ư vậy nên phát sốt rồi. Trong đêm tối cô đơn, cơn sốt đến khiến cả người nóng ran. Tô Mạn Âm thấy lạnh lẽo run run và tủi thân. Mạn Âm co người ôm lấy chính mình thật lặng lẽ cố gắng đợi. Vu Hạo nói nhất định sẽ về. Cô rất muốn đợi anh, rất muốn tin vào lời anh nói. Trong cuộc tình này vốn cô là người yêu nhiều hơn, nên có lẽ là kẻ tổn thương nặng nhất chỉ biết đứng đằng sau luôn chờ đợi anh. Nhưng lần này nếu anh thất hứa, cô chỉ sợ sẽ không đủ sức mà tiếp tục nữa…….
Mạn Âm có một số chuyện không đủ kiên nhẫn. Đặc biệt là trong chuyện tình cảm khi gặp phải tranh chấp, cô luôn là người chủ động buông tay trước. Du San San trở về nếu như vẫn khiến Vu Hạo quan tâm lo lắng yêu thương như vậy cô đâu nhất thiết cứ phải tranh đoạt thứ không thuộc về mình.
Cái gì là của mình thì sẽ là của mình, không phải là của mình dù cho có níu giữ cũng chỉ là vô ích. Cô luôn quan niệm như vậy, trong tình cảm dựa vào duyên số không tranh chấp nhưng nếu nó đến với mình thì sẽ vô cùng trân trọng. Còn không cũng chỉ mỉm cười cho qua. Có thể nhiều người nghĩ cô yêu như vậy là hời hợt, dễ dàng buông thứ mà mình yêu thích nhưng cô là vậy. Thường thường cô không thích trong tình cảm của mình dính dáng tới người thứ 3, đặc biệt là tình cũ. Vậy nên dù có đau đớn đến đâu. Chỉ cần người mà mình yêu không thể mang lại cho cô cảm giác an tâm thì khả năng cô buông tay là rất lớn.
Nhưng có lẽ Mạn Âm chẳng ngờ được. Đoạn tình cảm này sâu sắc và đau đớn đến mức đó. Cô cứ nghĩ cô có thể cầm lên được thì sẽ buông xuống được nhẹ nhàng. Nhưng không
Thứ mà mình yêu hơn cả chính bản thân, khi buông xuống cỡ nào đau đớn, cỡ nào thống khổ khó chịu…… Cả bản thân Mạn Âm cũng không nghĩ được mình có lúc chật vật, thương tích đầy mình như thế.
Có lẽ đã từng ở trên thiên đường của hạnh phúc một phát rơi thật nhanh xuống tận cùng địa ngục của đau khổ. Đả kích như vậy. Con người ta mấy ai chịu đựng được đây.
Trời dần sáng
Mọi vật cũng trở nên rõ ràng tinh khôi hơn.
Tô Mạn Âm cũng đã đợi cả 1 đêm dài không ngủ. Cô ngồi im trên ghế sopha trong phòng khách lặng lẽ ngồi thẫn thờ như chiếc bóng không biết đang suy nghĩ điều gì? Cũng chẳng rõ tâm hồn để đâu cứ như vậy ngồi cả đêm.
Cô thở thật dài. Vu Hạo không về. Cả đêm không về. Từ khi yêu nhau chưa lần nào anh đi đêm không về.
Vậy mà hôm nay trong ngày kỉ niệm 1 năm của hai người, anh lại không về. Có lẽ cô thật sự không quan trọng với anh. Mạn Âm cười khổ sở chua chát.
Cạch!!
Có tiếng mở cửa, Vu Hạo đã về. Mạn Âm biết nhưng cô vẫn ngồi ở đó, như thể không hay không biết gì? Cho tới khi Vu Hạo vào phóng khách thấy bóng cô ngồi đó. Anh mới nhỏ giọng có chút bất ngờ
“Em….. sao dậy sớm vậy?”
Nhìn loáng thoáng trên bàn ăn, đồ ăn vẫn nguyên như cũ nhưng lạnh tanh. Mạn Âm cũng khẽ đứng dậy, quay lại nhìn anh. Trông Vu Hạo có chút chật vật, đôi mắt thâm cả đêm không ngủ. Cô nhìn sâu vào mắt anh.
Im lặng tới nghẹt thở.
Trong vài giây, Vu Hạo bình tĩnh thở dài
“Cả đêm không ngủ sao? Ngốc thế, thấy anh không về thì ngủ trước đi chứ?” Anh lại gần tính xoa đầu cô. Nhưng cô khẽ lui lại một bước không muốn anh chạm vào sợ sẽ biết mình đang ốm. Đôi chân cô bủn rủn muốn khụy xuống nhưng lý trí lại chẳng cho phép mình làm vậy cô không muốn tỏ khổ sở chật vật trước mặt anh.
“Tối qua anh không về. Anh đã nói sẽ về nhưng không về”
“Mạn Âm lúc khác anh sẽ giải thích. Cả hai đều mệt rồi cần nghỉ ngơi”
“Em muốn biết bây giờ. Có thể nói lý do được không?” Cô truy vấn nếu anh có thể nói rõ. Dù là bất cứ điều gì cô cũng sẽ tin, sẽ không hỏi nhiều nữa
“Mạn Âm em sao vậy thường ngày có thế này đâu”
“Thường ngày em không thế này. Nhưng ngày thường anh cũng không như thế này” Cô phản bác mà cố gắng duy trì thái độ bình thản, không muốn thất thố trước mặt anh. Đặc biệt là trong tình huống này.
Vu Hạo khẽ chau mày, cảm thấy có chút gì không đúng nhưng lại không biết nói thế nào cho rõ. Hiện giờ anh cũng thấm mệt rồi muốn nghỉ ngơi một chút rồi sẽ nói với cô. Không về là anh sai cô giận là đúng nhưng giờ không phải lúc nói chuyện, Vu Hạo đang phân vân không biết nên nói gì với cô.
“Mạn Âm, chúng ta nghỉ ngơi trước? Hiện anh rất mệt, em cả đêm không được ngủ rồi. Ngủ dậy chúng ta sẽ nói chuyện”
Tô Mạn Âm bặm môi nhìn anh, tưởng chừng có thể cắn nát cánh môi mọng của mình. Cuối cùng cũng thở hắt ra, Vu Hạo nói đúng cô cũng mệt mỏi cần nghỉ ngơi hiện tại tâm trạng không tốt khó lòng bình tĩnh để nói chuyện được. Hiện giờ cô chỉ sợ không giữ nổi bình tĩnh mà làm ra chuyện to tiếng với anh.
” Được rồi, chúng ta nghỉ ngơi. Có gì chút tỉnh táo mình nói chuyện”
Vu Hạo nhìn cô, anh thấy sự ẩn nhẫn trong đôi mắt ấy. Thật ra rất muốn nói nhưng lại chẳng biết bắt đầu từ đâu, nói thế nào? Anh rất muốn tiến lại ôm cô vào lòng để trấn an nhưng lại không làm gì. Cả hai cứ đứng nhìn nhau, rõ ràng là ở gần ngay trước mắt nhưng lại có gì đó xa cách.
Lúc này điện thoại của Vu Hạo bất ngờ đổ chuông. Nhìn số điện thoại anh khẽ chau mày, thần sắc có chút khẩn trương, lo lắng liền vội vàng nghe điện thoại.
” Bình tĩnh đi, anh sẽ tới ngay”