Tài dường như hiểu được vì sao nàng cười như thế, môi mỏng hơi cong lên.
Bởi vì chiến tranh, đám học sinh đều về nhà. Sau này lại bởi vì dịch
chuột, nên hôm nay thư viện Ni Sơn cũng yên tĩnh vắng vẻ, không còn náo
nhiệt như trước nữa, đường vào cổng xuất hiện rêu xanh, có lẽ đã lâu rồi không có ai tới.
Diệp Quân Lan nhớ đến một màn từng phát sinh ở trước cổng vào, rất
nhiều bóng người thoảng qua trước mắt, gần như đã cách mấy ngàn năm, đã
cách mấy đời, những người trong cuộc sống của nàng lúc trước dần dần bị
gạt bỏ, phần trí nhớ liên quan cũng bắt đầu mơ hồ, điều này khiến Diệp
Quân Lan thật sự thương cảm.
Từ trước đến nay nàng đều biết, kỳ thật bản thân mình chỉ là một
người ích kỷ lạnh nhạt, ngoại trừ mấy người đặc biệt, những người còn
lại đều không ở trong lòng nàng, mà nay thấy được tình cảnh như thế,
không khỏi cảm thấy bi ai.
Xưa kia ta đi qua, dương liễu lả lướt, nay ta tới, mưa rơi tầm tã,
thật sự có thể nói là cảnh còn người mất, mọi chuyện đều thay đổi.
Bên tai dường như nghe thấy có người than nhẹ, tay bị nắm thật chặt, ấm áp, an tâm, vô cùng kỳ diệu trấn an trái tim nàng.
“Diệp Quân Lan?” Một giọng nữ quen thuộc phá vỡ suy nghĩ của Diệp Quân Lan.
Không đợi Diệp Quân Lan lấy lại tinh thần, đã có giọng nam kinh ngạc truyền đến: “Công tử? Phu nhân?”
Diệp Quân Lan vừa nhìn, là Vương Lan, còn có. . . . . . Bạch Hằng?
Nàng thật sự không hiểu nhìn về phía Mã Văn Tài, tại sao Bạch Hằng lại ở đây? Mã Văn Tài khẽ mỉm cười, ngược lại nhìn về phía Bạch Hằng lúc này
đang ngây người, cười không nói, ánh mắt lướt qua Vương Lan bên cạnh.
Bạch Hằng khẩn trương khẽ kéo Vương Lan ra phía sau, Vương Lan không khỏi nhìn hắn một cái, cũng không cự tuyệt.
Diệp Quân Lan nhìn Bạch Hằng, lại nhìn Vương Lan, bừng tỉnh đại ngộ,
nở nụ cười tươi sáng, lúc này vẫy tay chào hỏi Bạch Hằng và Vương Lan:
“Bạch Hằng, Vương Lan, đã lâu không gặp.”
Thật sự đã lâu không gặp, thế giới thay đổi nhanh như vậy, nhìn bộ
dạng của Bạch Hằng hình như rất khẩn trương với Vương Lan, Vương Lan
cũng không vô tình vô tình với hắn, hai người này tuyệt đối có gian
tình! Diệp Quân Lan trong bụng nghĩ đến, trên mặt không khỏi lộ ra nụ
cười đã hiểu.
Hai người kia quẫn bách không thôi, Bạch Hằng nhìn về phía công tử
nhà mình cầu cứu, lại thấy công tử nhà mình rảnh rỗi đứng ở một bên, nắm tay phu nhân, dung túng mỉm cười, đối với ánh mắt của hắn làm như không thấy.
Bạch Hằng đành bất đắc dĩ chào hỏi: “Đã lâu không gặp, không biết phu nhân và công tử có chuyện gì quan trọng? Thuộc hạ có thể làm thay hay
không.”
“Ta thấy, Mã công tử và Mã phu nhân là tới tìm ta cha sao?!” Không
ngờ Vương Lan nói toạc ra, nhưng một tiếng “Mã phu nhân” khiến Diệp Quân Lan vô cùng rối rắm.
Mã Văn Tài thấy vẻ mặt bất đắc dĩ rối rắm lại không thể phản bác của
nàng ta, khuôn mặt đau khổ trừng hắn, cười đến càng thêm sung sướng.
Diệp Quân Lan khóe miệng hơi run rẩy, quay đầu lại nhìn Vương Lan:
“Vương cô nương, vẫn nên gọi ta là Diệp Quân Lan đi. Không biết bây giờ
Sơn Trường có ở trong thư viện không?”
Vương Lan thoáng có chút kinh ngạc: “Cha ta? Có đấy, mời đi bên này.” Bạch Hằng ở bên cạnh không đáp, đi đằng trước dẫn đường, ý bảo Diệp
Quân Lan và Mã Văn Tài đuổi theo.
Sơn trường Vương Thế Ngọc giờ phút này đang ngồi trong đình viện, tay cầm sách cổ, tỉ mỉ nghiên cứu, trên bàn trước mặt đặt một ấm trà mới
ngâm, trong chén trà khẽ bốc hơi nóng, loáng thoáng có hương trà tản
ra. Ngày mùa thu, ánh mặt trời ấm áp chiếu xuống, mang theo chút mơ
màng, đìu hiu, rơi trên tay áo Vương Thế Ngọc, nhanh nhẹn như muốn bay,
mọc cánh thành tiên.
“Cha.” Vương Lan đi tới bên cạnh Vương Thế Ngọc, nhẹ giọng kêu.
Vương Thế Ngọc lấy lại tinh thần, ngẩng đầu mỉm cười hỏi: “Lan nhi,
có việc gì vậy?” Không hề chú ý đến người đứng phía sau Vương Lan, giống như đợi nàng đáp “Không có việc gì”, liền vùi đầu vào sách lần nữa.
Vương Lan âm thầm liếc mắt, khẽ nghiêng người, nói: “Cha, hôm nay Mã Văn Tài và Diệp Quân Lan tới thăm hỏi người.”
“Hai người họ?” Vương Thế Ngọc có chút kinh ngạc, ông chưa bao giờ
nghĩ tới Mã Văn Tài sẽ đến thăm mình, từ trước đến nay ông và Mã Vân
Diệu vẫn luôn không hợp nhau, nếu nói không có thành kiến là không thể
nào, nếu vì Mã Văn Tài là học sinh của ông, thì cũng chỉ là học sinh,
nhưng không thể so với hai người Lương Chúc.
Vương Thế Ngọc biết, Diệp Quân Lan gả cho Mã Văn Tài làm vợ, ông cũng thích nha đầu này, phụ thân của nha đầu này có giao tình không tầm
thường với ông, nhưng hôn lễ kia ông cũng không tham gia, lại không ngờ
hai người này vậy mà lại đến thăm hỏi ông.
“Học sinh Mã Văn Tài (Diệp Quân Lan) bái kiến sơn trường.”
Một lúc lâu sau, Diệp Quân Lan và Mã Văn Tài cáo biệt Vương Thế Ngọc, rời khỏi thư viện Ni Sơn. Bạch Hằng không muốn rời đi, tiếp tục ở lại
thư viện mong ngóng ôm được mỹ nhân về nhà, từ trước đến nay Mã Văn Tài
tương đối khoan dung với Bạch Hằng, nên liền theo ý hắn.
Dọc theo đường đi, Diệp Quân Lan vẫn trầm mặc không nói gì, không thể khôi phục lại tâm trạng như lúc đến, nàng nghĩ
