Ring ring
Chinh Phục Tổng Giám Đốc Lạnh Lùng: Ông Xã Trí Mạng Của Tiểu Ma Nữ

Chinh Phục Tổng Giám Đốc Lạnh Lùng: Ông Xã Trí Mạng Của Tiểu Ma Nữ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324550

Bình chọn: 10.00/10/455 lượt.

độ chóng mặt.

"Chậm một chút!"

"Không được! Như vậy mới kích thích!"

"Trả xe lại cho anh!"

"Không trả, hiện tại thuộc về tôi!"

"Nơi này là khu sầm uất, phải hạn chế tốc độ."

"Sợ cái gì? Dù sao bị tóm đến phạt cũng không phải là tôi." Lâm Khả Nhi cười xấu xa, làm mặt quỷ với Lý Tư Đặc.

"Đúng là không phạt em, phạt anh đây nè!" Lý Tư Đặc cắn răng gầm nhẹ.

Lâm Khả Nhi nghe xong không nhịn được vui vẻ cười lớn.

Trêu chọc phí phí thật vui, cùng anh ta đùa giỡn khiến cô rất vui vẻ.

Hai người lại đánh lại ồn ào chơi đùa suốt một ngày, Lâm Khả Nhi mới lái xe trở về nhà Đường Chá. Nhảy xuống xe, cô vẫy tay nói với Lý Tư Đặc: "Thối phí phí, hôm nay thật vui, lần sau anh lại tới tìm tôi đi chơi nhé."

"Không tìm em thì tìm ai? Em chính là phí phí cái của anh." Lý Tư Đặc Nhị Thế đột nhiên kéo cái cổ của Lâm Khả Nhi qua, hôn trộm một cái lên môi cô.

Lúc Lâm Khả Nhi còn kinh ngạc, Lý Tư Đặc đã tiêu sái lái xe rời đi.

Lâm Khả Nhi vừa đưa tay vuốt lên cánh môi vẫn còn nóng hổi của chính mình, sững sờ, liền bị người ta kéo vào trong nhà. Editor: Fedfan

Cô kinh ngạc quay đầu lại, thế nhưng thấy Đường Chá mím môi vẻ mặt lo lắng.

Tim Lâm Khả Nhi lập tức nhảy lên ‘thịch’ một tiếng, hỏng bét, nụ hôn vừa rồi nhất định đã bị anh ấy nhìn thấy hết rồi! Bằng không anh cũng không tức giận như vậy.

"Anh Chá, em…", cô vừa định nói chuyện, liền bị thanh âm lạnh lùng, cứng rắn của Đường Chá cắt ngang.

"Im miệng!"

Cô đành giữ im lặng, ngoan ngoãn theo sau lưng Đường Chá đi vào nhà.

Đường Chá trực tiếp dẫn cô lên lầu hai, đi vào phòng tắm trong phòng ngủ của anh, nhấn đầu của cô xuống thấp, rồi dùng nước cọ rửa đôi môi cánh hoa của cô.

"Đừng mà!" Lâm Khả Nhi bất mãn kháng nghị, môi của cô cũng sắp bị anh chà rách da rồi.

"Dơ bẩn phải rửa sạch sẽ." Đường Chá không vui tiếp tục động tác tay, anh thậm chí còn đổ sữa tắm lên môi của cô, nghiêm túc tẩy rửa sạch sẽ.

Đến khi bọt sữa tắm trên môi được Đường Chá rửa sạch, Lâm Khả Nhi mới có thể hé miệng nói to: "Anh Chá, anh hiểu lầm rồi."

Lời của cô còn chưa nói hết, liền bị Đường Chá chận lại đôi môi hồng.

Lần này, Đường Chá hôn tràn đầy bá đạo, cường thế in lại trên môi cô dấu ấn của anh, dùng sức ngậm mút cánh môi của cô, mùi xạ hương nam tính mê người của anh tràn ngập trong hơi thở của Lâm Khả Nhi, khiến cô trầm mê ôm lấy thắt lưng Đường Chá, nhiệt tình nghênh đón nụ hôn sâu của anh.

