chúa Tắc Bố Lệ Na.
"Anh tư, chị tư."
Tắc Bố Lệ Na xuất hiện, khiến hai lông mày Kiệt Tư La nhíu lại, đi sau Tắc Bố Lệ Na là Cù Diên Khiếu.
"Em tới làm gì?" Kiệt Tư La chán ghét nhìn họ đang đi tới.
"Hai người uống trà chiều đi." Cố Mạt Lị cầm tách trà đưa cho hai người.
"Chỉ có chị dâu là tốt nhất, so với anh của em còn tốt hơn." Cố Mạt Lị xấu hổ cúi đầu.
"Chị dâu, em thấy chị thật ấm ức nha, sao chị lại phải gả cho một người đàn ông như thế này." Tắc Bố Lệ Na nhìn lên nhìn xuống đánh giá Kiệt Tư La, khinh bỉ nói: "Mặc dù anh tư là thiên tài piano, lại là một người cực kì đẹp trai, nhưng lại là một đại sắc lang (dê). Người phụ nữ nào bị anh ấy để mắt tới, đều sẽ bị anh ăn sạch sẽ, không chừa một mẫu xương."
Cố Mạt Lị chính là ví dụ điển hình.
"Em gái, em ăn no quá rảnh rỗi, không có việc gì làm sao?" Kiệt Tư La không vui nhăn mày.
"Chị tư, chị cứ như vậy gả cho anh tư sao, chị không cảm thấy uất ức à? Anh tư thậm chí còn chưa có cầu hôn, mà chị đã gả rồi, chị không cảm thấy đáng thương sao?" Tắc Bố Lệ Na uống một ngụm trà, ưu nhã hỏi.
"Tôi. . . . . . Tôi không có nghĩ qua." Cố Mạt Lị ấp a ấp úng đáp.
"Em gái, em là cố ý ly gián, phải không?" Anh đã nhìn ra được đầu mối.
"Chị dâu, chị xem anh sáu cầu hôn rất lãng mạn nha, anh ấy cầu hôn ở phi trường, có vô số người nhìn thấy, làm cho cô dâu lúc đó cảm động đến lệ nóng tuôn tràn, đều này là hạnh phúc của mọi cô gái đều mơ ước, chẳng lẽ chị không thích sao."
"Nhị công chúa, nhưng Mạt Lị. . . . . ."
"Chị dâu, em thấy chị rất uất ức, ngay cả em đều nhìn không nổi nữa, anh tư chưa cầu hôn còn không tính, thậm chí ngay cả nhẫn cưới lẫn hoa tươi đều không có, đây không phải là khinh người quá đáng rồi sao?"
"Tắc Bố Lệ Na, cuối cùng em muốn cái gì?" Kiệt Tư La tức giận từ trên ghế đứng lên, hận không được tự tay bóp cổ em gái của anh.
"Em muốn vì chị dâu lấy lại công đạo, anh đang chiếm tiện nghi của chị dâu?" Tắc Bố Lệ Na cười quyến rũ.
"Rốt cuộc em muốn như thế nào, em mới không làm phiền chúng tôi?" Anh hi vọng mẫu hậu của mình đừng xin ra người em gái này.
"Rất đơn giản, anh không giống như anh sáu cầu hôn chị dâu, nhưng ít ra anh cũng phải tặng nhẫn, tặng hoa tươi. . . . . ." Cô lại tiếp tục nói với Mạt Lị: "Em nói phải hay không? Chị dâu."
"Không, không cần điều này. . . . . ." Cố Mạt Lị vội vàng khoát tay.
"Chị dâu rất thiện lương, nhưng chị đừng dễ dàng bỏ qua cho anh tư, nếu không anh tư nhất định sẽ anh sạch sành sanh chị dâu."
Anh tư rất kì cục, cô là em gái nhất định phải thay chị dâu lên tiếng.
