sự lãnh đạm và chút thù địch toát ra từ người hắn làm Vân Phỉ cảm thấy kỳ quái. Cho dù trước đây nàng từng vì A Tông mà mắng hắn đi nữa thì dù sao nàng cũng là con gái của Vân Định Quyền, cho dù hắn còn ghi hận trong lòng, muốn báo thù thì cũng không ngây thơ tới mức báo thù một cách trắng trợn như thế chứ. Hắn mang theo nhiều người như vậy, nếu chuyện này lọt vào tai Vân Định Quyền, lẽ nào không sợ cha nàng giết hắn sao?
Triệu Sách quýnh lên, tay dùng sức kéo qua một đường, một cảm giác đau đớn lập tức ập tới làm Vân Phỉ phải hít hà, cảm giác có một dòng máu nóng đang từ từ chảy xuống.
Triệu Hiểu Phù thấy vết máu ấy thì mặt biến sắc, nhìn về phía Anh Thừa Cương.
Không ngờ Anh Thừa Cương vẫn không chút động lòng, ngược lại còn nhíu mày, mất kiên nhẫn. “Ngươi muốn giết thì giết nhanh lên.”
Triệu Hiểu Phù càng cảm thấy kinh hoàng, nếu Vân Phỉ không thể khiến Anh Thừa Cương thả bọn họ đi thì trừ liều mạng đến chết ra thì hai huynh muội bọn họ không còn đường nào khác. Nàng không muốn ca ca chết, cũng không muốn mình chết, nàng mới có mười sáu tuổi.
Triệu Sách trầm giọng quát: “Ta giết ả rồi ngươi không sợ Vân Định Quyền sẽ tìm ngươi tính sổ sao?”
Anh Thừa Cương ngồi trên lưng ngựa, mày khẽ nhướng lên, thản nhiên cười: “Đây là chuyện giữa hai cha con ta, không cần ngươi phải lo.”
Mọi người đều ngây ngẩn ra, kể cả Triệu Hiểu Phù, Triệu Sách và Vân Phỉ.
Một tiếng sét đánh rền vang trên đầu, lòng Vân Phỉ như nổi lên ngàn cơn sóng dữ. Chuyện giữa cha con? Hắn là con trai của cha sao?
Trong nháy mắt, tất cả mọi việc đều được giải thích một cách hợp lý.
Hắn dùng A Tông làm đệm thịt thì vừa có thể lấy được sự tín nhiệm của Úy Trác, khiến Úy Trác không nghi ngờ hắn là người của Vân Định Quyền, cũng có thể tiện tay diệt trừ A Tông, một mối nguy tiềm tàng của hắn.
Thảo nào Vân Định Quyền hoàn toàn không có ý truy cứu chuyện này, thảo nào trước giờ hắn chưa bao giờ quan tâm đến A Tông, thì ra hắn còn có một đứa con trai lớn có võ công cao cường như Anh Thừa Cương.
Vân Phỉ ngẩn ngơ mà nhìn Anh Thừa Cương. Tuổi của hắn còn lớn hơn nàng, vậy thì trước khi cưới Tô Thanh Mai, Vân Định Quyền đã cưới vợ sinh con rồi. Hơn nữa, có thể hắn không chỉ có một đứa con trai là Anh Thừa Cương. Nàng và A Tông trước giờ có cũng được mà không có cũng không sao. Thảo nào hắn chưa bao giờ lo đến chuyện sống chết của nàng và A Tông, thì ra vì trước giờ nàng và A Tông chưa bao giờ là đứa con duy nhất của hắn.
Mãi đến hôm nay, Vân Phỉ mới biết được tâm cơ của cha còn sâu độc hơn mình nghĩ nhiều. Nghĩ đến người me bị lợi dụng một cách triệt để và sạch sẽ, đến nay còn bị lừa dối chẳng biết gì, nàng phẫn nộ đến run cả người. Tim nàng đau nhói, từ từ lan ra toàn thân, nỗi đau từ vết thương trên cổ đã hoàn toàn bị che lấp.
Khuôn mặt anh tuấn của Anh Thừa Cương mang theo một nụ cười trào phúng, khích tướng Triệu Sách: “Ả ta đã trở nên vô dụng rồi, ngươi còn không giết ả đi.”
Con ngươi của Triệu Sách co rụt lại, tay nắm chặt kiếm.
[1'> Là ma hay Phật, chỉ phụ thuộc vào một ý nghĩ, ranh giới giữa tốt và xấu là rất mong manh.
Dịch: Mon
Giờ khắc này, sự căm hận và bi phẫn đã làm cho nàng quên cả sợ hãi trước cái chết, Vân Phỉ nhìn chằm chằm vào Anh Thừa Cương đang ngồi trên lưng ngựa, coi như không thấy thanh kiếm đang đặt trên cổ nàng.
Tay Triệu Sách nắm chặt kiếm, ngay khi hắn định dùng sức kéo qua một đường thì bỗng dừng lại.
Thái độ của Anh Thừa Cương làm Triệu Hiểu Phù vừa kinh hoàng vừa tuyệt vọng. Vốn cứ nghĩ rằng Vân Phỉ là một tấm bùa hộ mạng chứ đâu ngờ rằng sự tình sẽ đến nước này. Thì ra hắn chính là ca ca cùng cha khác mẹ với Vân Phỉ, đáng tiếc là không có tình cảm sâu đậm như nàng và Triệu Sách, ngược lại muốn nhân cơ hội này đẩy muội muội vào chỗ chết.
Triệu Sách xuất thân từ phủ Tần Vương nên hiểu rất rõ chuyện thê thiếp đấu đá nhau, huynh đệ ganh ghét chém giết lẫn nhau. Hắn không biết tại sao Anh Thừa Cương lại muốn đẩy Vân Phỉ vào chỗ chết nhưng hắn biết, Vân Phỉ đã mất đi tác dụng của một con tin, đã không thể uy hiếp được Anh Thừa Cương.
Hắn cười ha hả: “Được, vậy hãy quyết một trận sống chết đi! Triệu Sách ta thà chết chứ không hàng!” Hắn ra lệnh một tiếng, mười mấy thuộc hạ ở phía sau lập tức xách đao xông lên liều chết. Trong ánh lửa, đao kiếm vung lên, máu văng khắp nơi.
Anh Thừa Cương ngồi ngông nghênh trên ngựa nhìn hai bên chém giết lẫn nhau, trên mặt có vẻ kiêu ngạo vì nắm chắc thắng lợi trong tay.
Nhìn đội quân trùng trùng điêp điệp mà Anh Thừa Cương dẫn đến, Vân Phỉ biết trong trận chiến này Triệu Sách chắc chắn phải thua. Cái bẫy này Vân Định Quyền giăng ra đã lâu, tối nay là lúc thu lưới. Mà lúc này, con tin vô dụng như nàng đã trở thành gánh nặng, rất có khả năng sẽ chết dưới kiếm c