pacman, rainbows, and roller s
Chồng Khờ Không Nghe Dạy

Chồng Khờ Không Nghe Dạy

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323731

Bình chọn: 7.00/10/373 lượt.

chu kỳ. . . . .”

Diệp Tỉnh An nhanh chóng cắt ngang: “Đừng có bàn chuyện này nữa.”

Điền Bảo Bối vội vàng ngẩng đầu lên: “Không thể không bàn chuyện này, tôi biết lần này tôi hơi nặng tay, lần sau tôi sẽ chú ý không làm như vậy nữa.”

Diệp Tỉnh An thấy cô sốt ruột, trái tim anh thắt lại: “Cô thật sự muốn ly hôn đến như vậy sao?”

Quen biết cô hai mươi năm, hiếm khi thấy cô thừa nhận sai lầm của mình, xem ra cô cũng đang tự trách bản thân, ý nghĩ này càng làm cho sắc mặt của Diệp Tỉnh An trở nên khó coi.

“Không phải anh cũng muốn như vậy sao?”

“Đúng, có lẽ tôi đã xem thường quyết tâm muốn ly hôn của cô rồi.” Diệp Tỉnh An cười lạnh, anh nhìn cô đánh giá một phen: “Ăn mặc cũng thật có thành ý, được rồi, cô nói đúng, tôi cũng muốn ly hôn gần chết đây, đau đớn của tôi làm sao so sánh được với tâm ý của cô, cô đã chuẩn bị tốt như vậy, chúng ta vào thôi.” Anh liếc nhìn Điền Bảo Bối một cái rồi đi vòng qua cô, mở cửa bước vào trong phòng.

Điền Bảo Bối đứng im tại chỗ, siết chặt tay, hít sâu một hơi.

“Đứng ở đó làm gì? Không phải cô đã chuẩn bị xong rồi sao?” Diệp Tỉnh An khó hiểu hỏi.

Điền Bảo Bối tự nhủ với bản thân không nên tức giận, sau đó đi theo anh vào phòng. Diệp Tỉnh An đi thẳng vào phòng tắm, Điền Bảo Bối cúi thấp đầu ngồi ở bên giường, điều chỉnh lại hô hấp của mình.

Mười phút sau, Diệp Tỉnh An mặc một bộ đồ ngủ bước ra, không đợi anh mở miệng, Điền Bảo Bối đã bước đến trước mặt anh, trợn mắt hung dữ giống như một con chó nhỏ đang tức giận: “Học trưởng, vừa rồi anh nói như thế làm tôi cảm thấy rất buồn, nếu không phải vì để mau có em bé, tôi thật sự muốn . . . .” Cô hít hít mũi, lại tranh cãi vô ích với Diệp Tỉnh An.

“Muốn làm gì?”

“Muốn. . . . .” Điền Bảo Bối đột nhiên tiến thêm một bước.

“Này, cô làm gì vậy?” Diệp Tỉnh An giật mình lùi lại.

“Quên đi, bắt đầu thôi.”

Điền Bảo Bối nắm lấy cánh tay không bị thương của Diệp Tỉnh An, kéo anh đến bên giường ngồi xuống, sau đó cô đột nhiên phất lên tà váy, giống như một nữ hiệp tiêu sái, nếu anh đã nói quá đáng như vậy, cô sẽ chứng minh cho anh thấy, cô đã chuẩn bị tốt để sinh em bé, chẳng qua là cô không muốn ly hôn mà thôi.

Tư thế này của cô dọa Diệp Tỉnh An giật mình, cũng quên mất mình đang tức giận, mà bắt đầu lo lắng cho bản thân, sợ cô sẽ lại làm mình bị thương.

Thế là anh khoanh hai tay ôm kín người mình: “Này, Điền Tiểu Điềm, thật ra bây giờ cánh tay của tôi không thể cử động, cô đừng nổi điên, nhanh nhanh trở về phòng đi, đừng ở đây quấy rầy tôi.”

