lên vài tiếng kêu, mấy người kia đều ôm bụng, trong đó có một người bắt đầu nôn mửa.
Trang chủ lạnh lùng hỏi: “Ngươi bỏ độc vào trong cơm sao?”
Vân Phỉ nói: “Đúng vậy, là ta đã hạ độc. Ông thả bọn ta đi thì ta sẽ cho ông thuốc giải, nếu không thì mọi người cùng chết với nhau cũng chả sao.” Nàng không dám có chút khinh suất, lúc nào cũng nhìn chằm chằm vào mặt hắn.
Mặt hắn bắt đầu trắng tái, hai bên thái dương hơi lấm tấm mồ hôi, chứng tỏ độc đã phát huy tác dụng, chẳng qua là hắn đang cố chịu đựng mà thôi. Vân Phỉ dám chắc rằng hếu hắn không trúng độc thì với sức của nàng và Lục Nguyên, tuyệt đối không phải là đối thủ của hắn.
Hắn im lặng giây lát rồi nói: “Được, ta thả các ngươi đi.”
Lục Nguyên nói: “Mau thả tùy tùng của ta ra trước đã.”
Khánh Sơn gắng chịu đựng, lết ra khỏi phòng. Không lâu sau, tùy tùng của Lục Nguyên được thả ra. Lâu Tứ An dẫn tám người kia cùng đến trước mặt Lục Nguyên. Vân Phỉ thầm cảm thấy yên tâm, nước cờ nguy hiểm này cuối cùng đã thắng lợi.
Lục Nguyên hỏi: “Ngựa của các người đâu?”
“Ở ngoài sơn trang.”
Lâu Tứ An chạy ra, phát hiện xe ngựa đã không biết ở nơi nào, chỉ còn lại mấy con ngựa.
Dưới sự yểm hộ của tám tùy tùng của Lục Nguyên, bấy giờ Vân Phỉ mới chịu thả trang chủ ra. Mặt hắn trắng tạc như tuyết và dung mạo càng thêm tuyệt diễm, cho dù là bị trúng độc thì vẫn cứ đứng thẳng, khí thế không hề giảm. Vân Phỉ càng cảm thấy người này không đơn giản.
Hắn chìa tay ra: “Thuốc giải.”
Vân Phỉ cười thật tươi với hắn: “Trang chủ, không có thuốc giải. Độc các người trúng là độc lá trúc đào, mau bảo Thang thẩm và Bánh trôi vào trong thôn tìm đại phu cho các người đi.”
“Không ngờ ta lại bại trong tay của một con nha đầu.” Hắn bỗng bật cười, nhìn nàng và gằn từng chữ một: “Tô Vân, tốt nhất là ngươi đừng để ta gặp lại ngươi.”
Lúc này tâm trạng của Vân Phỉ đang rất vui sướng nên không nhịn được mà cười ha ha rồi lè lưỡi, nhăn mặt với hắn: “Trang chủ, ta cũng đâu muốn gặp lại ông, tốt nhất là cả đời này chúng ta không gặp lại.”
“Mong là thế.” Hắn nghiến răng nói ra ba chữ này.
Vân Phỉ ra khỏi sơn trang, leo lên ngựa. Lúc gần đi, nàng không nén được quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một bóng trắng dựa vào cánh cửa đỏ, giống như là một nắm tuyết trên đá chu sa, đẹp mà thanh thoát.
Đi khỏi sơn trang không bao lâu thì gặp đường lớn. Đưa mắt nhìn ra xa, bầu trời rộng lớn, ánh dương rực rỡ, bóng ma bị bắt cóc đã được quét sạch. Lục Nguyên thở phào một hơi, tâm trạng vô cùng sung sướng. Vân Phỉ thoát khỏi ổ cướp thì càng mừng rỡ, đôi mắt to tròn cứ sáng long lanh, lấp lánh như hai viên ngọc.
Lục Nguyên nghĩ tới tình cảnh vừa rồi, âm thầm bội phục sự nhanh nhạy dũng cảm của nàng. Nếu không nhờ có nàng, hắn chỉ còn biết chờ tiền chuộc của cha đến, mà có giữ được tính mạng hay không thì cũng khó nói. Những tên cướp lấy được tiền chuộc còn giết con tin cũng không ít.
Không chỉ hắn mang ơn Vân Phỉ, Lâu Tứ An và tám tùy tùng đều nhìn Vân Phỉ với cặp mắt khác xưa, trên đường đi cứ coi nàng là ân nhân, đối đãi với nàng ân cần khỏi phải nói.
Cả đám người ra roi thúc ngựa mà chạy, không lâu sau liền đến được Mạnh Tân.
Đám người Lâu Tứ An đói cả ngày, Lục Nguyên dừng lại tại một quán trà bên đường, để bọn họ vào mua ít lương khô ăn đỡ đói.
Vân Phỉ vốn định tới Mạnh Tân thì tạm biệt Lục Nguyên, sau đó đợi vài ngày cho sóng yên biển lặng rồi về lại Kinh Châu. Nhưng nghĩ lại thì Mạnh Tân và cái sơn trang kia quá gần nhau, lỡ như tên trang chủ kia tìm tới đây, bắt nàng lại mà nàng chỉ có một mình thì thật là thảm.
Lục Nguyên cũng không chịu để nàng ở lại Mạnh Tân một mình nên trên đường đi cứ khuyên nàng cùng về Tấn Thành với hắn. Đương nhiên, hắn không dám để lộ chút tình ý nào mà hết sức nghiêm túc, hết sức thành khẩn dùng chiêu bài báo ân để khuyên.
Vân Phỉ nghĩ lại bộ dáng nghiến răng nghiến lợi, hận không thể ăn thịt nàng của gã trang chủ trước khi ra đi thì cũng không dám ở lại Mạnh Tân một mình. Nàng nghĩ thầm, hay là đi cùng với Lục Nguyên cho an toàn trước đã, về Kinh Châu cũng không phải là chuyện cấp bách cho nên không từ chối nữa mà cùng đi với Lục Nguyên đến Tấn Thành.
Đoàn người ra roi thúc ngựa, đi không ngừng nghỉ, chỉ dừng lại ăn trưa qua loa rồi lại lập tức chạy về nhà. Cuối cùng, vào lúc chạng vạng, họ cũng đến được Tấn Thành.
Vân Phỉ không ngờ ngay cả một tiểu lại nho nhỏ ngoài cửa thành cũng biết Lục Nguyên, nhìn thấy hắn là niềm nở bước tới chào hỏi, điều này cho thấy thế lực của Lục gia tại Tấn Thành lớn mạnh cỡ nào.
Sau khi vào thành, Lục Nguyên chỉ vào những cửa hàng san sát nhau trên con phố sầm uất, thuận miệng nói: “Đây đều là những cửa hàng của nhà ta.”
Vân Phỉ không nhịn được, mỉm cười: “Đây chính là giàu ngang quốc khố trong truyền thuyết ư?”
Lục Nguyên không khỏi đỏ mặt. Hắn không hề có ý khoe khoang, chẳng qua trong lòng không còn coi nàng là người ngoài nên mới thuận miệng nói ra. Tấn Thành đúng là thiên hạ của Lục gia, xe ngựa đi ngang quá các cửa hàng, rất nhiều người nhìn thấy Lục Nguyên đều tiến tới chào hỏi.
Cuối cùng thì Vân Phỉ đã hiểu dáng vẻ cao