Không biết qua bao lâu, lúc hai người sắp nghẹt thở thì Đường Chá mới buông môi Lâm Khả Nhi ra, thở hổn hển bá đạo nói: "Môi của em là của anh, không được phép để cho tên đàn ông khác chạm vào."

"Có thể được, nhưng Khả Nhi có điều kiện." Lâm Khả Nhi ôm cổ Đường Chá, liếm môi anh một chút, cười ngọt ngào nói: "Môi của anh Chá cũng là của Khả Nhi, không cho phép người phụ nữ khác đụng chạm."

"Được!" Đường Chá hơi đỏ mặt gật đầu.

Nghe được lời cam đoan của Đường Chá, Lâm Khả Nhi vui mừng khỏi phải nói, cô hưng phấn nhào vào Đường Chá, hôn lên môi anh.

Đường Chá lập tức đoạt lấy quyền chủ động, ở trên môi của cô trằn trọc liếm mút, in xuống lời hứa cùng tình cảm nồng nàn của anh.

Nhiệt độ trong phòng càng lúc càng cao, Lâm Khả Nhi lặng lẽ kéo tay của Đường Chá đặt lên nơi đẫy đà của cô, Đường Chá cũng đang chạm vào cô thì trong nháy mắt lại đẩy cô ra, ồ ồ thở gấp nói: "Tiểu Khả Nhi, em còn quá nhỏ."

Nói xong, anh đẩy cô ra ngoài cửa phòng tắm, tự giam mình ở bên trong.

Lâm Khả Nhi nở nụ cười rời khỏi phòng của Đường Chá, tim của cô còn đang nhảy lên kịch liệt. Chỉ cần ở chung một chỗ với anh Chá, tim của cô chưa từng đập một cách bình thường.

Cô vừa muốn trở về phòng mình, thì thấy Lance dẫn theo vài người giúp việc đang khiêng mấy cái khung hình thủy tinh to lớn đi tới.

"Cô Khả Nhi, những tấm hình này để ở đâu?" Lance đứng trước mặt Lâm Khả Nhi, trưng cầu ý kiến của cô.

Lâm Khả Nhi đi tới trước những bức hình kia; chọn ra tấm hình chụp nụ hôn ngẫu nhiên của hai người khi Đường Chá ôm eo cô còn người cô thì ngả về phía sau: "Đem tấm này vào phòng anh ấy, treo ở phía bên trái của giường đi, như vậy anh Chá vừa ngước mắt là có thể nhìn thấy."

Tiếp đó, cô lại lấy ra một tấm khác chụp cảnh cô nằm trên mặt đất, Đường Chá ngã xuống trên người cô, vừa đúng môi kề môi hôn thân mật; nói với Lance: "Bác Lance, bác treo tấm này phía trên đầu giường cháu đi."

Lance nghe xong, gật đầu một cái: "Những tấm khác thì sao?"

"Những bức ảnh khác, bác cứ tùy tiện bố trí, miễn là treo chúng ở trong phòng của cháu và anh Chá thì ok á." Lâm Khả Nhi nghịch ngợm nháy nháy mắt với Lance, cười xấu xa.

Lance cưng chiều lắc đầu một cái: "Cháu muốn khiến Đường Chá phá hỏng sự tự chủ mà cậu ấy vẫn luôn kiêu ngạo sao?"

"Đó là đương nhiên!" Lâm Khả Nhi kiêu ngạo mà gật đầu.

Cô tưởng tượng ra dáng vẻ lúng túng của Đường Chá khi thấy tấm hình, ở trong lòng cười trộm, cô muốn chính là hiệu quả này.

Lance lập tức chỉ huy người giúp việc, đem tấm hình treo lên tường trong hai gian phòng.

Vì để cho tấm hình trưng ra được bắt mắt, anh ta thậm chí còn đem cả bức danh họa đắt giá trong phòng Đường Chá dời đi, chỉ để