vì để bản thân được thỏa mãn, nhưng khi dịu dàng cùng cô giao hợp, Diệp Tỉnh An mới phát hiện là mình không chỉ có được thân thể của cô mà còn có được cô, cái hương vị ngọt ngào như bánh ngọt so với phụ nữ thật giống nhau.
Anh chậm rãi rong ruổi trên người cô, phập phồng, ánh mắt và mồ hôi hòa lẫn vào nhau, trái tim anh phảng phất có một cảm giác ấm áp, đang suy nghĩ xem cảm giác kia là gì, đôi mắt của anh chợt mở to.
Thời gian chung giường lần này cuối cùng xong, nhưng Diệp Tỉnh An tin mình có thể làm được tốt hơn, cũng có khả năng làm được mấy lần nữa, theo tính cách trước kia, anh nhất định sẽ làm thêm mấy lần để rửa sạch oan ức.
Chỉ là Diệp Tỉnh An không có làm như vậy, một lần hoan ái đơn giản trôi qua, anh liền ôm Điền Bảo Bối mệt mỏi nằm xuống ngủ, anh tự nói với chính mình chuyện này không vì ý nghĩa gì khác, anh chỉ đơn giản là nghe theo lời bác sĩ, làm chuyện đó một cách “Vừa phải” mà thôi.
Gần cuối năm, thời tiết càng ngày càng lạnh, bụng của Điền Bảo Bối cũng càng lúc càng lớn.
Phản ứng thời kỳ mang thai cũng giảm dần, số lần chung giường cũng dần dần khôi phục như bình thường, hầu như mọi thứ đều đi vào quỹ đạo.
Nhưng bản thân Diệp Tỉnh An lại có vấn đề, anh bắt đầu hoài nghi có phải hay không lúc vợ mang thai, chồng cũng sẽ có phản ứng của thai phụ? Tại sao gần đây cảm xúc của anh trở nên phong phú như vậy? Trong lòng luôn cảm thấy là lạ, không cao hứng nổi.
Mà trong lòng anh cũng hiểu tại sao lại như vậy, nhưng lại không muốn cũng không dám thừa nhận, dù sao anh và Điền Bảo Bối cãi vã đã nhiều năm, không phải bởi vì cảm giác gần đây nên cảm thấy mình đối với Điền Bảo Bối. . . .có cái gì chứ?
Mà phản ứng sinh lý của Điền Bảo Bối cũng giảm bớt, phản ứng trong lòng lại bắt đầu, gần đây cô hay đa sầu đa cảm, động một chút là rơi nước mắt, xem phim thần tượng cũng khóc sạch một cuộn giấy vệ sinh.
Cho nên gần đây trong ngôi nhà thủy tinh thường hay xuất hiện loại tình huống này, Điền Bảo Bối vừa ăn trái cây vừa khóc, mà Diệp Tỉnh An thì thẫn thờ nhìn laptop ngẩn người, sắc mặt nặng nề.
Bình thường sau bữa trưa, Điền Bảo Bối sẽ đến phòng sinh em bé để ngủ trưa, dần dần thành thói quen, buổi tối cũng ngủ lại ở đó, sau khi làm chuyện đó xong, hầu như Diệp Tỉnh An cũng theo cô ngủ lại, lâu ngày, bọn họ cũng có thói quen ngủ cùng nhau.
Mang thai giữa kỳ, tay chân của Điền Bảo Bối bắt đầu sưng phù, còn hay bị chuột rút, buổi tối hơi lạnh sẽ bị chuột rút làm đau nhức tỉnh giấc, lúc bắt đầu xuất hiện tình trạng này, Diệp Tỉnh An nằm ngủ bên cạnh cô.
Có lẽ là nửa đêm ngủ đá chăn, nhiễm lạnh nên bắp chân bị chuột rút, Điền Bảo Bối ưm một tiếng rồi tỉnh giấc, sau đó ôm bắp chân nhẹ nhàng rên rỉ.
Diệp Tỉnh An tỉnh lại, giọng nói có chút khàn khàn hỏi: “Sao vậy, không thoải mái chỗ nào?”
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Điền Bảo Bối nhíu lại: “Đau chân.”
Diệp Tỉnh An tỉnh táo một chút, xốc chăn đứng dậy nhìn cô đang xoa xoa hỏi: “Bắp chân?”
Điền Bảo Bối gật đầu một cái, bắp chân đau đến nỗi không thể cử động: “Ừ, thật là đau, học trưởng!”
Diệp Tỉnh An có chút khẩn trương, nhanh chóng nhảy xuống giường, sắc mặt nặng nề nói: “Ngoan ngoãn nằm xuống không nên cử động, ngàn vạn lần không được cử động, tôi đi gọi điện thoại.” Anh chỉ mặc một cái quần nhỏ liền xông ra ngoài.
Vì tránh tia khúc xạ, Diệp Tỉnh An đem điện thoại di động đặt cách Điền Bảo Bối rất xa, cho nên hiện tại anh phải vọt lên phòng khách lầu ba, cầm điện thoại di động tìm số của bác sĩ, sau đó gọi đến.
Nhưng mà bây giờ là ba giờ sáng cho nên bác sĩ đã tắt điện thoại.
Diệp Tỉnh An nắm chặt di động, nguyền rủa một câu, gấp gáp nhìn xuống phòng dưới, sau đó liền gọi điện cho trợ lý.
Để tiện công việc Diệp Tỉnh An có thể tùy lúc tìm, điện thoại của trợ lý luôn mở hai mươi bốn giờ, sau khi nối máy, Diệp Tỉnh An trực tiếp nói tên bác sĩ và bệnh viện, sau đó nói: “Đi tìm cho tôi điện thoại nhà của người này, tôi cho cậu mười phút, không tìm được thì ngày mai nộp đơn từ chức đến phòng làm việc của tôi.” Nói xong anh liền cúp điện thoại.
Sau đó quay trở về phòng, nhìn thấy Điền Bảo Bối vẫn còn ở trên giường cuộn tròn, anh đi đến ngồi bên mép giường, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn nhíu lại, trong lòng anh so với cô còn gấp gáp hơn, chưa ngồi được mấy giây anh lại đứng lên: “Thôi, tốt nhất tôi tự đi lôi bác sĩ đến đây.” Vừa nói lại chuẩn bị đi ra ngoài gọi điện cho trợ lý.
Lúc này một bàn tay nhỏ bé đột nhiên kéo lấy quần anh.
Điền Bảo Bối cong cong cái miệng nhỏ: “Học trưởng, không cần phiền toái như vậy, tôi chỉ. . . . chỉ là chuột rút thôi mà.”
Diệp Tỉnh An lặp lại một lần nữa: “Chuột rút?”
Nghe giống như không quá nghiêm trọng: “Làm sao cô biết đó là chuột rút?”
Điền Bảo Bối yếu ớt nói: “Trên sách viết. . . . . . . xoa xoa một chút là tốt rồi.”
Nói xong cô liền thu tay lại, khom người xoa xoa bắp chân.
Diệp Tỉnh An thở phào nhẹ nhõm, chau mày nhìn cô một hồi, cuối cùng vẫn là ngồi xuống phất phất tay cô ra, đem chân cô để lên trên đùi mình, sau đó dùng bàn tay ấm áp nhẹ nhàng xoa xoa bắp chân cho cô.
Điền Bảo Bối đầu tiên là ngẩn ngơ, sau đó