Disneyland 1972 Love the old s
Chú À, Anh Không Biết Yêu

Chú À, Anh Không Biết Yêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326104

Bình chọn: 9.5.00/10/610 lượt.

u

anh yêu em chứ gì ^^)

Một câu này, bắt đầu từ khi Chu Mông Mông

kết hôn cùng anh luôn đợi đến giờ, cô nhìn người đàn ông của mình, nước

mắt trong hốc mắt lại không kìm được tuôn rơi, anh đưa tay lau dòng nước mắt trên má cô, dịu dàng nói: "Tiểu Mông đừng khóc, đáp ứng anh, đừng

rời xa anh, được không?"

"... Vâng." Chu Mông Mông gật đầu, hai tay vươn lên ôm lấy Tề Xuyên, ghé vào tai anh nghẹn ngào nói: "Em cũng yêu anh."

Đứa bé sinh ra rất khỏe mạnh, cân nặng khoảng 4. 1 pound, là một bé trai xinh xắn kháu khỉnh.

Sau khi Khúc Vân Thanh biết Chu Mông Mông lừa bà sang Luân Đôn, mặc dù rất

tức giận nhưng thấy hai mẹ con bình an khỏe mạnh thì cũng chỉ cằn nhằn

vài câu. Về phần Chu gia, sau khi biết chuyện liền bay sang Anh, đầu

tiên là dạy dỗ Tề Xuyên một trận, sau đó mới chuyển sang Chu Mông Mông.

Chị khổ cho Chu Kiến Nghiệp, tuổi già sức yếu mà còn phải lo lắng cho hai

mẹ con cháu chắt, ngồi mười mấy giờ bay đến Luân Đôn, đến nơi khí hậu

không hợp lại khiến ông đau mấy ngày. Vốn Chu Bồi Sinh không muốn để ông sang nhưng vì chắt, khuyên ông nhưng ông không nghe.

Chu Mông

Mông hỏi ba cô có phải ông cô bệnh cũ tái phát hay không? Chu Bồi Sinh

chỉ thở dài, nói: "Ông con không quen với khí hậu bên đó, qua vài ngày

sẽ khỏe lên thôi."

Cô nghe ba nói vậy tuy rất nghi hoặc nhưng hỏi Tề Xuyên anh ấy cũng trả lời như vậy. Sau đó Chu Miểu cũng đến, mua cho cháu trai rất nhiều đồ chơi. Chu Mông Mông mới đầu còn chọc anh, nói

thằng bé còn nhỏ như vậy sao biết chơi được! Anh chỉ mỉm cười, nhưng Chu Mông Mông có thể thấy trong mắt anh lộ ra tia mất mát.

Về chuyện của Diệp Viện, Chu Mông Mông biết anh và ba cô đã cãi nhau một thời

gian, lúc cô mang thai anh đã dọn ra ngoài. Cho nên lần này anh đến chơi ba cô hoàn toàn không biết.

Thân làm anh trai, Chu Miểu cũng

không hy vọng Mông Mông vì anh phải lo lắng. Bởi vậy lúc Mông Mông hỏi

anh chuyện Diệp Viện thế nào, anh chỉ trả lời đơn giản: "Chờ sau khi cô

ấy hết giận, cô ấy sẽ quay về thôi."

Chu Mông Mông mặc dù không

hiểu Diệp Viện. Nhưng cô rất muốn nói cho anh, con gái một khi đã cứng

đầu, mười trâu kéo cũng không đi.

Chu Miểu về nước vào ngày hôm

sau, bỗng Chu Mông Mông đột nhiên ý thức được hai chuyện, một là chuyện

thừa kế tước vị của Tề Xuyên, hai là phải đặt tên cho đứa bé.

Chu Mông Mông bắt đầu tự hỏi, cô sinh con đã gần một tháng rồi mà tại sao

công tước Alr ngay cả bóng dáng cũng không thấy xuất hiện. Kỳ thật từ

lúc cô bay sang Anh cô đã chuẩn bị tâm lý, suy nghĩ khi đối mặt với công tước Alr cô nên đấu tranh như thế nào, lập kế hoạch đoạt lại Tề Xuyên

ra sao. Nhưng mọi kế hoạch đều không thể được thực hiện.

Đầy

tháng của em bé được tổ chức tại một biệt thự tư nhân ở Luân Đôn. Đến

nơi Chu Mông Mông mới biết đây này sản nghiệp của công tước Alr. Mà biệt thự này, chính là quà ông dành tặng cho đứa bé.

Một món quà quý

giá như vậy, Chu Mông Mông đương nhiên không dám nhận, cô còn tưởng công tước Alr lại muốn dùng chiêu này để trao đổi điều kiện với cô. Tề Xuyên nhìn cô lo lắng không yên, một tay ôm con một tay ôm cô dịu dàng nói:

"Đừng nghĩ nhiều em, biệt thự này không phải dùng để đổi đứa bé đâu."

Chu Mông Mông ngẩng đầu chồng mình, chán nản nói: "Vậy tại sao ông anh lại

tặng cho đứa bé món quà giá trị như vậy? Còn có, em vẫn còn chờ anh giải thích cho em chuyện ở Anh đấy."

Thường nói phụ nữ sau khi có con sẽ khó tính, Tề Xuyên thở dài: "Đợi đến tối anh sẽ kể cho em, bây giờ

người đông kể không tiện."

"Buổi tối?" Chu Mông Mông liếc nhìn

mọi người xung quanh bỗng thấy cách đó không xa một bóng người quen

thuộc, cô liền quay đầu nhìn anh, quên mất chuyện đang nói: "Chú, em

trai anh kìa."

"..." Khóe miệng Tề Xuyên khẽ giật.

Tề Hoàn dường như cũng phát hiện ra hai người, cách một khoảng giơ ly sâm banh, mỉm cười sau đó nói một câu.

Tiếng người nói chuyện ồn ào, tuy không nghe được tiếng nhưng Chu Mông Mông

vẫn có thể đọc được từ miệng anh: "Chúc hai người trăm năm hạnh phúc,

con đàn cháu đống!"

Nháy mắt cô nhận ra một điều, nghiêng người hỏi Tề Xuyên: "Có phải anh còn giấu em chuyện gì phải không?"

Tề Xuyên cúi đầu, thì thầm vào tai cô Chu Mông Mông: "Xem ra sinh con xong có thể giúp em thông minh hơn ấy nhỉ, có lẽ chúng ta phải nắm ngay chắc cơ hội này."

Chu Mông Mông đang định đáp trả bỗng Tề Mông đột

nhiên chạy tới, nói: "Chú, nhị sư muội, không tốt rồi! Ông nội Chu cùng

ông thông gia đang cãi nhau!"

Người ông thông gia này Chu Mông

Mông đã từng gặp. Hồi nhỏ cha cô đã từng dẫn cô tới Khúc gia chơi mấy

lần, hồi ấy Khúc Thiên Thanh là một nhà tài phiệt nổi tiếng ở thành phố

H.

Bác Khúc trước kia là bạn của ba cô, hai người đã từng trải qua rất nhiều vất vả nên coi nhau như là anh em tốt.

Nhưng mà tại sao bác Khúc lại cãi nhau với ông cô?

Chu Mông Mông ôm đứa bé cùng Tề Xuyên đi vào phòng khách, trong phòng đã tụ tập rất nhiều người cao tuổi, có thể thấy được không khí hai bên có vẻ

khá căng thẳng.

Khúc Vân Thanh nhìn thấy con dâu bước vào liền

nói lớn: "Hai người tuổi đã cao mà trước mặt mấy cháu cãi nha