Mạnh Hiểu
Diêu đứng cách đó không xa.
Mạnh Hiểu Diêu bị anh nhìn có chút
mất tự nhiên, gần nửa năm không gặp, anh vẫn đẹp trai phong độ, vét đen
giày da, phối hợp với caravat sẫm màu, trước ngực cài một bông hoa hồng
trắng, sự thanh cao anh tuấn nháy mắt làm nỗi nhớ trong cô vỡ òa, cực kỳ khó chịu. Mạnh Hiểu Diêu âm thầm giấu hai tay, gắt gao nắm chặt váy
mình.
Chu Mông Mông nháy mắt với Xuân Xuân, hai người ăn ý lặng
lẽ rời khỏi phòng, chỉ để lại Chu Diễm và Mạnh Hiểu Diêu. Mạnh Hiểu Diêu lấy lại tinh thần, vừa định đi ra ngoài theo hai người bỗng bị Chu Diễm chặn lại.
Mạnh Hiểu Diêu ngập ngừng, khó có thể khống chế cảm xúc trên mặt, gượng cười nói: "Anh Tiểu Diễm ..."
Cô còn chưa nói xong đã bị ôm vào Chu Diễm trong lòng, Mạnh Hiểu Diêu cảm
nhận được nhiệt độ cơ thể anh truyền qua, cả người run lên, cắn môi, hốc mắt đã ướt đẫm khi nào.
"Anh rất nhớ em." Chu Diễm nói xong hai
người liền trầm mặc hồi lâu, cho đến khi bên ngoài truyền đến tiếng nói
chuyện ồn ào Chu Diễm mới buông lỏng cô ra.
Anh cúi đầu nhìn cô
gái xinh đẹp, ngón tay nhè nhẹ lướt qua khóe mắt ẩm ướt, khàn khàn dịu
dàng nói: "Ngày kia anh phải về bộ đội rồi, ngày mai em có rảnh không?"
"Em..." Cô muốn nói là cô bận nhưng lời đến miệng lại không thể thốt ra. Vì thế Chu Diễm liền nói: "Ngày mai anh sang đón em."
Sau đó hai người đi ra ngoài, Chu Diễm bỗng nắm lấy tay phải của cô. Mạnh
Hiểu Diêu cúi đầu, nhìn ngón tay đeo nhẫn thon dài của anh có đeo một
chiếc nhẫn giống đúc với chiếc nhẫn anh đưa cô ngày đó, là nhẫn nam, mà
của cô là nhẫn nữ.
Mạnh Hiểu Diêu lại chuyển sang nhìn ngón tay mình trống không, trong lòng bỗng rất áy náy chua xót.
Ngay lúc cô buồn bã suy nghĩ, Chu Diễm đột nhiên quay đầu, dừng bước, anh
đứng cách cô hai bậc cầu thang, nâng tay cô lên, đặt một nụ hôn trên
ngón giữa rồi nói: "Lần sau ra khỏi nhà nhớ phải mang theo nhẫn đấy."
Động tác bây giờ của Chu Diễm rất giống hình ảnh hoàng tử cầu hôn trong
phim, tuy anh không quỳ gối nhưng từ góc độ của cô có thể thấy anh như
đang quỳ vậy. Mạnh Hiểu Diêu chưa kịp suy nghĩ đáp lại ra sao thì đã
trông thấy anh giơ hai ngón tay lên, rồi không biết từ đâu xuất hiện ra
một cái nhẫn. Chu Diễm cẩn thận đeo nhẫn vào tay cô, kiểu dáng giống đúc với chiếc nhẫn của anh.
Mạnh Hiểu Diêu lập tức sững người, rõ ràng cô nhớ đã đặt chiếc nhẫn ở lại Tề gia, vì sao?
