n tình cảnh thiếu nợ trầm
trọng. Công ty của nhà em có thể tuyên bố phá sản bất cứ lúc nào, nhân
viên trong công ty cũng sắp lâm vào cảnh thất nghiệp..." Cô biết, anh sẽ không hiểu được những lời này nhưng cô vẫn muốn kể cho anh nghe.
Tuy Phong Vũ Vọng nghe không hiểu nhưng anh vẫn rất nghiêm túc nghe cô
nói, cũng cố gắng ghi nhớ từng lời của cô. Anh hoàn toàn không vì khó
hiểu mà cắt ngang lời cô.
"Lúc ấy, cha anh đã ngỏ lời muốn kết thông gia với ba em, điều kiện là
ông ấy đồng ý viện trợ cho nhà em vô điều kiện. Cha anh còn thêm một
điều kiện, mà điều kiện đó mới chính là điểm mấu chốt để ba em đồng ý
chuyện này." Nói đến đây, cô dừng lại nhìn anh, phát hiện anh đang cau
mày, vẻ mặt phiền não giống như cô nói quá nhiều làm cho anh không nhớ
hết được.
Mỉm cười, cô vuốt nhẹ mặt anh, tiếp tục nói: "Điều kiện đó là, em có thể chọn một trong bốn người anh trai của anh để kết hôn, cho dù em có chọn ại thì cha anh vẫn sẽ giúp nhà em."
"A?" Nghe đến đây, anh như nghĩ ra điều gì đó nhưng vẫn còn khá mơ hồ, cho nên anh chỉ biết mờ mịt nhìn cô.
Cô dĩ nhiên biết anh không hiểu song vẫn không có ý định dừng lại giải thích.
"Lần đầu tiên nhìn thấy anh, em đã quyết định, em muốn gả cho anh. Vì
thế...." Cô để ý lúc anh nghe cô nói cô đồng ý gả cho anh ngay từ lần
gặp đầu tiên, hai mắt anh liền phát sáng, vẻ mặt vô cùng hưng phấn.
"Em tự bỏ tiền túi của mình ra trả nợ, còn trả thêm lãi cho cha anh
nữa." Dứt lời, cô cũng không định nói sâu thêm nữa. Trọng điểm của hai
người là lý do vì sao cô lại đến nhà họ Phong và sự thật về cuộc hôn
nhân của bọn họ, cô đều nói ra hết.
Chỉ một lúc mà phải tiếp thu quá nhiều khiến anh có chút không phản ứng kịp. Anh có chỗ hiểu có chỗ không.
"Anh đã hiểu chưa?" Ngón tay thon dài lưu luyến vuốt ve mặt anh, cô nhẹ giọng hỏi.
Lắc đầu, anh hoàn toàn không hiểu. Đầu óc anh vốn đã có vấn đề, giờ lại càng rối tung rối mù.
Cô ngẩng đầu hôn nhẹ lên môi anh rồi bắt đầu nói tỉ mỉ cho anh hiểu.
"Lần trước em để anh tự suy nghĩ xem em có thích anh không, lần này em
sẽ tự mình nói cho anh nghe." Giữ mặt anh, cô bắt anh nhìn thẳng mình.
"Em thích anh, thậm chí là yêu anh. Cũng bởi vì anh mà em mới đồng ý đám cưới này. Không phải vì tiền bạc, cũng chẳng phải vì những thứ khác,
chỉ đơn giản vì em yêu anh thôi."
Nhung Nhung nói...Cô yêu anh....
Lời tỏ tình của Kiều Nhung Ngọc dọa anh đến choáng váng, lại càng không kịp phản ứng.
Cô im lặng cho anh thời gian tiêu hóa hết lời cô nói, từ từ đợi anh hiểu ra.
Đột nhiên, anh kích động ôm chặt lấy cô, vui mừng hô to: "Nhung Nhung yêu mình, Nhung Nhung yêu mình."
Bật cười, cô ôm lấy eo anh: "Đúng vậy, em yêu anh."
Buông cô ra, anh chân không nhảy xuống giường, bắt đầu hoa tay múa chân chạy quanh phòng, vô cùng vui vẻ.
Ngồi ở trên giường, cô tươi cười nhìn dáng vẻ vui sướng của anh, không
hề nói một lời. Nhìn anh vui vẻ, cô cũng cảm thấy vui lây.
"Nhung Nhung yêu mình." Chỉ ở trong phòng, anh vẫn chưa thỏa mãn, còn
muốn chạy ra bên ngoài la to, dọa cho Kiều Nhung Ngọc sợ đến mức vội
ngăn anh lại.
"Vũ Vũ, không cho phép ra ngoài." Đùa à, nếu để cho anh chạy ra bên ngoài kêu la thì sau này cô đâu còn mặt mũi gặp ai nữa.
Tuy tay đã đặt lên nắm đấm cửa nhưng anh vẫn ngoan ngoãn dừng lại, rồi khó hiểu nhìn về phía cô.
"Vì sao vậy?" Anh thật sự rất vui, chỉ muốn khoe cho cả thế giới này biết thôi.
Cô vỗ vỗ giường, nói: "Qua đây ngủ cùng với em đi, em mệt mỏi quá."
Hiện tại, cô có không muốn ngủ thì vẫn phải ngủ một lúc, nếu không thì chắc chắn anh sẽ xông ra ngoài mất.
Hết nhìn giường rồi lại nhìn cửa, cuối cùng anh đành thả tay ra rồi đi đến bên giường.
Nhìn hành động của anh, Kiều Nhung Ngọc liền khẽ thở phào, sau đó cô lập tức rúc vào lòng anh, thoải mái nhắm mắt ngủ.
*********************
Bị đuổi ra khỏi nhà họ Phong, Mide càng nghĩ càng không cam tâm, lập tức chạy đi tìm một khách sạn dưới chân núi Dương Minh thuê phòng.
Anh ta ngồi trong phòng, nghiến răng nghiến lợi nhìn về phía núi Dương
Minh, khuôn mặt anh tuấn bị che lấp bởi sự ghen tỵ và phẫn nộ trở nên vô cùng xấu xí.
Nhớ lại vẻ mặt hạnh phúc của Kiều Nhung Ngọc lúc nói với anh ta cô đối
với người đàn ông kia là vừa gặp đã yêu, nhớ lại dáng vẻ khả ái của cô
lúc ngồi trong lòng người kia, nhớ lại cô không chút lưu tình đuổi mình
ra khỏi nhà họ Phong...
Bất kể là dáng vẻ khi cười hay khi giận dỗi của cô đều khiến cho anh ta mê luyến không thôi.
Ban đầu, đúng là vì cô không bị hấp dẫn bởi vẻ bề ngoài của anh ta mới
khiến anh ta bị thu hút, chấp nhận hạ mình kết bạn với cô. Không nghĩ
đến, cuối cùng anh ta lại thật sự thích cô, nhưng cô đối với anh ta vẫn
là ôn hòa, duy trì khoảng cách nhất định. Anh ta cho rằng, chỉ cần mãi
mãi đi theo cô thì một ngày nào đó cô sẽ chấp nhận tình cảm của mình.
Song thật không ngờ, anh ta chỉ đi công tác một
Ban đầu, đúng là vì cô không bị hấp dẫn bởi vẻ bề ngoài của anh ta mới
khiến anh ta bị thu hút, chấp nhận hạ mình kết bạn với cô, không nghĩ
đến, cuối cùng anh ta lại thật sự thích cô, nhưng cô đối với anh ta vẫ