“Không được, chúng ta phải tranh thủ thời gian.” Chu kỳ rụng trứng của cô đã tới được vài ngày.

“Tay tôi bị thương, không làm được.”

“Để tôi” Điền Bảo Bối nói.

“Cô?” Diệp Tỉnh An sửng sốt.

“A. . . . .” mặt của Điền Bảo Bối đột nhiên đỏ lên, xấu hổ nói: “Làm sao? Tôi thì không được sao?”

Diệp Tỉnh An ngẩn người, đột nhiên cười một tiếng.

Điền Bảo Bối bị anh chọc tức, cô hạ quyết tâm, liền bước về phía trước.

Sau khi quyết định xong, cô đi nhanh về phía Diệp Tỉnh An, giúp anh tách hai chân ra, sau đó cô cúi đầu, điên cuồng hôn loạn trên người anh.

Diệp Tỉnh An né tránh vài cái, sau đó vươn tay ra ngăn động tác của cô: “Này, này, này, cô có biết mình đang làm gì không? Sao lại hôn loạn lên như vậy?” Anh nhếch lông mày, ánh mắt sáng rực nhìn cô, thấy Điền Bảo Bối đang thở hổn hển, khuôn mặt cô nhỏ nhắn, đột nhiên làm anh cảm thấy hứng thú.

Anh giật giật khóe miệng: “Cô có hiểu hôn là như thế nào không?”

Điền Bảo Bối ngơ ngác nhìn bờ môi anh, sau đó nói chắc như đinh đóng cột: “Tôi hiểu.”

Cô di chuyển thân mình, cúi người hôn lên môi anh, nụ hôn nhàn nhạt, liếm nhẹ khóe môi của Diệp Tỉnh An.

Điền Bảo Bối từ từ nhắm mắt, cho nên cô không phát hiện Diệp Tỉnh An mở mắt, anh nhìn cô hồi lâu, không nhịn được vươn cái lưỡi dài cuốn lấy đầu lưỡi thơm tho của cô, Điền Bảo Bối rên lên một tiếng, đột nhiên mở mắt, lưỡi của cô bị anh mút, chỉ có thể kêu ô ô vài tiếng.

Sau khi lấy lại bình tĩnh, cô bắt đầu đáp lại nụ hôn của anh, còn chủ động vòng tay ra sau cổ anh, bàn tay nhỏ bé run run, anh biết cô đang rất khẩn trương.

Diệp Tỉnh An buông tay, hơi nâng thân mình lên, rời khỏi môi Điền Bảo Bối, hỏi: “Tiếp theo làm gì?” Ánh mắt anh có chút khinh thường, giống như chế giễu Điền Bảo Bối cô trừ hôn ra thì không biết cái gì cả.

Điền Bảo Bối tức giận, tuy rằng không thành công, nhưng tốt xấu gì cô cũng đã thử qua vài lần.

Sau khi đột phá xong giai đoạn đầu tiên, tiếp theo mọi thứ đều trở nên thuận lợi.

Điền Bảo Bối không có hành vi bạo lực nào, cô chỉ giống như một tiểu bạch thỏ, vùi trong ngực Diệp Tỉnh An khóc sụt sùi, nhìn cô như vậy Diệp Tỉnh An cảm thấy mình như đang bị dục hỏa thiêu đốt, một đêm này anh muốn cô rất nhiều lần, giống như sợ qua đêm nay cô sẽ trở về thái độ bình thường, cho nên đêm nay anh càng tranh thủ muốn cô.

Cao trào đến lần thứ nhất, Điền Bảo Bối run run, ngã vào trong ngực anh, Diệp Tỉnh An ôm cô nằm xuống, không nhịn được nghĩ trong lòng, hôm nay Điền Bảo Bối thật ngoan.

Hình như anh đã tìm được cách để thuần phục cô.

Bởi vì Điền Bảo Bối ngang ngược, chỉ có lúc ở