"Tiểu Mơ Hồ, lần này anh sẽ tha thứ vì trí nhớ kém của em, nhưng về sau không được như vậy, biết chưa?" Chu Diễm một tay kéo cô vào lòng, cọ cọ chóp
mũi cô, dường như không hề phát hiện ra tâm tư phức tạp của cô lúc này.
"Chu Diễm, em..."
"Được rồi, hôm nay là ngày vui của Mông Mông, phải vui lên." Chu Diễm kéo cô
đi, cô còn chưa kịp nói gì thì hai người đã yên vị ngồi trên xe.
Lễ cưới được tổ chức tại vườn hoa phía Tây thành, kiến trúc Gothic trắng,
tháp chuông cổ điện, không gian vô cùng thiêng liêng và thánh thiện.
Khi tiếng chuông ngân vang, mọi người ngồi ở lễ đường đồng loạt quay đầu
nhìn ra phía cửa, một cô gái trong bộ váy cưới trắng tinh khiết xinh như thiên thần đang nắm tay cha mình, dọc theo thảm đỏ bước vào, phía sau
là một bé trai và một bé gái xinh xắn tung hoa đi theo.
Mà lúc
này người mặc một thân lễ phục màu trắng, anh tuấn như hoàng tử đang
đứng trước lễ đường, chờ đợi người vợ sẽ đi cùng anh suốt cuộc đời.
Chu Mông Mông đi theo cha mình, dừng trước mặt Tề Xuyên, xuyên qua mảnh lụa trắng cô thấy ba mình trao tay cô vào tay Tề Xuyên: "Tề Xuyên, về sau
con phải chăm sóc Mông Mông thật tốt đấy, biết chưa?"
"Vâng ạ."
Tiếng anh trầm ổn vững vàng khiến nội tâm Mông Mông chấn động, giờ phút
này thiếu chút nữa cô không nhịn được bật khóc.
Bàn tay anh ấm
áp, diệu kỳ khiến tim Mông Mông đập rộn ràng, khi hai người quay sang
nghe mục sư tuyên bố, Chu Mông Mông lo lắng đến phát run.
Tề Mông làm phù rể đứng bên cạnh, chớp chớp mắt nhịn cười nhìn Mông Mông, Mông
Mông mím môi, làm bộ như không thấy. Ngay lúc mục sư hỏi Tề Xuyên: "Chú
rể, con có nguyện ý trân trọng, chăm sóc vợ con suốt đời suốt kiếp
không?"
"Con nguyện ý." Tề Xuyên trả lời rất rõ ràng, cũng rất
chắc chắn. Chu Mông Mông ngẩng đầu nhìn anh, trong lòng vô cùng ngọt
ngào. Khi mục sư hỏi cô, cô cũng không hề do dự trả lời.
Sau đó
mục sư nói, hai người có thể trao nhẫn nhẫn cho nhau. Tề Xuyên lúc này
mới kéo vải trùm đầu của cô lên, khuôn mặt lạnh lùng nở nụ cười thật
tươi, nhận lấy nhẫn cưới từ tay Tề Mông, cầm tay Chu Mông Mông lên, cẩn
thận giúp cô đeo chiếc nhẫn tuy đơn giản nhưng vô cùng quý giá.
Mông Mông cũng cầm tay anh, đeo nhẫn cho anh, sau đó cô nghịch ngợm nhăn mặt: "Chú, bây giờ anh không thể đổi ý được nữa đâu!"
"Anh sẽ không bao giờ đổi ý." Anh nói vừa xong, Tề Mông liền hô to: "Chú rể có thể hôn cô dâu!"
Sau đó toàn bộ lễ đường vỗ tay chờ đợi khiến cho Chu Mông Mông nhất thời
xấu hổ không thôi, nhưng cô còn chưa kịp biểu hiện ra mặt thì Tề Xuyên
một tay đã ôm eo cô, một tay nâng cằm cô lên, hôn xuống.
Bầu
không khí lãng mạn hạnh phúc nhanh chóng lan tỏa khắp lễ đường. Khúc
Nghiên Than
