Chờ Em Lớn Nhé Được Không

Chờ Em Lớn Nhé Được Không

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324832

Bình chọn: 8.5.00/10/483 lượt.

An..."

"Thần, bằng không chúng ta mang theo Mạt Mạt

chuyển nhà đi, để nó cách xa Tiểu An một chút. Có lẽ nó sẽ đần quên đi..."

"Cũng được!"

Nghe được câu đấy, Mạt Mạt vội vàng chạy xuống cầu

thang, lớn tiếng nói: "Con không đi, con không muốn rời xa anh Tiểu

An."

Hàn Trạc Thần và Hàn Thiên Vu hai mặt nhìn nhau, không

ai nói câu nào.

"Con không cần hai người nữa, con đi tìm anh Tiểu

An."

Mạt Mạt tưởng rằng An Nặc Hàn nhất định sẽ giúp cô

thuyết phục bố mẹ, ai dè cô vừa mới chạy tới cổng nhà của anh, chợt nghe thấy

bên trong truyền ra tiếng An Dĩ Phong hét lớn. "Từ ngay về sau, tôi không

cho anh gặp lại con bé."

An Nặc Hàn giận dữ cãi lại: "Bố dựa vào cái gì mà

không cho con gặp con bé."

"Chỉ bằng tôi là bố anh."

An Nặc Hàn trầm mặc một hồi, giọng nói hòa hoãn đi một

chút: "Bố, con biết chú Thần không có con trai, chú ấy muốn con lấy Mạt

Mạt để kế thừa sự nghiệp của chú ấy. Con có thể thông cảm cho khổ tâm của mọi

người, nhưng Mạt Mạt mới có mười tuổi, cô bé vẫn chỉ là một đứa bé con."

"Cô bé sẽ không mười tuổi mãi được, sớm muộn gì

cũng sẽ trưởng thành." Giọng điệu của An Dĩ Phong cũng dịu đi ít nhiều.

"Nhưng hiện nay cô bé mới có 10 tuổi, mà con đã

hơn 20 rồi! Đợi đến khi cô bé lớn lên, ít nhất phải 10 năm nữa!" Giọng nói

của An Nặc Hàn gần như cầu xin: "Bố, con không phải hòa thượng, con có

tình cảm, con có thất tình lục dục!"

"..."

"Với lại mọi người có suy nghĩ cho Mạt Mạt không,

ngay cả ý kiến của cô bé mọi người cũng không thèm hỏi, quyết định tất cả mọi

việc hộ cô bé. Nếu như sau khi cô bé lớn lên không hề yêu con thì làm sao bây

giờ?"

Mạt Mạt ngơ ngác đứng chôn chân trước cổng, cô không

hiểu bọn họ đang nói cái gì, nhưng mơ hồ hiểu được rằng, anh sẽ không lấy cô.

"Chuyện về sau, về sau hẵng nói. Hiện tại thì con

yên phận chút cho bố."

"Chính bố đổi phụ nữ còn nhanh hơn cái nháy mắt,

bố có tư cách gì nói con yên phận?"

"Con!" Anh Dĩ Phong không nói được câu nào.

An Nặc Hàn quăng lại một câu cuối cùng rồi đi luôn:

"Xin lỗi, con không thể lấy cô bé... Bởi vì so với mọi người, con còn sợ

Mạt Mạt bị tổn thương hơn."

Khi chiếc xe màu xanh ngọc của anh biến mất dần tại

khúc ngoặt con đường, Mạt Mạt mới ra khỏi góc tường đi vào nhà, nhẹ nhàng mở

cửa.

Trong trí nhớ của Mạt Mạt, khóe miệng An Dĩ Phong lúc

nào cũng cong cong ẩn chứa ý cười, tính tình tốt đến mức chẳng thể nào tốt hơn

được. Cô hoàn toàn không thể tưởng tượng nổi khi chú ấy nổi giận lại đáng sợ

đến như vậy, ánh mắt sắc ngọt, u ám; bàn tay nắm chặt hằn cả gân xanh, cô thậm

chí có thể nghe thấy tiếng khớp xương cách cách phát ra.

