“Hoa hồng đỏ.”
“Chỉ mỗi hoa hồng đỏ thôi sao ạ?”
“Đúng vậy.”
“Có cần quy định số lượng bông hoa không? Hay để tôi kết hợp cho ngài?” Cô mở tủ lạnh, lấy hoa hồng ra khỏi đó, ra vẻ bận rộn mà hỏi.
“Cô có thể bó cho tôi chín mươi chín bông hồng không?”
Chín mươi chín bông hồng ý nói thiên trường địa cửu, hắn muốn tặng bó hoa thay lời hứa hẹn tình yêu này cho ai đây? Bà xã, bạn gái hay là vị hôn thê? Có một chuyện có thể chắc chắn được, bó hoa này tuyệt đối không phải để tặng cho người vợ trước mà hắn nhận không ra như cô đây.
Tim có chút đau. Sao đến lúc bây giờ cô vẫn còn cảm thấy đau lòng? Không được đau.
“Thật xin lỗi, sợ rằng trong tiệm không có đủ số hoa nhiều như vậy.” Cô trầm giọng nói lời xin lỗi.
“Vậy năm mươi bông được chứ?”
Năm mươi bông hoa ý là yêu không hối hận. Đầu tiên là thiên trường địa cửu sau đó là yêu không hối hận, nếu cô lại nói không có đủ năm mươi bông hoa thì sao đây? Vậy tiếp theo hắn sẽ muốn bao nhiêu bông đây? Bốn mươi bông chăng? Ý rằng đến chết cũng không đổi thay. Hay là ba mươi bông? Đại diện cho anh yêu em.
Hắn nhất định rất yêu cô gái kia, mà người con gái có thể được hắn yêu thương chắc chắn là cô gái hạnh phúc nhất trên thế giới này, vì cô cũng đã từng hạnh phúc như thế, dù chỉ có nửa năm ngắn ngủi.
Tim khẽ thắt lại, thật đau, khiến cho cô phải dùng gai hoa hồng đâm vào tay để quên đi cơn đau.
Ngón trỏ bị đâm một lỗ, máu theo đó chảy ra, nhưng sao cô lại không thấy đau?
“Năm mươi bông hoa sao? Để tôi xem sao.” Cô cúi đầu nhìn số hoa hồng trong thùng, thật may làm sao, vừa đủ năm mươi bông. “Vừa đủ, tôi sẽ gói toàn bộ lại cho anh.” Cô nói, mỉm cười một cách máy móc.
“Làm phiền cô rồi.”
Cho dù đứng đối diện ở khoảng cách gần như vậy hắn vẫn không nhận ra cô.
Quảng Nhân Nhân à Quảng Nhân Nhân, rốt cuộc mày đang mong chờ điều gì?
Cho dù anh ấy có nhận ra mày đi chăng nữa thì sao nào? Mày muốn nghe anh ấy lạnh lùng nói với mày một câu “Đã lâu không gặp”, hay muốn anh ấy khen mày đã gầy đi, đã đẹp? Nhưng mày gầy đi thì anh ấy có nghĩ là mày đẹp không? Hay là méo mó, biến dạng?
Hắn đã nói không thích cô quá gầy, khi đó cân nặng của cô vẫn đang ở con số sáu mươi, sau khi cô giảm xuống còn năm mươi mấy, hắn càng lúc càng khó chịu với cô, thậm chí còn không muốn chạm đến cô, khi đó chí ít cô cũng còn năm mươi ba, năm mươi bốn kí, nhưng bây giờ cả năm mươi kí cũng chưa đến nữa.
Cô bây giờ trong mắt hắn, chắc chẳng khác gì bộ xương khô di động, xấu đến kinh khủng vậy sao? Cho nên hắn mới không thể nhận ra cô, thậm chí đến nhìn cô cũng không muốn.
Là sự thật, bọn họ li hôn cũng đã hai năm rồi, đã sớm thành người dưng nước lã, không chút quan hệ, cô còn nghĩ đến những chuyện này làm gì kia chứ? Thôi, mau mau gói hoa xong cho hắn, để hắn đi thôi.
Vết thương đang chậm rãi lành lại trong lòng cô lại vì hắn mà nứt ra lần nữa.
“Được rồi. Gói lại như vậy ngài đã hài lòng chưa ạ?” Cô đem bó hoa được gói cẩn thận đưa cho hắn xem thử.
“Bao nhiêu tiền?” Hắn gật đầu, hỏi.
“Một ngàn tám.”
“Đây.” Hắn rút ra hai ngàn đồng đưa cho cô, rồi nói: “Không cần thối lại.” Tiếp đó liền chủ động đưa tay ra ôm lấy bó hoa trên tay cô, quay người rời đi, không quay đầu lại lần nào nữa
Nước mắt nhanh chóng làm mờ bóng lưng hắn rời đi khiến cho Quảng Nhân Nhân sợ hãi.
Cô đang làm cái gì thế này? Vì sao lại khóc?
Cô dùng sức lau đi những giọt nước mắt đáng ghét đang trào ra, nhìn theo bóng hắn bước ra khỏi tiệm hoa, nhưng đột nhiên hắn ngừng bước, quay lại nhìn cô, khiến cho cánh tay cô đang gạt nước mắt nhất thời đông cứng lại.
Trong khoảnh khắc ấy, thời gian dường như đông lại, bốn mắt nhìn nhau, cô có chút kinh hãi, nhưng trên khuôn mặt hắn lại không có chút cảm xúc gì, chỉ như một người xa lạ, không hề biến đổi khiến cho sự kinh hoàng, lúng túng và nước mắt của cô nhất thời trở nên nực cười.
Quảng Nhân Nhân vội lau đi nước mắt, làm bộ như không có chuyện gì, mỉm cười với hắn.
“Còn chuyện gì không ạ?” Cô lịch sự hỏi.
“Còn.” Hắn gật đầu, sau đó nói với thanh âm lạnh lẽo: “Nghe luật sư Trần nói, em muốn trả lại căn nhà kia cho anh phải không?”
Đột nhiên hỏi một câu làm cho Quảng Nhân Nhân ngạc nhiên tột độ, huyết sắc trên mặt mất hết.
Gì mà luật sư Trần, gì mà trả lại căn nhà cho hắn? Hắn… Hắn biết cô là ai sao? Hắn đã sớm nhận ra cô ư?
Trong đầu cô là một mảnh hỗn loạn, hai tai ù cả lên khiến cho chân tay cô lại luống cuống, tim đập loạn nhịp, không biết nên làm thế nào cho phải. Hắn sẽ nghĩ thế nào khi thấy cô khóc đây?
“Sao vậy?” Hắn nhìn cô không chớp mắt, hỏi thăm lần nữa nhưng giọng nói chẳng khác gì mới rồi khi giả làm người xa lạ, lại khiến cho tim cô đau hơn.
Cho dù nhận ra cô, cũng không muốn nhiều lời với cô ư?
Cho dù thấy cô khóc, cũng coi như không thấy ư?
Có phải nếu có thể, hắn tình nguyện chưa từng gặp cô, chưa từng có một cuộc hôn nhân ngắn ngủi với cô hay không?
Cẩn thận ngẫm nghĩ lại, hắn cũng tìm được người để tặng chín mươi chín bông hoa hồng, hắn đương nhiên hy vọng có thể cùng “người vợ cũ” là cô đây phân chia ranh g