. ."
"Nghiêm Trạm Thanh, anh phá hủy cuộc đời của tôi, giờ thì tốt rồi, cha mẹ tôi hận không thể chém chết tôi, tôi cũng bị đuổi học, anh đã hài lòng chưa? Anh đã hài lòng chưa?" Cố Tiêu Tây tay phải cầm dao, máu tươi trên mũi dao liên tục nhỏ xuống, cô gần như điên cuồng, hai mắt tràn đầy hận ý, việc làm sai lầm lớn nhất của cuộc đời cô chính là gặp gỡ Nghiêm Trạm Thanh, cô bị hắn lợi dụng, tiếp cận Duật Tôn. Tranh đấu giữa bọn họ tại sao phải lôi kéo cô vào?
Cố Tiêu Tây vừa khóc vừa khua loạn con dao trong tay, "Tôi cái gì cũng không tham, tôi chỉ mong muốn có thể tiếp tục đi học, tôi như vậy cũng sai sao? Cho dù tôi thực sự có sai lầm, anh cũng nhất định phải ép tôi đi tới bước đường cùng sao? Nghiêm Trạm Thanh, anh là loại người gì? Anh cao cao tại thượng, anh cũng không thể nới lỏng bàn tay của mình, bỏ qua cho tôi sao? Ô ô. . . . . ."
Nghiêm Trạm Thanh cố nhịn đau, "Cô nói cái gì vậy?"
Cố Tiêu Tây vừa khóc vừa cười, "Anh nghe không hiểu sao? Nghiêm Trạm Thanh, anh đem cuộc sống đã bị anh hủy hoại của tôi trả lại cho tôi, trả lại cho tôi. . . . . ."
Bên đầu kia điện thoại, truyền đến giọng Tô Nhu kêu lên, "Trạm Thanh, Trạm Thanh, anh đang ở đâu? Anh làm sao vậy...”
Cố Tiêu Tây dùng chân đá điện thoại của hắn văng ra, Mạch Sanh Tiêu do tình thế cấp bách cũng không kịp nghĩ xem tại sao Cố Tiêu Tây lại quen biết Nghiêm Trạm Thanh, cô sải bước chạy qua cái bàn lao về phía người đàn ông, "Trạm Thanh!"
"Đứng lại!" Cố Tiêu Tây đưa dao găm dính máu chỉ vào Sanh Tiêu, "Cô biết không? Tôi thật sự hâm mộ cô" một tay kia của cô ta chỉ chỉ Nghiêm Trạm Thanh, "Lần đầu tiên gặp mặt hắn đã nói, trên người tôi có khí chất giống như cô, Duật Tôn chắc chắn sẽ thích. Từ đó, tôi đã biết trong lòng hắn có một người là Mạch Sanh Tiêu. Nhưng mà, nếu chúng tôi giống rất nhau, Nghiêm Trạm Thanh, tại sao người anh thích lại là cô ta? Anh đối với tôi, so với cô ấy, quả thật chính là một trời một vực, nếu như anh đối với tôi nhân từ nương tay một chút, tôi cũng sẽ không bị bức đến bước đường cùng này. . . . . ."
"Cố Tiêu Tây, cô có biết mình đang nói cái gì không?" Nghiêm Trạm Thanh khuỵu gối quỳ trên mặt thảm, tay không ngừng bịt miệng vết thương, vết máu trên mu bàn tay cũng đã khô lại, "Tôi đối với cô coi như là đã khách khí, nếu không, tôi nhất định không tha cho cô. . . . . ."
Nghiêm Trạm Thanh một bên nói chuyện với cô ta, một bên hướng Mạch Sanh Tiêu nháy mắt, ý bảo cô mau rời đi.
"Cố Tiêu Tây, cô đừng như vậy, cô còn trẻ như vậy, ngàn vạn đừng kích động, nếu không, tương lai hối hận cũng không kịp nữa. . . . . ." Mạch Sanh Tiêu chưa bao giờ gặp phải trường hợp như thế này, "Lại nói, cô còn đang có con, cô hãy yên tâm đi, có chuyện gì Duật Tôn sẽ giúp cô."
"Không còn kịp nữa rồi, không còn kịp nữa rồi. . . . . ." Cố Tiêu Tây khàn cả giọng, tóc dán chặt ở trên mặt, hai cánh tay run run, đôi môi thâm lại, "Tôi bây giờ không sống nổi nữa, nhà cũng không thể quay về, cũng không thể đi học . . . . ." Cô ta lẩm bẩm lặp đi lặp lại mấy câu nói đó, con dao găm đang buông thõng bên tay bất ngờ vung lên, "Mạch Sanh Tiêu, nếu anh ta yêu cô, tôi liền thành toàn cho các người. . . . . ."
Cô ta đã làm quá nhiều chuyện thành toàn cho Nghiêm Trạm Thanh, đây là, chuyện cuối cùng cô ta làm cho hắn.
"Sanh Tiêu, chạy mau. . . . . ." Nghiêm Trạm Thanh sắc mặt trắng bệch, bên trong phòng trà có máy điều hòa mát lạnh, thế nhưng toàn thân hắn lại thấm đẫm mồ hôi, mái tóc ngắn màu nâu nhạt dính chặt vào trán, một tay đè chặt bụng. Mạch Sanh Tiêu thấy thế, cô đang ở gần cửa, liền định chạy đi gọi người đến cứu, mới chạy được hai bước, hai chân liền xụi lơ ngã xuống.
Cố Tiêu Tây toàn thân mặc một bộ váy màu đen, giống hệt như một hồn ma đi tới bên cạnh Mạch Sanh Tiêu, Nghiêm Trạm Thanh nhịn đau kêu lên, "Chuyện này không liên quan gì tới cô ấy, cô hãy để cho cô ấy đi đi."
"Đi?" Cố Tiêu Tây hai mắt mông lung, giọng nói run rẩy, "Tôi trở thành như bây giờ, đều là vì cô ta, nếu không phải vì anh nhìn trúng tôi cùng cô ta có vẻ đáng thương giống nhau, tôi nào có thể bị đẩy tới tỉnh cảnh sống dở chết dở như thế này?"
"Nếu cô nhất định muốn một người đền mạng, vậy hãy lấy mạng của tôi đi." Nghiêm Trạm Thanh mệt mỏi vô cùng, cánh tay khuỵu xuống, nửa người nằm nghiêng trên mặt đất.
"Trạm Thanh!" Mạch Sanh Tiêu vội vã muốn bò dậy từ trên mặt đất, "Mau đưa anh ấy đến bệnh viện, nếu không sẽ không kịp, Cố Tiêu Tây, cô điên rồi sao, cô điên rồi sao?"
"Tôi điên rồi!" Cố Tiêu Tây kích động khua loạn con dao trước mặt Mạch Sanh Tiêu, cô vội vàng dùng tay che mặt, cánh tay vẫn bị dao của cô ả quét nhẹ qua, để lại một vệt đỏ, chỗ đó lập tức rỉ ra vết máu đỏ thẫm. "Nghiêm Trạm Thanh, người anh yêu là cô ta phải không? Anh có thể sống chết vì cô ta sao? Anh có thể sao?"
"Đương nhiên tôi có thể, " Nghiêm Trạm Thanh hơi thở yếu ớt nhìn về phía Mạch Sanh Tiêu, "Chuyện khiến anh hối hận, cả đời này anh sẽ không bao giờ lặp lại, Sanh Tiêu, thật xin lỗi em, ban đầu, anh đã không thể nắm chặt tay em, anh. . . . . . Em hãy tin anh, cho tới bây giờ anh vẫn.