hìn cô. "Chúng ta quen
biết nhau sao?"
"An Nặc Hàn biết chị ở chỗ này sao?"
Nghe thấy cái tên An Nặc Hàn, cơ thể Vi thoáng run lên
một cách rõ ràng, sự thương cảm xẹt qua trong đôi mắt xinh đẹp khiến lòng người
chua sót. Thế nhưng khi Vi dần dần nhận ra người trước mặt mình là Mạt Mạt,
trong tích tắc ánh mắt Vi trở nên lạnh lẽo không gì sánh bằng.
"Cô có ý gì? Muốn cười nhạo tôi hay là muốn biết
tôi với An Nặc Hàn bây giờ ra sao?"
Cô lắc đầu, đều không phải. Cô muốn biết vì sao Vi lại
ở chỗ này, là sự sắp xếp của An Nặc Hàn sao?
Không! An Nặc Hàn không phải là người đàn ông như thế,
anh tuyệt đối sẽ không sắp xếp người con gái mình yêu thương nhất ở tại loại
địa phương như thế này.
"Nếu như là cô đến chế giễu tôi, tôi nói cho cô
biết, trên thế giới này người không có tư cách nhất chế giễu tôi chính là cô.
Tôi có ngày hôm nay cũng đều là do cô ban tặng! Nếu như cô muốn biết quan hệ
của tôi với anh ấy hiện tại, tôi cũng có thể nói cho cô biết, cho dù người anh
ấy thuộc về cô, tâm anh ấy vĩnh viễn thuộc về tôi!"
Đối với sự đối đầu giữa hai người phụ nữ, những lời
này không nghi ngờ gì là những lời làm thương tâm người nhất.
Mạt Mạt đứng không vững, tay lặng lẽ vòng ra sau chống
vào thành xe taxi.
"Chị vẫn rất yêu anh ấy, phải không?" Mạt
Mạt khó khăn hỏi.
Vi không hề trả lời, ngẩng đầu nhìn lên trung tâm giải
trí tráng lệ. Chỉ là một cái liếc mắt, sự tuyệt vọng đằng sau một người con gái
sa ngã hiện ra rõ ràng.
Khuôn mặt khuynh quốc khuynh thành người gặp người yêu
này, ... vốn muốn gả thì gả cho ai cũng được, chẳng nghĩ rằng... sự gả đấy đã
xa vời với cô ấy lắm rồi...
Mạt Mạt hiểu rằng, tất cả mọi thứ này đều do cô tạo
thành, không có cô, Vi có thể đã sớm gả cho An Nặc Hàn, hưởng thụ tình yêu và
hôn nhân mà cô ấy nên có được.
Hạnh phúc cả đời Vi vì sự bướng bỉnh của cô mà bị phá
nát vụn.
"Tôi có thể giúp gì chị không?" Cô áy náy
nói.
"Cô đừng có ở trước mặt tôi giả bộ tốt bụng, giả
bộ thuần khiết. Tôi chưa từng thấy người phụ nữ nào ích kỷ hơn cô, dối trá hơn
cô!"
"Xin lỗi! Thật sự xin lỗi!"
Vi cười lạnh, đi vào "Thiên đường & Địa
ngục"
Một vạn câu xin lỗi thì thế nào, cô không thể tha thứ
người phá hủy hạnh phúc của cô.
...
Trên đường về nhà, Mạt Mạt càng nghĩ càng cảm thấy bản
thân mình rất ích kỷ, chia rẽ một đôi uyên ương.
"Cho dù người anh ấy có thuộc về cô, tâm anh ấy
vĩnh viễn thuộc về tôi!" Những lời này của Vi cùng với sự sa ngã của cô ấy
khiến cho cô hiểu được một đạo lý, nếu cô buông tay, người đau đớn chỉ là một
mình cô, cô không buông tay, cả ba người đều phải chịu dày vò...
Mạt Mạt cứ trong tình trạng ngơ ngơ ngẩn ngẩn về đến
nhà, từ xa đã nhìn thấy Tư Đồ Thuần ngồi trong sân cắm hoa. An Dĩ Phong đứng
bên cửa sổ tầng hai say sưa nhìn bà, ánh nhìn dịu dàng kia tựa như đã duy trì
rất rất lâu...
Mọi người đều nói năm tháng là kẻ thù của phụ nữ, phụ
nữ đã qua ba mươi thì sẽ không còn xinh đẹp.
Thật ra không phải thế, cái đẹp chân chính của một
người phụ nữ là sự quyến rũ tiềm ẩn kết tinh qua bao năm tháng. Tựa như Tư Đồ
Thuần, sóng mắt của bà luôn luôn trong lành như nước mát, dung mạo của bà lúc
nào cũng dịu dàng tao nhã, cái đẹp của bà là sự quyến rũ đặc biệt phát tán từ
tận sâu trong con người...
Đặt vào con người Tư Đồ Thuần, cái loại đẹp này không
hề tục.
Nhớ tới Tiêu Vi, tâm tình của Mạt Mạt lại càng nặng nề
hơn. Cô uể oải chào Tư Đồ Thuần một câu: "Cô Tiểu Thuần!"
"Mạt Mạt, cháu làm sao vậy? Sao trông buồn rầu
thế." Bà thân thiết hỏi thăm.
Cô lắc đầu.
Tư Đồ Thuần tiếp tục hỏi: "Có phải Tiểu An lại
vừa bắt nạt cháu không?"
"Không phải ạ."
Mạt Mạt từ từ đi tới bên người bà, vài lần muốn nói ra
miệng rồi lại thôi.
"Ngoại trừ Tiểu An thì có ai khiến cho cháu tủi
thân như thế này hả?" Tư Đồ Thuần trìu mến kéo tay cô lại, ấn cô ngồi
xuống chiếc ghế bên người bà. "Có phải cháu có chuyện muốn nói
không?"
"Cháu... cháu vừa gặp Vi, chính là bạn gái cũ của
anh Tiểu An. Cô ấy bây giờ đang làm ở "Thiên đường và Địa
ngục", tiếp một người đàn ông đã luống
tuổi rồi."
Tư Đồ Thuần nhíu mày, cố tình như vô ý ngẩng đầu lên
liếc nhìn An Dĩ Phong đang ở trên tầng hai.
"Đều tại cháu, cháu sao lại có thể..."
"Không liên quan đến cháu." Tư Đồ Thuần bình
tĩnh cắt lời cô.
"Nếu như cháu không muốn gả cho anh Tiểu An, Vi
đã có thể gả cho anh ấy rồi, anh Tiểu An sẽ không đau lòng, Vi cũng sẽ không sa
ngã."
Tư Đồ Thuần mỉm cười, nụ cười trong lành như nước.
"Trước đây khi cô thẩm vấn tội phạm, mỗi một tội phạm đều nói với cô rằng,
anh ta không muốn gây án, đều là người ta có lỗi với anh ta như thế này như thế
kia, thế nên anh ta mới muốn trả thù. Thật ra, từ khi mới bắt đầu sinh ra, con
người dù thế nào cũng phải trải qua gian khổ. Người thiện lương sẽ lựa chọn kết
luận gian khổ là sai lầm của chính bản thân mình, cố gắng tự mình làm tốt hơn.
Người ác độc sẽ quy kết gian khổ là sai lầm của người khác, nếu anh ta sống
không tốt, anh ta cũng không để cho người khác sống tốt."
Thấy Mạt Mạt nghe câu hiểu câu không, Tư