Mạt Mạt sợ hãi rụt người lại, không dám đi thêm một

bước về phía trước.

"Chú Phong, chú đừng trách anh Tiểu An, anh ấy

không cố ý muốn làm chú tức giận đâu."

"Mạt Mạt." An Dĩ Phong đi về phía cô, ngồi

xuống trước mặt cô, vỗ vỗ đầu cô. "Bất kể anh Tiểu An làm sai cái gì, cháu

cũng đừng nên trách nó."

Cô gật đầu, bím tóc đuôi ngựa cứ thế mà lắc lư.

"Một ngày nào đó nó sẽ biết, tình cảm của hai đứa

được hòa ở trong tâm, hai đứa chẳng có biện pháp từ bỏ ai cả..."

Mạt Mạt vui vẻ nở nụ cười.

Nụ cười của cô còn thánh khiết hơn cả tia nắng sớm

mai, không tì vết.

"Chú Phong, vậy chú cũng không cần làm anh ấy tức

giận!"

---

Cả một tuần, An Nặc Hàn không về nhà.

Cuối tuần, Mạt Mạt ngồi ngần người trên chiếc ghế mây

trong vườn hoa, tập trung nhìn một khóm hoa bỉ ngạn[4'> rực rỡ như lửa, nỗi nhớ anh khiến cô vô tình rơi nước

mắt. Cô nhớ rõ năm cô bảy tuổi, cô ngồi khóc ở trong bụi hoa, vì bạn bè cô

không ai thích chơi cùng cô, còn chế nhạo cô vừa béo lại vừa xấu, tương lai

nhất định không gả được cho ai.

Cô khóc, nói với An Nặc Hàn: "Anh Tiểu An, anh

lấy em làm vợ đi... Bạn cùng lớp với em đều cười em không gả đi được."

"Được!" Anh giúp cô lau đi nước mắt, cười

nói: "Chỉ cần em không khóc nữa, anh Tiểu An sẽ lấy em làm vợ."

Cô ngừng khóc, tưởng rằng chỉ cần cô không khóc, cô có

thể gả đi được.

Thế nhưng anh đã lừa cô!

...

"Mạt Mạt, muốn nghe chuyện xưa không?" Hàn

Thiên Vu chẳng biết từ khi nào đã đến bên người cô, ôm nấy bờ vai cô, hỏi.

"Mẹ kể cho con nghe chuyện cổ tích về cô bé lọ lem và hoàng tử nhé, được

không?"

"Mẹ, con muốn nghe chuyện xưa của hoa bỉ ngạn,

con muốn biết kết thúc của câu chuyện đấy."

Lúc Mạt Mạt vẫn còn rất nhỏ, cô thích nhất là được

ngồi trên ghế mây nghe mẹ kể về chuyện xưa của hoa bỉ ngạn, mặc dù cô vẫn không

hoàn toàn hiểu hết, nhưng mỗi lần nghe cô đều cảm thấy rất xúc động.

Chuyện xưa là như vậy.

Đã từng có một người đàn ông rất yêu một cô gái, nhưng

cô gái này lại hận anh ta đến thấu xương, một lòng muốn giết anh. Có một ngày,

người đàn ông mang cô đi đến một nơi, nơi đấy nở rộ một vùng hoa bỉ ngạn, diễm

lệ tuyệt vọng như máu.

Người đàn ông nói với cô gái: Em biết không? Đây là

hoa bỉ ngạn, còn có tên là hoa mạn châu sa, là một đoạn tình yêu bị nguyền rủa.

Cô gái lắc đầu.

Người đàn ông kể cho cô gái nghe về một đoạn truyền

thuyết đó: "Ngày xửa ngày xưa, Hoa Thần và Diệp Thần yêu nhau, họ đứng tại

hai bờ đối d


Old school Easter eggs.