The Soda Pop
Cho Anh Làm Lại Nhé

Cho Anh Làm Lại Nhé

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326515

Bình chọn: 7.00/10/651 lượt.

nhiều cô gái xách theo túi giấy ghi nhãn hiệu Kevin Chun vào đây ăn, lại còn nhắc đến anh rất vui vẻ, phỏng đoán xem anh đã hẹn hò chưa đấy”, chú Phúc tự tay đón món điểm tâm trên chiếc khay đựng đồ mà người phục vụ mang đến.

Tần Thiển chỉ cười không nói gì.

“Chú Phúc, hẹn hò là cái gì?”, Thomas cau mày, tỏ ra rất hiếu kỳ với một từ vựng mới.

“Ý tôi nói là anh ấy cần một girl friend”, chú Phúc bật cười ha ha, giải thích bằng thứ tiếng Anh không chuẩn.

“Đúng, chú nói đúng đấy”, Thomas vỗ vai ông với vẻ tán thành, vừa nói bằng giọng trêu cợt, vừa nhìn người lặng lẽ ngồi trước mặt mình.

“Anh lấy tôi ra làm trò cười, sao không nghĩ đến mình đi?”, đợi chú Phúc đi khỏi, Tần Thiển uống một ngụm trà rồi từ từ lên tiếng.

“Tôi đây chẳng qua là không có cơ hội, nếu như có, tôi nhất định sẽ chộp lấy ngay”, Thomas cười, nhìn Tần Thiển bằng đôi mắt xanh lơ, “Kevin, chúng ta đều không thể sống vì quá khứ phải không?”

“Quá khứ thì làm sao? Thủ tướng Winston Churchill nổi tiếng của các anh từng nói, bạn quay đầu nhìn lại càng xa thì bạn sẽ biết nhìn về phía trước càng xa còn gì”, Tần Thiển chậm rãi nói, vẫn giữ nguyên giọng điệu bình thản.

“Khi bạn nhìn xuống vực thẳm đủ lâu, vực thẳm cũng sẽ nhìn lại bạn – đó là câu Nietzsche[3'> nói”, Thomas nhướng mày đáp lại, “Anh biết đấy, những người thỉnh thoảng mang một chút rồ dại cực đoan luôn là những người trong sáng nhất, có thể nhìn thấy thực lòng.”

[3'> Friedrich Wilhelm Nietzsche (1844-1900), một nhà triết học người Phổ.

“Thế nhưng cả anh và tôi đều đã không còn ở cái độ tuổi có thể rồ dại và trong sáng nữa”, Tần Thiển cười, những ngón tay thon dài xoay xoay chiếc cốc thủy tinh, những lá trà bên trong cốc khẽ dập dềnh, ánh mắt anh hơi ngơ ngẩn.

“Em muốn mua gì thì tự mình quyết định là được rồi, không cần phải hỏi anh…”, có người vừa đi ngang qua bên cạnh, vừa gọi điện.

Thật là nực cười đúng không? Em tiêu tiền vốn định để mua sự thanh thản lương tâm cho anh, nhưng lại mua được nước mắt.

Giọng nói ngang bướng đó lại chập chờn bay lướt qua đầu.

Anh làm sao vậy nhỉ? Lông mày khẽ chau lại, anh cảm thấy trong lòng hơi bức bối.

Từ buổi sáng tới lúc này đây, chính xác ra là từ đêm thứ bảy đến bây giờ, anh luôn bị ám ảnh bởi một tâm trạng gì đó không gọi được thành tên.

Biết bao thanh âm, hình ảnh vô tình lướt qua trong đầu, thách thức sự bình thản mà anh luôn giữ được từ trước đến nay.

Trong phòng nghỉ ở công ty, anh nghe thấy tiếng khóc đầy kìm nén của cô. Trên đường phố Paris, anh nhìn thấy cô gảy đàn và hát trong nỗi cô đơn. Khi anh đưa cô về nhà trong tình trạng rượu say, lần đầu tiên anh ôm cô là khi cô đề nghị trong lúc bơ vơ nhất, đêm hôm đó cô kể anh nghe những bóng đen u ám tận dưới đáy lòng mình… Anh biết hết tất cả những nỗi đau, sự yếu đuối, chông chênh của cô, bởi vậy cũng hiểu rõ người đàn ông đó, mối tình đó giữ một vị trí như thế nào trong trái tim cô.

Anh vẫn còn nhớ rõ hình ảnh đôi thanh niên ôm nhau trên phố đêm hôm đó, nhìn vào đúng là một cảnh tượng lay động lòng người, khiến cho ngay cả ánh đèn xung quanh cũng trở nên lạnh lẽo không còn màu sắc.

Bắt gặp ánh mắt kinh ngạc của cô, anh vội quay đầu như chưa nhìn thấy.

Thấy tay nhói lên, anh mới gảy tàn thuốc đi như không có chuyện gì.

Anh vẫn cầm ly rượu, chuyện trò thản nhiên với mấy người bạn, chỉ có điều đột nhiên lơ đãng.

Xin anh hãy để cho tôi tin rằng trên thế gian này vẫn còn người đáng để cho tôi yêu.

Cô từng nhìn anh và nói như vậy, lệ dâng đầy trong mắt nhưng vẫn cố ngăn lại không để nó trào ra.

Giống như hôm nay đứng trong văn phòng của anh, mắt cô đã đỏ hoe, song vẫn vô cùng cứng cỏi.

Yêu, yêu là gì chứ?

Anh tự cười giễu mình, đã không còn muốn nghĩ đến nữa, vậy thì tại sao buổi sáng hôm nay còn chưa nghe được một lời giải thích của cô, khả năng tự khắc chế bản thân mà từ trước đến nay anh vẫn tự hào lại có thể tan rã dễ dàng đến thế.

Những câu nói đó của anh mới nghiệt ngã làm sao, anh biết vậy.

Nhưng đã nói đến mức tuyệt tình như thế, cũng tốt thôi.

“Phải rồi, ngày mai Jean và 2 nhân viên khác bay sang Đức, bàn công việc với mấy đại lý của ta bên đó”, Thomas thấy vẻ trầm lặng của anh bèn lên tiếng.

“Vậy à?”, bàn tay cầm ly trà hơi chững lại, Tần Thiển đặt nó xuống bàn với vẻ điềm tĩnh, chậm rãi bóc túi giấy bọc đũa ra, “Đi mấy ngày?”

“Phải đi Berlin, Frankfurt, Munich, cả Dortmund nữa, thế nên cần khoảng ba ngày”, Thomas đáp.

“À”, Tần Thiển gật đầu, “Món thịt xiên nướng giòn này hôm nay hơi béo, anh bị gan nhiễm mỡ nên ăn ít đi một chút, ăn bánh tôm ấy.”

Thomas hơi ngẩn người, nhìn Tần Thiển một lúc lâu, cảm thấy có gì đó không bình thường lắm nhưng lại không nói được nó là gì.

“Lại đây, lại đây, uống trà chiều, ăn chocolate Thiên Chân mang về…”

“Ha ha, chocolate thanh Feodora mà tôi thích nhất…”

Tiếng huyên náo bên ngoài truyền đến, Tần Thiển ngẩng đầu lên nhìn qua màn xếp cửa sổ thấy những bóng người chuyển động.

Chỉ vài giây sau, ánh mắt anh lại quay về với những hình thiết kế.

“Kevin, Jean gửi cho anh”, Rita gõ cửa đi vào, để một chiếc hộp kim loại được đóng