Kiệt Tư La thu hồi tức giận, giận quá cười nói: "Chỉ cần có chiếc nhẫn và hoa tươi là được rồi sao? Chỉ cần có hai thứ này, em sẽ không phiền chúng tôi nữa?"
"Đây còn phải nói, anh cho rằng em rất rãnh rỗi hay sao?" Tắc Bố Lệ Na nhìn anh khiêu khích.
Đột nhiên Kiệt Tư La đưa tay kéo cổ áo đầm của cô xuống.
Tất cả mọi người bởi vì hành động của anh mà không thể giải thích được.
Thế nhưng anh lại lấy ra một chuỗi vòng cổ bạch kim trên cổ của Cố Mạt Lị, mặt trái tim treo lủng lẳng dưới ánh mặt trời phát ra ánh sáng lóng lánh.
Chợt, anh mở sợi dây chuyền ra, trên mặt hình trái tim có một chiếc nhẫn kim cươi sáng lấp lánh.
Anh cầm chiếc nhẫn kim cương lên, đưa tới trước mặt Tắc Bố Lệ Na, "Em gái, em xem rõ rồi chứ!"
Chiếc nhẫn kim cương tinh xảo, đẹp rạng ngời.
"Chiếc nhẫn, hoa tươi hai thứ này anh đã chuẩn bị từ sớm, từ mười ngày trước đã đưa cho Cố Mạt Lị, chỉ là chưa kịp tự tay đeo lên cho cô ấy, em gái, hiện tại em còn gì để nói không?"
"Anh tư, anh, anh, anh. . . . . ."
"Anh như thế nào?"
"Gian trá cực kỳ."
"Không dám nhận, là em suy nghĩ quá nhiều." Tắc Bố Lệ Na tức giận quay đầu đi.
Cô đi 3, 4 bước, xoay người lại, đi tới trước mặt Cố Mạt Lị, lần nữa nở nụ cười: "Chị dâu, chị còn nhớ hay không lần trước anh tư diễn ở Moscow đã từng nói qua anh ấy có yêu một cô gái đã nhiều năm rồi, chẳng lẽ chị một chút cũng không muốn biết cô gái đó là ai sao?"
Cố Mạt Lị ngạc nhiên.
"Tắc Bố Lệ Na, rốt cuộc em nói xong chưa?" Kiệt Tư La giận dữ trừng đôi mắt, rống lên.
Tắc Bố Lệ Na hào phóng thưởng cho anh một cái xem thường, sau đó ở bên tai Cố Mạt Lị từng chữ từng chữ chậm rãi nói: "Thật ra thì cô gái kia. . . . . . Là. . . . ."
"Em không nói, không ai nói em câm!" Kiệt Tư La cố gắng che miệng của cô lại, lại bị Cù Diên Khiếu ngăn cản.
Tắc Bố Lệ Na không nhanh không chậm nhẹ nhàng nói ra một chữ, "Chị." Ngay sau đó, cô liền quay đầu đi!
Trong nháy mắt đầu óc Cố Mạt Lị quay cuồng.
Chính là cô! Chính là cô? Tứ điện hạ yêu một cô gái nhiều năm rồi đó chính là cô!
Là thật sao? Đó là thật sao?
Anh đến trước mặt Cố Mạt Lị, "Mạt Lị, cái đó. . . . . ."
Đột nhiên Cố Mạt Lị cười lên, nhìn anh, "Điện hạ, Mạt Lị biết Nhị công chúa nói đùa, Mạt Lị sẽ không tin vào lời cô ấy nói..., ngài không cần lo lắng, Mạt Lị chắc chắn sẽ không tin đó là thật."
Kiệt Tư La nâng cằm của cô lên, "Nếu như mà anh nói em gái anh không phải đang nói đùa, người anh yêu đó thật sự là em thì sao?"
Cố Mạt Lị kinh dị nhìn anh, "Không thể nào, này, này. . . . . . Tuyệt