ật mà lại chăm chút đến như vậy, nhưng nếu như họ nhìn thấy chiếc khăn
tay lụa sạch tinh mà Chánh án Hàn đã mang theo mấy chục năm nay, thì sẽ hiểu rõ
thế nào là di truyền. Hồi còn trẻ, Chánh án Hàn cũng là một công tử nổi tiếng thời
loạn, nếu không phải vì tính tình quá cứng nhắc thì Hàn Thuật nghĩ ông còn đào
hoa hơn cả mình. Ngoài việc quen miệng gọi bố bằng biệt hiệu “Chánh án Hàn” khi
nói chuyện với mẹ, Hàn Thuật còn thường xuyên gọi ông là “công tử Hàn nhà chúng
ta”.
Anh
cũng có nỗi đau không thể trút bỏ được, điểm u ám độc nhất trong ký ức anh
chính là nguyên nhân khiến anh không thể yên bình trong những đêm dài thao
thức. Nhưng liệu đó có phải là tình yêu không?
.
“Trên
bàn ăn không được nói chuyện công việc.” Bà Hàn nhấn mạnh lần nữa “công ước bàn
ăn” sau khi ngồi vào bàn. Đã không nói chuyện công việc thì cũng phải nói
chuyện gì khác chứ.
Chánh
án Hàn vừa húp được mấy thìa canh, bỗng như chợt nhớ ra điều gì, ông hỏi: “À
đúng rồi, hình như tôi nhớ là anh nói sẽ đưa bạn gái về nhà ăn cơm cơ mà, thế
bạn anh đâu rồi?”
Hàn
Thuật cắm đầu húp canh, trong lòng âm thầm kêu khổ, trí nhớ của ông cụ hôm nay
sao mà tốt thế không biết, trước nay có bao giờ ông để ý đến những chuyện vặt
vãnh thế này đâu.
“Đúng
rồi đấy cưng, mẹ tưởng con sẽ đưa bạn gái về nhà cho bố mẹ xem mặt chứ, nghe
nói con lại vừa quen một cô gái nữa, sao cô ấy không đến?”
“À, cô
ấy vốn cũng định đến đấy chứ ạ, nhưng gần đến lúc đi lại có chuyện gấp nên
không đến được.” Hàn Thuật trả lời qua quýt. Anh làm sao mà dám nói với bố mẹ
là bạn gái anh đã đến trước cửa nhà rồi nhưng đột nhiên bị đau bụng đi ngoài
lại cộng thêm “đến ngày” nên chuồn mất rồi.
Chánh
án Hàn thở dài một tiếng: “Tôi nói với anh không biết bao nhiêu lần rồi, bảo
anh phải nghiêm túc với chuyện nam nữ, anh cứ coi như trò đùa, đã sắp bước sang
tuổi ba mươi rồi mà còn vật vờ thế này. Cuộc sống riêng có thể phản ánh được
phẩm chất đạo đức của một người thanh niên, anh định tiếp tục bại hoại đạo đức
như thế này à?”
“Bố,
con có coi tình cảm như trò đùa đâu, con lúc nào cũng rất nghiêm túc đấy chứ.”
Hàn Thuật không chịu nhận danh hiệu “tư tưởng đồi bại, đạo đức bại hoại” mà bố
trao tặng, anh tự nhận thấy trên đời này không ai “văn minh lịch sự” hơn mình
được.
Chánh
án Hàn lập tức bỏ đũa xuống: “Rất nghiêm túc? Mấy lần trước anh cũng bảo rất
nghiêm túc, kết quả thế nào? Ngày xưa, anh yêu cô bé ở văn phòng Viện Kiểm sát
tên là Tiểu Vương phải không? Tôi vừa nghe tin anh chị yêu nhau, anh đã bảo tôi
là chia tay rồi, thế không phải trò đùa thì là gì?”
“Tin
tức của bố chậm trễ quá.” Hàn Thuật cười khan.
“Thế về
sau mẹ anh giới thiệu cho anh cái cô bác sĩ đó, đang yên đang lành làm sao mà
chia tay?”
“Bố
không biết chứ, con không thích người béo, mẹ cứ bắt con phải thử xem, nhưng
cái cô ấy tuy là bác sĩ mà ăn uống chẳng chú ý gì cả, lúc ăn cùng nhau, cô ấy
cứ cúi gằm đầu xuống suỵt suỵt soạt soạt, nếu là bố, bố cũng không chịu nổi.”
Hàn Thuật thấy hối hận, anh không phải là người tuỳ tiện nói ra khuyết điểm của
phụ nữ, tuy đây đúng là sự thật.
Chánh
án Hàn trong giây lát không nói được gì, ông cố nén giận rồi hỏi: “Đây chính là
cái mà anh gọi là lý do? Có giỏi anh nói tiếp đi, thế còn Tiểu Triệu thì làm
sao, cô bé đó về diện mạo, về chức vị, về thành tích có mặt nào không xứng với
anh nào? Đã chuẩn bị đi đăng ký rồi, tại sao lại bỏ nhau chứ?”
“Là vì
tự nhiên con thấy chúng con không hợp nhau. Bạch Cốt Tinh thì Bạch Cốt Tinh, dù
có xuất sắc mấy thì cũng không thể không ăn cơm được, cô ấy gầy như bộ xương
ấy, cứ như trong cuộc sống ngoài việc giảm béo ra thì chẳng có thú vui nào khác
vậy. Con cứ nhìn kiểu lạnh lùng gặm hoa quả rồi bàn luận chuyện calo của cô ấy
là không nuốt nổi cơm.” Hàn Thuật cho rằng đã đến lúc cần phải giải thích về
chuyện này.
Chánh
án Hàn nghe xong lời giải thích của con trai suýt nữa thì xuất huyết não: “Láo
toét! Béo anh chê béo, gầy anh chê gầy, anh chọn thịt lợn hay chọn vợ?” Ông
mắng con xong vẫn chưa hả giận, quay sang mắng vợ: “Bà xem cậu con quý tử của
bà đi, ngày mai mời ngay bác sĩ tâm lý cho nó, xem đầu nó có vấn đề gì?”
“Bố nói
thế là không đúng, chia tay không phải do con nói trước đâu nhé. Là cô ấy chủ
động nói với con: ‘Hàn Thuật, anh có thấy trước khi kết hôn chúng ta cần phải
tạm chia tay nhau một thời gian để tạo điều kiện cho mỗi người tìm lại chính
mình không?’, thế thì con đương nhiên phải tôn trọng ý kiến của phụ nữ chứ.”
Hàn Thuật nhớ lại cảnh vợ chưa cưới là tổng biên tập một tờ tạp chí thời trang
nói những câu không đâu vào đâu với giọng nhẹ nhàng, e lệ làm anh vừa muốn bật
cười vừa thấy tủi thân.
Mẹ Hàn
Thuật vốn hay bênh con, nhưng lần này cũng không nghe nổi nữa, bà nhẹ nhàng
trách: “Nhưng mà người ta hỏi con thấy cần phải xa nhau bao lâu là hợp lý thì
dù sao đi nữa con cũng không nên trả lời là ‘vạn năm’ chứ, bố con nói đúng đấy,
chuyện trọng đại cả đời mà con cũng bừa bãi quá, con như thế thì làm sao bố mẹ
yên tâm được.”
“Yên
tâm cái gì? T